Trao Em Cả Một Đời

Chương 45:



Có Ngộ Từ đến, Phó Tắc Dịch và ông Nguyên cũng ngừng đ.á.n.h cờ, gọi người đến dọn bàn cờ xuống.

Ngộ Từ hết nhìn bàn cờ trắng đen lẫn lộn rồi lại nhìn giỏ đựng cờ đặt bên tay hai người.

Phó Tắc Dịch quân đen, ông Nguyên quân trắng.

Theo bố cục bàn cờ, có thể thấy Phó Tắc Dịch sắp thắng rồi.

Sau đó cô lặng lẽ liếc nhìn ông Nguyên, thấy ông lão đang thêm nước vào ấm trà trên bếp than đất đỏ.

Thế là cô lén tiến đến bên cạnh Phó Tắc Dịch: “Có phải ông Nguyên sắp thua cờ nên mới bảo người lên dọn đi không?”

Phó Tắc Dịch khẽ nghiêng người để nghe cô nói rõ hơn, nghe xong anh cũng nhìn sang ông Nguyên đối diện rồi nhếch môi cười: “Cháu thông minh hơn chú đấy.”

Ngộ Từ khẽ nghiêng đầu, nhìn góc nghiêng của anh: “Dạ?”

Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé

Phó Tắc Dịch cũng nghiêng đầu nhìn lại, vì anh đang hơi nghiêng người nên khoảng cách của cả hai khá gần, quay đầu cùng lúc lại kéo gần nhau hơn.

Cách nhau chỉ một bờ vai làm Ngộ Từ sững người, sống lưng vô thức ưỡn thẳng hơn.

Khung cửa sổ nhỏ mở toang, ánh mặt trời sáng nhẹ chiếu vào giúp cô nhìn rõ được hàng mi của anh đã khẽ lay động.

Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, môi khẽ mở như đang định nói gì đó, nhưng người trước mặt chợt quay đầu sang chỗ khác, cổ trắng nõn dưới nút thắt sườn xám bắt đầu ửng đỏ.

Anh nhìn chăm chú vào mảng ửng đỏ đang lan dần lên từ cổ cô, cuối cùng vẫn không thốt ra lời đã đến bên môi, miệng hơi há nhẹ, sau đó quay đầu ngồi thẳng lại.

Rồi lại thấy ông Nguyên đã thêm nước trà xong từ đời nào, hiện đang ngồi sau bàn trà nhìn hai người họ, rũ mắt rót nước trà trong tách có nắp vào tách công đạo, xong lại cầm tách công đạo lên rót vào ly của từng người.

Ngộ Từ vội vàng đưa một tay ra đỡ dưới chung trà.

Ông Nguyên ngước lên nhìn cô, cười nói: “Lần trước ông gặp cháu là vào tiệc thôi nôi của cháu, làm lễ bắt đồ trên bàn Bát Tiên ở sảnh chính nhà họ Ngộ.” 

Ngộ Từ sững sờ, cũng cong môi cười theo: “Lúc nãy ông có nói bên cửa sổ, cháu có nghe ạ.”

Rót trà xong, ông Nguyên đặt tách công đạo xuống, gương mặt ngập tràn niềm vui nhìn Phó Tắc Dịch nói: “Lúc đó Tắc Dịch vẫn chưa ra nước ngoài, thằng bé cũng tham dự.”

Ngộ Từ hơi hoang mang.

Cô biết lúc đó Phó Tắc Dịch vẫn còn sống trong nước, nhưng cô không biết tại sao đột nhiên ông Nguyên lại nhắc đến chuyện này.

Nhưng Phó Tắc Dịch thì biết, anh vừa nâng tách trà lên nhấp một ngụm, động tác trong tay đã thoáng khựng lại.

Ông Nguyên bật cười nhìn sang Ngộ Từ: “Người lớn trong nhà không kể cho cháu nghe rằng mình đã bắt gì lúc bắt đồ sao?”

Cô gật đầu, trả lời: “Dây đàn ạ.”

Đây cũng là nguyên nhân sau này ba đã đưa cô đi học đàn.

Ông Nguyên chợt cười rộ lên, liên tục lặp lại mấy chữ: “Cũng không sai, cũng không sai, chỉ không phải là món đầu tiên cháu bắt thôi.”

Ngộ Từ thấy không hiểu lắm, bèn nghiêng đầu nhìn Phó Tắc Dịch.

Anh chỉ rũ mắt đặt tách trà xuống, ngước lên nhìn ông Nguyên: “Vốn dĩ lần đầu tiên bắt nhầm nên mới bắt tiếp lần thứ hai, sao mà ông nhớ đến giờ thế?”

Ông Nguyên lại cười, cũng quay sang nhìn Ngộ Từ, khẽ nói: “Nhóc con, thứ cháu bắt là tay của Tắc Dịch.”

Ngộ Từ chợt ngỡ ngàng thảng thốt.

Đây là lần đầu tiên cô được biết, trước giờ chưa từng nghe người lớn trong nhà kể lần nào.

Sững sờ thật lâu, cô mới quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch.

Thật ra lúc đó nhà họ Ngộ không có ý định tổ chức tiệc thôi nôi cho Ngộ Từ, vì nhà họ Phó vừa xảy ra biến cố lớn, nhà họ Ngộ tổ chức tiệc mừng thì không hay cho lắm.

Nhưng cụ bà đã nói cái gì nên tổ chức thì vẫn phải tổ chức, cô cũng là con gái của nhà họ Phó, đừng để trẻ con chịu thiệt, thế là mới tổ chức tiệc thôi nôi nhưng mọi thứ rất giản dị.

Hôm ấy còn đúng ngay ngày ông cố định đưa Phó Tắc Dịch ra nước ngoài, anh đến nhà họ Ngộ ăn cơm sớm rồi chuẩn bị đi.

Lúc đó Ngộ Từ đang được người lớn trong nhà vây quanh, ngồi trên bàn Bát Tiên chân thấp trong nhà để làm lễ bắt đồ thôi nôi.

Phó Tắc Dịch tình cờ đi ngang qua bàn, chợt cảm thấy một bàn tay bé xíu mũm mĩm thò ra nắm lấy ngón giữa của anh.

Hôm đó là một ngày thời tiết đẹp hiếm thấy trong suốt mùa xuân ở Tô Lăng, giữa trưa ánh nắng rực rỡ, đứa bé trên bàn chợt cười khúc khích với anh.

Ông bà chú bác cũng thấy lạ kỳ, nhưng rồi vẫn bảo cô bốc lại lần thứ hai.



Phó Tắc Dịch nghe xong cũng cong môi cười như chế giễu: “Lần đó ông thua cháu một ván cờ mà ông chẳng nhớ, chuyện cũ này thì cứ nhớ rõ mồn một.”

Ông Nguyên chợt tắt hẳn nụ cười ngay lập tức, ho khan hai cái rồi trừng mắt nhìn anh: “Thằng nhóc thối này, nói chuyện với ai đấy hả?”

Phó Tắc Dịch chỉ cười không đáp.

Ngộ Từ liếc nhìn anh, mím môi quay đi.

Ông Nguyên tức giận trừng anh, cầm tách lên chia trà.

Hồi sáng Ngộ Từ chẳng ăn được bao nhiêu, lấp mấy tách trà vào bụng thì càng đói hơn.

Nhưng ông Nguyên ngồi đối diện lại vô cùng nhiệt tình rót trà cho cô nên cô cũng ngại từ chối, chỉ đành tiếp tục cảm ơn theo lễ nghĩa của người nhỏ hơn.

Phó Tắc Dịch chỉ hờ hững liếc nhìn trà trong tách cô.

Ngay lúc ấy, bên ngoài vang lên giọng của ai đó, bảo mấy hôm trước có người bạn cũ của ông Nguyên nhờ ông khắc một miếng ngọc, hôm nay họ đến lấy.

Ông Nguyên đáp lại rồi ngập ngừng nhìn Phó Tắc Dịch và Ngộ Từ.

Phó Tắc Dịch nói ngay: “Ông cứ đi đi ạ, bọn cháu cũng phải đi rồi.”

Nói xong, anh đứng lên khỏi bàn trà, Ngộ Từ thấy vậy cũng vội vàng đứng lên theo.

Ông Nguyên gật đầu: “Được, lát nữa các cháu ăn cơm rồi hẵng về.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phó Tắc Dịch khẽ cúi người: “Vâng.”

Tiễn ông Nguyên đi, Phó Tắc Dịch quay đầu nhìn Ngộ Từ một cái, nói nhỏ: “Đi thôi.”

Cô gật đầu: “Vâng.”

*

Ra khỏi Bồng Lai Cư, băng qua đình nghỉ mát Ngộ Từ chợt bước chậm lại ngắm nhìn hiên đình treo thẻ tre, sau đó lại tăng tốc lên đi song song với Phó Tắc Dịch.

Lúc nghiêng đầu nhìn anh, chợt nhớ lúc nãy trong Bồng Lai Cư cô đã hỏi có phải vì ông Nguyên thấy bản thân sắp thua cờ nên mới bảo người lên dọn đi không, anh đã khen cô thông minh hơn anh.

Sau đó bị cắt ngang nên cô không hỏi tiếp nữa.

Nghĩ đến đây, cô chợt ngập ngừng, nhớ ra câu chuyện nhỏ vừa rồi lại thấy tai bắt đầu nóng lên.

Cô vội hỏi: “Chú út, tại sao lúc nãy chú bảo cháu thông minh hơn chú vậy ạ?”

Ngộ Từ vừa dứt câu, Phó Tắc Dịch cũng dừng chân lại, nghiêng đầu nhìn sang.

Đôi mắt sáng trong đó nhìn chằm chú gương mặt cô một lát mới trả lời: “Lúc nhỏ chú đ.á.n.h cờ với ông Nguyên, hễ chú sắp thắng là luôn có đủ thứ chuyện đột ngột xảy ra làm ván cờ không thể chơi tiếp.”

Ngộ Từ nhíu mày: “Chuyện đột ngột xảy ra?”

Phó Tắc Dịch cong môi gật đầu: “Ừm, ví dụ như ông lão phải đi uống t.h.u.ố.c, hoặc là đến ngờ ngủ trưa, có khi thì quên cho chim ăn.”

Ngộ Từ sững người, sau đó chợt bật cười: “Chú tin hết luôn hả?”

Phó Tắc Dịch cũng cười theo rồi gật đầu: “Ừm, nên chú mới bảo cháu thông minh hơn chú, lúc đó chú cảm thấy mấy cái cớ này đều là thật.”

Ngộ Từ cười vài tiếng rồi chắp tay ra sau lưng, định tiếp tục đi về phía trước nhưng bỗng dưng Phó Tắc Dịch lại gọi cô: “Ngộ Từ.”

Cô sững sờ, quay lại nhìn: “Vâng?”

Anh liếc nhìn cây trâm trên mái tóc cô, khựng lại vài giây mới chậm rãi nhìn vào đôi mắt cô với đáy mắt trong veo sáng ngời, sau đó khẽ hé môi: “Cháu kém chú tám tuổi, có lẽ chúng ta không thể có chung suy nghĩ trên nhiều phương diện, điều này là thiệt thòi đối với cháu, nếu...”

Nói đến đây anh dừng lại, lát sau mới dịu dàng nói tiếp: “Nếu cháu thấy tủi thân, hay xuất hiện ai đó làm cháu thấy rung động hơn thì hãy nói với chú.”

Ngộ Từ chợt sững người, anh đứng giữa khu vườn rực rỡ gấm hoa, gương mặt dịu dàng nhưng kiên định, đôi mắt tựa mặt hồ gợn sóng phản chiếu bóng trăng mềm mại.

Trừ ý nghĩa trong lời nói của anh, cô cũng hiểu được ngụ ý anh ám chỉ.

Không muốn để cô tủi thân, cũng cho họ một khởi đầu rõ ràng, chứ không phải mập mờ lấp lửng.

Mà ngay lúc này đây, cô vẫn có thể từ chối, thậm chí trong những tháng ngày sau này, cô vẫn có quyền lợi và tự do rút lui bất kỳ lúc nào.

Danh chính ngôn thuận lẫn chỗ dựa trong lòng, anh đều trao hết cho cô.

Ngộ Từ hơi ngẩn ra giây lát rồi chậm rãi cong môi cười: “Được ạ.”

Ngoài hiên mưa phùn gió khẽ, hương hoa lặng lẽ lan tỏa, cuối xuân vẫn còn hoa nở.

*

Vì Ngộ Từ đã đói nên Phó Tắc Dịch đưa cô đến nhà ăn ăn cơm trước.

Trong phòng riêng nhỏ chỉ có hai người, Phó Tắc Dịch không đói lắm nên ăn rất ít.

Ngộ Từ ngước lên nhìn anh, chun mũi: “Anh còn không ăn, coi chừng chiều cũng giống em, đói đến mức n.g.ự.c dán vào lưng.”

Anh cong môi cười, nhìn đôi đũa đã yên vị trên gối đũa bên tay mình xong cầm lên lại, khẽ đáp: “Được.”

Ngộ Từ cười hì hì: “Nếu sáng nay anh cũng nói với em như vậy trên bàn ăn, chắc chắn em không dám để thừa, sẽ ăn hết cho coi.”

Phó Tắc Dịch ngước lên nhìn: “Em không chịu ăn, tại sao anh phải ép em?”

Cô bĩu môi: “Ở nhà em không dám làm vậy vì sẽ bị mắng, đúng sai gì thì cuối cùng vẫn phải phân cho rõ.” 

Phó Tắc Dịch nhìn cô một lát rồi chợt dịu giọng bảo: “Với anh thì việc em vui hay không quan trọng hơn đúng sai.”

Bàn tay đang định vươn ra gắp thức ăn của Ngộ Từ chợt khựng lại, ngẩng đầu nhìn anh.

Gương mặt anh vẫn rất điềm tĩnh như đang nói về một vấn đề rất bình thường, chỉ có Ngộ Từ ngẩn ra thật lâu.

Đây là lần đầu tiên cô nghe những lời như thế.

Niềm vui của cô quan trọng hơn đúng sai.

Bỗng dưng cảm nhận được dòng chảy ấm nóng trào ra từ trái tim, cô cười tươi cong cả mắt.

Phó Tắc Dịch nhìn gương mặt cô một lát, cũng cong môi cười theo rồi nhìn vào bát trước mặt cô.

Gần như toàn là đồ chay thanh đạm, thế là anh gắp một cục thịt viên đặt vào đó.

Ngộ Từ cúi đầu nhìn, hơi khó xử: “Em không ăn.”

Hai hôm sinh nhật bà cố cô đã ăn uống hơi quá đà, sắp tới bằng tốt nghiệp được gửi về, cô còn phải đến Đoàn Văn công Tô Lăng tham gia kỳ thi nên giờ phải kiểm soát cân nặng.

Phó Tắc Dịch rút đũa về, nhìn cô nói: “Đừng kén ăn.”

Cô bĩu môi: “Lúc nãy anh còn nói em vui hay không quan trọng hơn đúng sai mà.”

Anh nhìn cô, nhưng không hề có ý định nhường nhịn: “Cái này khác.”

Cô nhìn viên thịt trong bát, thử thuyết phục anh: “Nhưng tháng sau em phải thi rồi, thừa cân thế này chắc chắn không đậu nổi đâu.”

Phó Tắc Dịch cũng nhìn cục thịt viên trong bát cô, ngập ngừng một lát: “Vậy ăn một viên thôi.”

Giọng điệu nhỏ nhẹ dịu dàng như đang dỗ dành trẻ con.

Ngộ Từ chợt hết bướng như thỏ con được vuốt lông, ngoan ngoãn gắp thịt viên lên cho vào miệng.

Chuyện gì thế này!

Sao tự dưng cô lại mềm yếu thế nhỉ!