Khoảnh khắc khăn voan đỏ được vén lên, ta nhìn thấy Viên Vô Liễu.
Dưới ánh nến, hắn mặc hỉ phục đỏ thẫm, càng tôn lên dung mạo tuấn lãng.
So với tiểu t.ử béo năm xưa, quả thực như hai người khác nhau.
Hắn nhìn ta rất lâu.
“Ta đã chờ ngày này rất lâu rồi.”
Ta ngơ ngác nhìn hắn, không hiểu ý hắn.
Hắn cũng không giải thích.
Chỉ ngồi xuống cạnh ta, cẩn thận nắm lấy tay ta.
Đêm đó hắn không làm gì cả.
Chỉ ôm ta vào lòng, ghé bên tai nói chuyện suốt cả một đêm.
“Khi còn nhỏ nàng thích ăn bánh quế hoa nhất, mỗi lần tới Lâm phủ ta đều mang cho nàng.”
“Chắc nàng không nhớ đâu. Năm nàng năm tuổi rơi xuống hồ, chính ta đã kéo nàng lên.”
“Năm ta rời kinh, nàng còn tặng ta một chiếc còi gỗ nhỏ. Ta vẫn luôn mang theo bên người.”
Hắn nói rất nhiều, rất nhiều.
Có chuyện ta còn nhớ.
Có chuyện ta đã quên sạch.
Hắn chỉ nói.
Còn ta chỉ lặng lẽ nghe.
Nghe tới cuối cùng, nước mắt chẳng hiểu sao lại rơi xuống.
Hắn không nói nữa.
Chỉ kéo ta sát vào lòng hơn một chút, nhẹ nhàng vỗ lên lưng ta.
…
Ngày Giang Chi Hành hồi kinh, dải lụa đỏ trong Hầu phủ vừa mới được tháo xuống chưa bao lâu.
Hắn phong trần mệt mỏi bước qua cổng phủ, nhìn thấy tàn tích lụa hồng khắp sân thì sững người một thoáng, sau đó bật cười.
“Ta với Vân Dao còn chưa định ngày thành thân, sao đã bắt đầu chuẩn bị sớm như vậy?”
Tam tiểu thư từ trong chính đường bước ra, lạnh lùng nhìn hắn như nhìn một kẻ ngốc.
Giang Chi Hành bị nhìn đến khó chịu toàn thân.
“Kẻ ngốc, đây là vừa mới làm hỉ sự xong, còn chưa kịp dọn đi thôi.”
Tim Giang Chi Hành chợt trầm xuống, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Hỉ sự gì?”
Tam tiểu thư khoanh tay, cười như không cười.
“Đương nhiên là hỉ sự của Sơ Nguyệt rồi.”
Giang Chi Hành ngây người.
Miệng hắn mở ra rồi lại khép lại, vẻ mặt như vừa bị người ta đ.á.n.h cho một quyền ngay giữa mặt.
Đứng giữa tàn ảnh lụa hồng đầy sân, hắn khó khăn lắm mới bật ra được một câu.
“Không thể nào.”
Tam tiểu thư cười nhạo một tiếng rồi xoay người bỏ đi.
Có lão nô bộc bên cạnh nói:
“Là thật đấy, Sơ Nguyệt cô nương đã xuất giá rồi.”
Giang Chi Hành giống như vừa bị ai đó đ.á.n.h mạnh một quyền.
Sau khi hỏi rõ mọi chuyện, hắn lập tức quay đầu ngựa, chạy thẳng tới phủ Trấn Bắc tướng quân.
Lúc xông vào phủ tướng quân, Viên Vô Liễu đang luyện kiếm trong sân.
Mũi kiếm của hắn khẽ nhấc, xoay ra một đường kiếm hoa, sau đó thu thế, cười như không cười nhìn Giang Chi Hành.
“Giang thế t.ử đại giá quang lâm, có việc gì sao?”
“Lâm Sơ Nguyệt đâu? Người đâu rồi!”
Hai mắt Giang Chi Hành đỏ ngầu.
“Bảo nàng ra gặp ta.”
Viên Vô Liễu cầm khăn lau thân kiếm.
“Sơ Nguyệt là chính thê ta cưới hỏi đàng hoàng. Ngươi muốn gặp thê t.ử của ta, có phải nên khách khí một chút không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giang Chi Hành tức đến toàn thân run lên, xông vào muốn lao thẳng vào nội viện.
Viên Vô Liễu giơ tay cản hắn lại.
Giang Chi Hành nghiến răng.
“Họ Viên kia, ngươi thật sự cho rằng nàng thích ngươi sao?”
“Nàng chẳng qua chỉ đang giận dỗi với ta thôi!”
“Từ nhỏ trong lòng nàng chỉ có một mình ta, ngươi tính là thứ gì!”
Viên Vô Liễu tiện tay ném thanh kiếm đi.
Thanh kiếm vững vàng rơi vào vỏ kiếm cách đó vài bước, phát ra tiếng “keng” vang dội.
Hắn xoay người lại, từ trên cao nhìn xuống Giang Chi Hành.
“Giang thế t.ử, có vài lời ta chỉ nói một lần.”
“Sơ Nguyệt ở chỗ ta là thiếu phu nhân phủ tướng quân, không phải gánh nặng trong mắt ngươi.”
“Nàng không thể nói chuyện, nhưng trong mắt ta, nàng là người tốt độc nhất vô nhị trên đời.”
“Nếu ngươi còn dám tới quấy rầy, đừng trách ta không nể tình giao hảo giữa hai nhà.”
Giang Chi Hành bị ánh mắt ấy làm cho lạnh sống lưng.
Nàng thật sự đã gả rồi.
Sao nàng dám?
Sao nàng có thể?
Viên Vô Liễu nói xong liền xoay người vào nội viện, cánh cổng lớn phía sau đóng sầm lại.
Giang Chi Hành siết c.h.ặ.t nắm tay đến trắng bệch các khớp xương.
Trong l.ồ.ng n.g.ự.c như có thứ gì mắc nghẹn, không lên được cũng chẳng xuống được, bức bối đến mức hắn gần như phát điên.
Hắn đứng đó rất lâu.
Lâu đến mức trời bắt đầu đổ mưa.
Nước mưa xối đầy đầu đầy mặt hắn.
Hắn đột nhiên nhớ tới năm ấy, khi Lâm Sơ Nguyệt vừa mới trúng độc.
Hầu gia đã đ.á.n.h hắn một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t.
Nhưng sau đó lại chỉ biết ngồi thở dài.
Đó là một t.ử cục.
Nếu Sơ Nguyệt không uống bát t.h.u.ố.c ấy, người c.h.ế.t chính là hắn.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰 🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍 🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋 🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Một tiểu cô nương nhỏ như vậy nằm trên giường, mặt trắng như giấy, môi tím đen.
Ngày nào tan học hắn cũng chạy tới thăm nàng.
Dù bản thân rất khó chịu, Sơ Nguyệt vẫn cười ra hiệu với hắn.
“Hành ca ca, Nguyệt nhi không trách huynh.”
Khi ấy hắn từng cho rằng nàng sẽ mãi mãi nhìn hắn cười như thế.
Nhưng sau này mọi chuyện đều thay đổi.
Bắt đầu từ khi nào nhỉ?
Có lẽ là từ lần đầu tiên hắn dẫn đồng liêu về phủ.
Có người hỏi hắn:
“Giang huynh, huynh thật sự muốn cưới kẻ câm kia sao? Nghĩ thế nào vậy?”
Khi ấy hắn lập tức biến sắc, chỉ đáp một câu “phụ mẫu định đoạt”, qua loa cho xong chuyện.
Nhưng từ đó về sau, lời ấy giống như một cái gai.
Càng ngày càng đ.â.m sâu trong lòng hắn.
Những buổi nhã tập thơ văn, người khác đều mang theo thê t.ử hoặc vị hôn thê tới dự tiệc, cùng ngâm thơ đối ẩm, nói cười vui vẻ.
Chỉ có vị trí bên cạnh hắn mãi mãi bỏ trống.
Đôi khi có người hỏi tới, hắn chỉ mập mờ cho qua, nói Sơ Nguyệt thân thể không khỏe.
Nhưng ai cũng hiểu rõ trong lòng.
Một người câm, đến rồi thì có thể làm gì đây?
Sau này Sơ Nguyệt rất cố gắng học ngôn ngữ ký hiệu.
Nhưng trong mắt người khác, chuyện ấy lại cực kỳ buồn cười.
“Này, vị hôn thê của thế t.ử trông có giống con gà mái đang giương nanh múa vuốt không? Ha ha ha!”