Trăng Thưa Soi Bóng Liễu

Chương 9



Hôm ấy ta đang chơi cờ với Viên Vô Liễu trong viện.

Cổ họng ta đã tốt hơn nhiều.

Dù nói chuyện vẫn còn khó khăn, nhưng giao tiếp hằng ngày đã không còn trở ngại.

Ván cờ đang tới giữa trận, có người tới báo, nói Giang thế t.ử từ kinh thành tới cầu kiến.

Quân cờ đen trong tay Viên Vô Liễu “cạch” một tiếng rơi xuống bàn cờ.

“Lại tới nữa?”

“Đuổi ra ngoài.”

Viên Vô Liễu nói.

Ta cầm một quân cờ trắng, lặng lẽ đặt xuống bàn cờ, đầu cũng không ngẩng lên.

“Hắn không đi thì đ.á.n.h hắn.”

“Đến một lần, đ.á.n.h một lần.”

Viên Vô Liễu bật cười.



Sau đó Giang Chi Hành không tới nữa.

Lại qua thêm một năm, ta mang thai.

Viên Vô Liễu vui tới mức như hóa ngốc, ngày nào cũng xoay quanh ta, hận không thể cung phụng ta lên tận trời.

Nhưng chờ bụng ta ngày một lớn lên, sắc mặt hắn lại ngày một khó coi.

Ta mang song thai, bụng lớn hơn t.h.a.i p.h.ụ bình thường rất nhiều, đi đường cũng khó khăn.

Mỗi lần nhìn thấy ta chống eo bước đi, hắn lại nhíu mày.

Còn than phiền với thuộc hạ:

“Hai đứa nhỏ này thật đáng ghét! Vô duyên vô cớ khiến phu nhân ta chịu khổ như vậy.”

Kết quả tới lúc sinh ra, người vui nhất lại là hắn.

Hai tiểu cô nương trắng trẻo mềm mại, hắn mỗi tay ôm một đứa, cười ngây ngô tới mức không khép nổi miệng.

Phó tướng trong phủ tới chúc mừng.

Hắn ôm nữ nhi khoe khoang với người ta:

“Ha ha! Mau nhìn nữ nhi ta đi, xinh đẹp không?”

Phó tướng bị bộ dạng ngốc nghếch ấy làm cho kinh ngạc.

Trở về quân doanh liền kể với mọi người:

“Tướng quân e là bị thứ gì nhập mất rồi.”

Ban đêm hắn dỗ hai nữ nhi ngủ, khe khẽ hát quân ca nơi biên quan, lệch tông đến mức chẳng thành điệu gì.

Ta ngồi bên cạnh nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy mọi uất ức cả đời này đều chẳng còn đáng gì nữa.



Giao thừa năm ấy, chúng ta đón ở Định Châu.

Ngoài thành tuyết rơi rất lớn.

Trong viện treo đầy đèn l.ồ.ng đỏ, phủ tướng quân hiếm khi náo nhiệt như vậy.

Ta ôm đại nữ nhi ngồi trong phòng ngắm tuyết.

Viên Vô Liễu ôm tiểu nữ nhi ngồi xuống cạnh ta, kéo lại áo choàng cho ta.

“Có lạnh không?”

Ta lắc đầu.

Ta tựa lên vai hắn, nghe tiếng pháo xa xa cùng tiếng ê a của hai nữ nhi.

Đột nhiên nhớ tới cô nương năm ấy từng ngồi khóc sau giả sơn.

Khi ấy nàng không biết mình sẽ đi đâu.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Nàng cho rằng cả đời này sẽ cứ như vậy, chậm rãi già đi trong tiểu viện ở Hầu phủ rồi bị mọi người lãng quên.

Nhưng nàng không biết…

Có người đã đặt nàng trong lòng rất lâu rất lâu.

Viên Vô Liễu cúi đầu hôn nhẹ lên trán ta, khẽ hỏi:

“Đang nghĩ gì vậy?”

Ta cười cười, ngẩng đầu nhìn hắn.

“Thiếp đang nghĩ…”

“Năm tháng bình an cùng người bên cạnh. Khói lửa nhân gian mới là niềm vui lớn nhất.”

Ngoại truyện — Viên Vô Liễu.

Ai ai cũng nói Trấn Bắc tướng quân Viên Vô Liễu là một hán t.ử có cốt khí.

Trên chiến trường, đối mặt đao thương kiếm kích cũng không nhíu mày.

Trên triều đường, tranh luận theo lý lẽ cũng chẳng chịu cúi đầu.

Quang minh lỗi lạc, thẳng thắn đường hoàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhảm nhí.

Chính ta biết rõ mình chẳng phải người tốt đẹp gì.

Ít nhất là trong chuyện của Lâm Sơ Nguyệt, thủ đoạn ta dùng ít nhiều cũng có phần không quang minh.

Nhưng không còn cách nào khác.

Ta quá thích Sơ Nguyệt rồi.

Từ nhỏ ta đã béo, chạy vài bước là thở dốc.

Đám công t.ử thế gia ở kinh thành chẳng ai thích chơi cùng ta.

Ta còn có một biệt danh.

“Con heo của tướng quân.”

Nhưng Lâm Sơ Nguyệt chưa từng ghét bỏ ta.

Khi ấy nàng mới bốn năm tuổi, là một tiểu cô nương trắng trẻo đáng yêu như b.úp bê ngọc.

Mỗi lần cười, đôi mắt cong cong như trăng non.

Nàng không chê ta béo, cũng chẳng ghét ta chạy chậm.

Nàng kéo ta đi bắt bướm, còn chia cho ta đồ ăn vặt mà mẫu thân mua cho nàng.

Sau này ta theo phụ thân tới Định Châu.

Lúc rời đi, nàng hỏi ta:

“Vô Liễu ca ca, sau này huynh còn quay lại không?”

Ta gật đầu thật mạnh.

Nhưng năm nàng sáu tuổi, Lâm đại nhân hy sinh, Bắc Địch xâm phạm biên cảnh.

Ta không thể quay về kịp.

Sai sót trùng hợp thế nào, nàng lại vào Hầu phủ.

Năm mười sáu tuổi, ta hồi kinh báo cáo công vụ, lại tới ngoài cổng Hầu phủ nhìn nàng.

Nàng đang cùng nha hoàn đá cầu.

Cười đến mức mắt mày cong cong, còn đáng yêu hơn cả lúc nhỏ.

Ta rất âm u.

Đứng dưới gốc hòe đầu ngõ nhìn nàng thật lâu.

Nàng đã sống trong Hầu phủ bốn năm rồi.

Nàng sống tốt, cười vui vẻ, vậy là đủ.

Từ đó về sau, mỗi năm chỉ cần có dịp hồi kinh, ta đều lén tới nhìn nàng.

Tần Thịnh còn trêu ta:

“Ca, huynh trông giống kẻ buôn người chuyên bắt cóc trẻ con quá.”

Ngày tháng cứ nhàn nhạt trôi qua như vậy.

Bao năm nay, không biết bao nhiêu người tới cầu thân, đều bị ta tìm đủ lý do từ chối.

Phụ thân ta tức đến mức cầm quân côn đ.á.n.h ta.

“Cái này cũng không được cái kia cũng không được, chẳng lẽ ngươi muốn cưới tiên nữ trên trời?”

Ta phản bác:

“Con chính là muốn cưới tiên nữ!”

Phụ thân ta tức tới mức thổi râu trợn mắt.

“Làm gì có tiên nữ!!!”

Trong lòng ta nghĩ.

Lâm Sơ Nguyệt chính là tiên nữ.

Sau đó, ta lại gặp nàng trong cung yến.

Nàng ngồi ở góc điện.

Gầy đi rồi.

Cằm cũng nhọn hơn.

Ngay cả ánh sáng trong mắt cũng biến mất.

Cả đại điện người người nói cười náo nhiệt.

Chỉ có nàng lặng lẽ ngồi đó, giống như một nhành lan bị người ta lãng quên nơi góc khuất.

Thế nhưng ánh mắt nàng từ đầu tới cuối đều đuổi theo Giang Chi Hành.

Mà Giang Chi Hành lại đang cùng cô nương Tạ gia cười nói vui vẻ.

Ta tự hỏi bản thân:

“Nàng sống có tốt không?”

Hình như là không tốt.

Đêm đó ta ngồi suốt một đêm.

Sáng hôm sau liền cho người đi điều tra Giang Chi Hành.