Trăng Thưa Soi Bóng Liễu

Chương 7



Hắn đối xử với ta cực kỳ tốt.

Tốt đến mức đôi lúc ta thấy không chân thật.

Lúc ăn cơm hắn gắp thức ăn cho ta.

Lúc ra ngoài hắn kéo lại áo choàng giúp ta.

Ban đêm hắn xử lý quân vụ, ta ngồi bên cạnh đọc sách.

Thỉnh thoảng hắn lại ngẩng đầu nhìn ta một cái.

Ta không thể nói chuyện.

Nhưng khi ở cạnh hắn, giữa chúng ta dường như chưa từng cần tới âm thanh.

Có lần hắn từ quân doanh trở về, cả người đầy bụi gió.

Hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một gói giấy dầu nhỏ đưa cho ta.

Ta mở ra xem, là bánh quế hoa.

Lớp đường dính cả lên giấy dầu, nhìn thật sự không đẹp mắt.

Hắn gãi đầu, có chút ngượng ngùng.

“Trên đường nhìn thấy, nhớ nàng thích ăn nên tiện tay mua về.”

“Chỉ là về hơi muộn, bánh nguội mất rồi.”

Ta c.ắ.n một miếng.

Vừa ngọt vừa mềm.

Ta ra dấu hỏi hắn:

“Vì sao chàng muốn cưới ta?”

“Đương nhiên là vì thích nàng.”



Hôn kỳ của Tạ Vân Dao và Giang Chi Hành được định vào đầu xuân năm sau.

Lúc ta nghe tin, đang tưới hoa ở hậu viện phủ tướng quân.

Viên Vô Liễu từ phía sau đi tới, nhận lấy vòi nước trong tay ta, thuận miệng hỏi một câu:

“Đang nghĩ gì vậy?”

Ta lắc đầu.

Hắn cũng không hỏi thêm.

Chỉ dùng mu bàn tay nhẹ nhàng lau đi chút bùn đất dính trên má ta.

Ngày hôn yến ấy, ta vẫn đi.

Không phải ta muốn đi.

Là Tạ phủ đưa thiếp mời tới.

Ta từng chịu đại ân của Hầu phủ, không đi cũng không thích hợp.

Trong tiệc rượu chén qua chén lại.

Khi đôi tân nhân tới bàn chúng ta kính rượu, ánh mắt Giang Chi Hành rơi xuống người ta.

Bàn tay cầm chén rượu của hắn khựng lại trong thoáng chốc.

Ta cúi mắt, coi như không nhìn thấy.

Viên Vô Liễu thoải mái đứng dậy, nâng chén từ xa kính Giang Chi Hành.

“Chúc mừng Giang thế t.ử, chúc hai người bạc đầu giai lão, vĩnh kết đồng tâm.”

Giang Chi Hành âm trầm nhìn hắn.

“Đa tạ. Chỉ là nhân sinh vô thường, có người có thể bạc đầu giai lão hay không, vẫn còn chưa biết được.”

Nói xong hắn uống cạn chén rượu, xoay người rời đi.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Ta cứ nghĩ chuyện này tới đó là kết thúc rồi.

Nhưng sau đó, có một lần cung yến, ta ra ngoài hóng gió, đứng dưới hành lang ngắm trăng.

Phía sau truyền tới tiếng bước chân.

Ta còn tưởng là Viên Vô Liễu.

Quay đầu lại, lại nhìn thấy Giang Chi Hành.

Hắn uống không ít rượu, hai má ửng đỏ.

Ta lùi một bước, hắn lại ép tới một bước, chặn ta trước cột hành lang.

“Sơ Nguyệt.”

“Ta hối hận rồi.”

Ta nghiêng người muốn tránh đi.

“Ta thật sự hối hận rồi.”

Hắn lại nói thêm lần nữa, đưa tay muốn nắm lấy cánh tay ta.

“Năm đó ta bị ma quỷ ám tâm, bị Tạ Vân Dao mê hoặc.”

“Sơ Nguyệt, trong lòng ta từ đầu tới cuối đều là nàng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Nàng hòa ly đi!”

“Viên Vô Liễu cho nàng cái gì, ta cũng cho nàng được. Danh phận chính thê ta cho nàng, sau này mọi thứ tốt đẹp nhất ta đều đưa cho nàng!”

“Nàng quay về đi, chúng ta bắt đầu lại từ đầu.”

Ta lắc đầu.

“Nhưng ta không còn thích ngươi nữa.”

“Phu quân đối xử với ta rất tốt, ta yêu thích chàng.”

Giang Chi Hành không dám tin.

“Mới bao lâu chứ! Các người quen nhau mới được mấy ngày?”

“Chẳng lẽ nàng lại là loại nữ nhân lẳng lơ như vậy, ai cho nàng chút ăn chút uống là có thể lừa nàng đi?”

Hắn còn chưa nói hết câu.

Một cánh tay lớn từ bên cạnh vươn tới, kéo ta vào lòng.

Ngay sau đó, một quyền đ.ấ.m mạnh lên mặt Giang Chi Hành.

Cả người hắn văng ra ngoài, khóe miệng rỉ m.á.u.

Hắn bò dậy, chỉ thẳng vào Viên Vô Liễu mà mắng.

“Họ Viên kia, ngươi thật vô sỉ!”

“Ngươi dám nói Tần Thịnh không phải biểu đệ của ngươi sao?”

“Chính ngươi sai biểu đệ tới lừa ta, từng bước từng bước giăng bẫy, chia rẽ ta và Sơ Nguyệt, khiến ta càng ngày càng đẩy nàng đi xa!”

“Ngươi dụng tâm hiểm độc, thừa cơ chen vào, đúng là hành vi tiểu nhân!”

Ta sững người.

Quay đầu nhìn Viên Vô Liễu.

Ngay cả chân mày hắn cũng không động lấy một chút.

“Là ta ép ngươi cầu Hoàng hậu ban hôn sao?”

Giang Chi Hành ngẩn ra.

“Là ta ép ngươi cùng Tạ Vân Dao lưỡng tình tương duyệt sao?”

“Là chính ngươi lòng tham không đáy, cái gì cũng muốn, cái gì cũng không nỡ bỏ.”

Viên Vô Liễu phủi phủi bàn tay như thể thật sự có bụi bẩn, nhàn nhạt nói:

“Vì sao ngươi luôn có thể đổ mọi chuyện lên đầu người khác?”

Giang Chi Hành bò dậy, lau m.á.u nơi khóe miệng, căm hận nói:

“Ta sẽ cầu Hoàng thượng làm chủ! Viên Vô Liễu ngươi dùng thủ đoạn hèn hạ!”

“Xin cứ tự nhiên.”

Viên Vô Liễu trực tiếp ngắt lời hắn.

Sắc mặt Giang Chi Hành lập tức trắng bệch.

Hắn nhìn ta, như đang chờ ta lên tiếng.

Nhưng ta chỉ đứng cạnh Viên Vô Liễu, yên lặng không hề ra dấu.

Ánh sáng trong mắt hắn từng chút từng chút tắt đi.

Sau đó xảy ra chuyện gì ta cũng không nhớ rõ nữa.

Đại khái là có người tới lôi Giang Chi Hành đi, còn Viên Vô Liễu đưa ta hồi phủ.

Nhưng suốt dọc đường ta đều rất yên lặng.

Ban đêm, Viên Vô Liễu không trở về nghỉ ngơi.

Ta bảo Tiểu Đào đi gọi.

Tiểu Đào đi rồi quay lại, ấp úng nói tướng quân đang ở thư phòng.

Tới giờ Tý, hắn cuối cùng cũng trở về.

Cởi trần, trên lưng vác một bó mận gai.

Ta nhìn những vết sẹo cũ chằng chịt trên lưng hắn, lần đầu tiên biết được những năm qua hắn đã sống thế nào.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta.

“Nương t.ử, ta tới thỉnh tội với nàng.”

Ta vội vàng kéo hắn đứng dậy.

“Sơ Nguyệt, Tần Thịnh đúng là biểu đệ của ta, cũng đúng là nghe lời ta mới tới kết giao với Giang Chi Hành.”

Ta ngăn hắn lại.

“Đừng vì kẻ không liên quan mà giải thích.”

Hắn cuống lên.

“Nàng không trách ta sao?”

Ta đi tới, nửa ngồi xổm xuống trước mặt hắn, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi hắn.

Sau đó dùng thủ ngữ nói với hắn:

“Ta không trách chàng.”

“Ta yêu chàng.”