Trăng Thưa Soi Bóng Liễu

Chương 8



Yết hầu hắn khẽ động.

Đột nhiên đưa tay kéo cả người ta ôm vào lòng.

Ngoài thư phòng chẳng biết từ lúc nào đã đổ mưa.

Tiếng mưa rơi tí tách, càng khiến trong phòng thêm yên tĩnh.

Hắn bế ngang ta lên, vén màn giường.

Nến đỏ chưa tắt, màn ấm xuân sâu.



Hôm sau trời còn chưa sáng, Viên Vô Liễu đã hớt hải kéo ta dậy khỏi chăn.

Ta buồn ngủ tới mức không mở nổi mắt.

Hắn đã nhanh tay nhanh chân mặc quần áo cho ta, vừa buộc dây áo vừa nói:

“Định Châu bên kia gửi cấp báo tới, có vài việc quân vụ cần ta đích thân xử lý.”

“Nàng đi cùng ta.”

Ta mơ mơ màng màng mặc cho hắn sắp xếp.

Mãi tới lúc lên xe ngựa mới hoàn hồn lại.

Đây là muốn tới Định Châu?

Quân đóng giữ của Trấn Bắc tướng quân ở ngay đó, đi một chuyến ít nhất cũng phải hơn một tháng.

“Ở kinh thành tiểu nhân quá nhiều.”

“Ta không nỡ để nàng ở lại đây một mình.”

Định Châu lạnh hơn kinh thành rất nhiều.

Gió quất lên mặt như d.a.o cắt.

Nhưng Viên Vô Liễu chăm sóc ta vô cùng chu đáo.

Chỗ ở đã sớm đốt địa long sưởi ấm, còn đặc biệt mang theo Tiểu Đào tới bầu bạn với ta.

Phủ tướng quân ở Định Châu là một tòa đại trạch ba tiến.

Những ngày ở Định Châu thoải mái hơn ở kinh thành rất nhiều.

Ở nơi này không ai quen biết ta.

Không ai biết ta là người câm.

Ban ngày Viên Vô Liễu tới quân doanh.

Buổi tối trở về ăn cơm cùng ta.

Hắn kể cho ta nghe những chuyện thú vị trong quân doanh, nói vị hiệu úy nào đó lại bị ngựa đá vào m.ô.n.g, tên lính to xác nào đó lén uống rượu bị bắt tại trận, chọc ta cười mãi không thôi.

Trong thành Định Châu có một khu chợ phía Nam, nơi tam giáo cửu lưu tụ tập.

Tiệm t.h.u.ố.c, tiệm binh khí, gánh xiếc cái gì cũng có.

Lúc rảnh rỗi, Viên Vô Liễu liền dẫn ta đi dạo.

Ta chọn không ít món đồ mới lạ mang về cho Lục công chúa và Tam tiểu thư.



Giữa mùa đông.

Viên Vô Liễu dẫn theo một lão nhân tới.

Ông mặc phục sức Nam Cương, xách theo một chiếc hòm t.h.u.ố.c đen nhánh.

“Người từ Nam Cương tới, tinh thông cổ độc. Năm ngoái tri phủ Định Châu bị điếc cũng là ông ấy chữa khỏi.”

“Ta đã lưu tâm chuyện này. Năm nay lão nhân gia lại đi ngang Định Châu, ta liền vội vàng mời ông ấy tới.”

Cổ độc.

Ta bị đầu độc tới câm.

Bao năm nay Hầu phủ cũng từng mời không ít danh y tới xem bệnh.

Ai nấy đều lắc đầu, nói vô phương cứu chữa.

Ta vốn đã không còn ôm hy vọng nữa.

Nhưng Viên Vô Liễu chưa từng từ bỏ.

Lão nhân kia sờ nắn cổ họng ta hồi lâu, miệng lẩm bẩm vài câu tiếng Nam Cương mà ta nghe không hiểu.

Sau đó ông lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ từ trong n.g.ự.c, đổ ra mấy viên t.h.u.ố.c đen sì.

“Lấy độc trị độc.”

“Cổ trùng nhập họng, cần nửa tháng.”

Sắc mặt Viên Vô Liễu lập tức thay đổi.

“Có nguy hiểm không?”

Lão trượng nói rất nhẹ nhàng.

“Lão phu hành y hơn bốn mươi năm, chưa từng sai sót.”

“Một tháng sau, dùng cổ con dẫn cổ mẹ ra là được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Viên Vô Liễu im lặng rất lâu.

Ta nhìn hắn, dùng thủ ngữ nói:

“Ta chữa.”

Ta đã câm nhiều năm như vậy rồi.

Kết quả xấu nhất, cùng lắm cũng chỉ tệ hơn hiện tại một chút.

Nhưng lỡ như có thể khỏi thì sao?

Cuối cùng Viên Vô Liễu vẫn không ngăn cản ta.

Quá trình chữa trị ấy ta không muốn nhắc lại nhiều.

Tóm lại, đó là nửa tháng khó chịu đựng nhất đời ta.

Cảm giác cổ trùng chui vào cổ họng giống như có hàng ngàn con kiến đang bò trong đó.

Đau, ngứa, nóng rát đến phát điên.

Có lúc ban đêm đau tới tỉnh giấc.

Viên Vô Liễu liền ngồi bên giường nắm lấy tay ta.

“Đừng sợ, ta ở đây.”

Nửa tháng sau, lão nhân dùng ngân châm châm lên cổ họng ta một cái rồi hỏi:

“Đau không?”

Ta ngẩn người.

Đau.

“Thử nói một câu xem.”

Ta hé môi.

Lại thử thêm lần nữa.

Từ cổ họng bật ra âm thanh khàn đặc thô ráp.

“A—”

Nước mắt lập tức trào ra, thế nào cũng không ngừng được.

Ta muốn gọi tên hắn.

Nhưng nhiều năm không mở miệng, đầu lưỡi và môi đều như không còn nghe lời nữa.

Ta phải rất cố gắng mới ngập ngừng nói được:

“Vô… Liễu…”

Sau đó ta bắt đầu học nói lại từ đầu.

Bảy năm không mở miệng, đầu lưỡi đều đã cứng cả rồi, phát âm hoàn toàn phải luyện từng chút một.

Ngày nào từ quân doanh trở về, Viên Vô Liễu cũng dạy ta từng chữ từng chữ, giống như đang dạy một hài t.ử mới tập nói.

Ta phát âm không chuẩn, hắn cũng không nóng vội.

Có lúc một từ phải luyện tới mấy trăm lần.

“Nào, đọc theo ta — phu quân.”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Hu… quân…”

“Sai rồi, phu — quân.”

“Phu… quân…”

Hắn mặt mày hớn hở, cúi đầu hôn lên trán ta một cái.

“Đọc lại thêm lần nữa.”



Ba tháng sau, ta đã có thể đứt quãng nói chuyện.

Dù giọng nói không tính là dễ nghe.

Ta viết thư cho Lục công chúa, báo cho nàng biết cổ họng ta đã khỏi rồi.

Lục công chúa hồi âm một bức thư dài kín mấy trang giấy, nét chữ nguệch ngoạc như thể vừa nhảy vừa viết, cả trang đều là kinh ngạc.

Cuối thư nàng còn tiện nhắc tới chuyện ở kinh thành.

Nói rằng Giang Chi Hành và Tạ Vân Dao sau khi thành thân chưa đầy nửa năm đã bắt đầu cãi vã, ba ngày một trận nhỏ năm ngày một trận lớn, có lần còn kinh động tới Hoàng hậu.

“Tạ Vân Dao chê hắn không đủ săn sóc, hắn lại chê nàng không đủ hiền thục.”

“Hắn nửa đêm nằm mộng gọi tên ngươi, bị Tạ Vân Dao cầm bình sứ đập vỡ đầu.”

Ta đặt thư xuống, nhất thời không biết nên biểu lộ vẻ mặt gì.

Viên Vô Liễu từ phía sau ghé tới nhìn một cái, hừ lạnh:

“Đáng đời.”

Ta giơ tay đẩy mặt hắn ra.

Ta vốn nghĩ cả đời này chúng ta sẽ không còn bất kỳ liên quan nào nữa.

Nhưng Giang Chi Hành vẫn chưa chịu c.h.ế.t tâm, vậy mà còn chạy tới tận Định Châu tìm ta.