Mỗi lần vì Lâm Sơ Nguyệt mà bị người ta chế giễu, trở về hắn lại lạnh mặt với nàng.
Lâm Sơ Nguyệt cũng không khóc không nháo.
Chỉ lặng lẽ nhìn hắn bằng đôi mắt trong veo ấy.
Khi ấy hắn luôn cảm thấy đôi mắt đó giống như hai cái giếng cạn, ngột ngạt đến mức khiến hắn không thở nổi.
Nàng càng trầm lặng như hồ lô cưa miệng, hắn lại càng bực bội.
Có một lần hắn thật sự tức đến không chịu nổi, đập vỡ chén trà, nói muốn từ hôn.
Phụ thân chẳng nói hai lời, trực tiếp dùng gia pháp, bắt hắn quỳ trong từ đường suốt một đêm.
Hắn quỳ trước bài vị tổ tông, đầu gối đau như muốn nứt ra.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰 🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍 🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋 🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Mà oán hận trong lòng cũng càng ngày càng lớn.
Dựa vào cái gì?
Dựa vào cái gì phụ thân nàng c.h.ế.t sớm, nàng liền phải dựa vào Hầu phủ?
Dựa vào cái gì chỉ vì thay hắn uống bát t.h.u.ố.c kia, liền muốn dùng chuyện ấy trói buộc hắn cả đời?
Nhưng hắn lại không dám thật sự từ hôn.
Lời phụ thân đặt ở đó, hắn không dám không nghe.
Ngày tháng cứ như nhìn thấy trước điểm cuối, lặng ngắt không gợn sóng, giống hệt một vũng nước tù.
Mãi cho tới một lần dự hội đ.á.n.h mã cầu, hắn gặp Tạ Vân Dao.
Nàng cưỡi một con ngựa nhỏ màu hạt dẻ, tung hoành trên sân bóng, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc, làm kinh động cả đàn chim đang đậu.
Nàng quay đầu lại, ánh mặt trời rơi trên gương mặt, thần thái rạng rỡ, khóe mắt chân mày đều là sức sống tươi tắn.
Khoảnh khắc ấy, hắn bỗng cảm thấy m.á.u trong người mình lại nóng lên.
Tựa như trong vũng nước tù bỗng có một dòng suối trong chảy vào, khuấy động khiến cả con người hắn sống lại.
Sau buổi mã cầu, hắn cùng vài bằng hữu uống rượu.
Qua ba tuần rượu, có người vỗ vai hắn nói:
“Nói câu khó nghe nhé Giang huynh, Lâm Sơ Nguyệt phụ mẫu đều mất, lại còn là người câm, sao xứng với huynh được?”
“Cả đời huynh cứ bị trói vào nàng ta như vậy, không thấy đáng tiếc sao?”
Hắn cầm chén rượu, không nói gì.
“Tạ cô nương thật sự rất tốt, gia thế tốt, dung mạo tốt, tính tình cũng tốt.”
Người kia ghé sát lại, hạ giọng.
“Nếu huynh thật sự không nỡ bỏ Lâm Sơ Nguyệt… vậy cưới bình thê cũng đâu phải không được.”
Quỷ thần xui khiến thế nào, hắn lại không phản bác.
Khoảng thời gian ấy, hắn lật đi lật lại suy nghĩ chuyện này.
Dù sao Lâm Sơ Nguyệt cũng có hôn ước với hắn, lại là do chính miệng phụ thân định ra.
Nếu muốn từ hôn, người đầu tiên không đồng ý chính là phụ thân.
Nhưng nếu hai người cùng bước qua cửa thì sao?
Danh phận chính thê cho Tạ Vân Dao, Sơ Nguyệt làm bình thê, cũng không tính là làm nhục nàng.
Tính tình Sơ Nguyệt mềm yếu, hai người lại lớn lên cùng nhau.
Nàng yêu hắn như vậy, dỗ dành vài lần, sớm muộn cũng sẽ đồng ý.
Bằng hữu hắn lại hiến thêm kế.
“Huynh làm thế này đi. Trước tiên đưa ra một yêu cầu quá đáng, ví dụ như bảo nàng ta làm thiếp.”
“Nàng ta chắc chắn sẽ không đồng ý. Đến lúc ấy huynh lùi một bước, nói vậy thì làm bình thê.”
“Có sự so sánh trước sau, nàng ta sẽ cảm thấy bình thê đã là kết quả tốt nhất rồi. Đây gọi là nắm bắt lòng người.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn nghe lọt tai.
Ngày xuân yến hôm ấy, hắn quỳ trước mặt Hoàng hậu, nói muốn cưới Tạ Vân Dao, lại còn trước mặt mọi người nói muốn nạp Sơ Nguyệt làm thiếp.
Hắn chắc mẩm Sơ Nguyệt sẽ không công khai bác bỏ hắn.
Nàng xưa nay luôn lặng lẽ nhẫn nhịn.
Đợi sau đó hắn dỗ dành thêm vài câu, nhắc tới chuyện bình thê, nàng nhất định sẽ cảm động đến rơi nước mắt mà đồng ý.
Nhưng hắn nằm mơ cũng không ngờ…
Lâm Sơ Nguyệt lại làm ra một chiêu lớn như vậy.
Nàng trực tiếp quỳ trước mặt Hoàng hậu, rõ ràng nói rằng hôn ước chỉ là lời nói đùa, không tính là thật.
Hoàng hậu ngay tại chỗ đồng ý hủy hôn.
Hắn ngây người.
Nhưng hắn cũng không quá hoảng.
Hắn và Sơ Nguyệt lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Hắn biết nàng yêu hắn đến mức nào.
Hắn chỉ cần tránh đi vài ngày, để nàng bình tĩnh lại.
Một mình nàng ở trong Hầu phủ, cô độc không nơi nương tựa, rất nhanh sẽ nhớ tới điểm tốt của hắn.
Đến lúc ấy hắn quay về dỗ dành vài câu, chuyện này sẽ qua thôi.
Hắn thậm chí còn mua chuộc vài tên du côn, bố trí quanh Hầu phủ, định mấy hôm nữa sẽ cho chúng đi dọa Lâm Sơ Nguyệt.
Chờ nàng sợ rồi, sẽ biết bên ngoài nguy hiểm thế nào.
Sẽ biết chỉ có Hầu phủ mới có thể che chở cho nàng.
Nghĩ tới đây, Giang Chi Hành vui vẻ vô cùng.
Hắn yên tâm theo Tĩnh Vương tới Thanh Châu.
Dọc đường còn khe khẽ huýt sáo.
Thanh Châu công vụ bận rộn, hắn ở bên ngoài hơn một tháng, trong lòng tính toán khi trở về thì cơn giận của Lâm Sơ Nguyệt chắc cũng nguôi ngoai rồi.
Hắn chỉ cần mang ít quà về, dỗ dành vài câu là có thể dỗ nàng quay lại.
Nhưng hắn thế nào cũng không ngờ được.
Mới chỉ hơn một tháng…
Lâm Sơ Nguyệt vậy mà đã gả cho người khác.
…
Ngày thứ ba sau hôn lễ, Viên Vô Liễu dẫn ta tới hậu viện phủ Trấn Bắc tướng quân.
Hắn chỉ vào chiếc xích đu giàn hoa t.ử đằng.
“Hồi nhỏ hai nhà chúng ta từng cùng tới Giang Nam dự yến. Nàng ngồi trên chiếc xích đu của nhà kia mãi không chịu xuống, tiểu công t.ử nhà họ còn đ.á.n.h nàng tới khóc.”
“Nàng xem, ta làm cho nàng một cái giống hệt rồi.”
Ta nhìn hắn, ra dấu tay.
Tiểu Đào đứng bên cạnh mím môi cười.
“Thiếu phu nhân hỏi tướng quân, sao ngay cả chuyện nàng thích gì lúc nhỏ ngài cũng nhớ.”
Tai Viên Vô Liễu hơi đỏ lên.
Hắn quay mặt đi không đáp, chỉ đưa tay bẻ bỏ cành khô đang rũ trên giàn t.ử đằng.
Ta bật cười.
Cười xong chính ta cũng ngẩn người.
Thành thân mới chỉ vài ngày, số lần ta cười còn nhiều hơn cả một năm ở Hầu phủ.