Hoàng hậu cười phất tay, sai người đưa chúng ta ra tận cửa cung.
Trước lúc rời đi, bà còn liếc nhìn Viên Vô Liễu một cái, ánh mắt đầy ẩn ý.
…
Dùng bữa tối xong, Giang Chi Hành tới.
Hắn bưng một đĩa tô lạc, đứng trong sân viện của ta.
“Hôm nay nàng đừng để trong lòng. Vân Dao xưa nay kiêu ngạo, trước mặt nhiều người như vậy, ta chỉ là không muốn nàng ấy mất mặt thôi.”
Ta nhìn hắn, chợt nhớ tới năm vừa mới trúng độc.
Khi ấy ai cũng nghĩ ta sắp c.h.ế.t.
Thuốc đắng hết bát này đến bát khác, đắng đến mức ta cứ uống là khóc.
Mỗi lần hắn chạy tới thăm ta, đều mang theo một đĩa tô lạc.
Khi còn nhỏ, mỗi lần giận dỗi, hắn chỉ cần mang chút điểm tâm tới là đã dỗ được ta vui.
Nhưng bây giờ thì không được nữa.
Ta chỉ muốn sớm rời khỏi Hầu phủ.
“Vân Dao thật ra là người rất tốt. Sau này nàng ở cạnh nàng ấy rồi sẽ biết, nàng ấy tính tình thẳng thắn, không có tâm địa xấu.”
Ta nhận lấy đĩa tô lạc.
Cổ tay khẽ xoay.
Cả đĩa lẫn bánh đều bị ta ném ra ngoài.
Chiếc đĩa sứ rơi xuống đất, vỡ thành mấy mảnh.
Ta đứng dậy, chỉ về phía cửa viện, bảo hắn rời đi.
Giang Chi Hành cũng đứng lên, bàn tay siết c.h.ặ.t thành quyền.
“Lâm Sơ Nguyệt, nàng đừng không biết điều! Ngày mai ta sẽ theo Tĩnh Vương tới Thanh Châu làm việc công, chuyến này đi bao lâu còn chưa rõ. Ta có lòng tốt tới thăm nàng, nàng lại bày sắc mặt với ta?”
Hắn đi được hai bước lại quay đầu.
“Nàng tự suy nghĩ cho kỹ đi. Bây giờ nàng đã mười tám tuổi rồi, ngoài ta ra còn ai chịu cưới nàng? Nếu nàng thật sự không muốn làm thiếp, vậy thì làm quý thiếp, làm bình thê! Thế đã vừa lòng chưa?”
Ta bảo Tiểu Đào thay ta mắng hắn.
Tiểu Đào nhịn hồi lâu, cuối cùng lấy hết can đảm nói:
“Thế t.ử gia, cô nương nói ngài không biết xấu hổ. Làm thiếp tốt như vậy, sao ngài không để Tạ cô nương làm?”
Sắc mặt Giang Chi Hành lập tức tái xanh.
“Nàng ta có thể so với Vân Dao sao!”
Nói xong liền phất tay áo bỏ đi.
Nước mắt rơi xuống mu bàn tay, nóng bỏng đến đau người.
Tiểu Đào đỡ ta ngồi xuống, vừa lau nước mắt cho ta vừa mắng.
“Đại thiếu gia đúng là đồ khốn! Tạ Vân Dao rốt cuộc cho hắn uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì rồi? Quý thiếp? Hắn cũng nói ra được!”
“Tiểu thư, người là chủ t.ử tốt nhất thiên hạ, là cô nương tốt nhất thiên hạ. Người nhất định sẽ gặp được một lang quân thật tốt.”
Đêm ấy ta nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được.
Ta biết Giang Chi Hành nói không sai.
Ta mười tám tuổi, phụ mẫu đều mất, lại còn là người câm.
Ngoài một gương mặt và chút thi thư trong bụng, ta chẳng còn gì cả.
Nếu tiếp tục ở lại Hầu phủ, chờ Tạ Vân Dao bước qua cửa, cuộc sống của ta chỉ càng thêm khổ sở.
Nhưng nếu rời khỏi Hầu phủ…
Ta còn có thể đi đâu đây?
Ta nghĩ ngợi lung tung một hồi, cuối cùng thiếp đi trong mê man.
…
Sáng sớm hôm sau, ta mang đôi mắt sưng như hạch đào mà thức dậy.
Tiểu Đào vội vàng lấy nước lạnh chườm mắt cho ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Người gác cổng tới báo, nói Lục công chúa đưa thiếp mời tới, hẹn ta vào cung xem hí.
Nói là xem hí, thật ra là Hoàng hậu triệu kiến.
Hoàng hậu ngồi trên nhuyễn tháp, kéo tay ta, trên dưới đ.á.n.h giá hồi lâu.
“Bản cung chỉ điểm cho con một mối hôn sự, được không?”
Trong lòng ta chợt run lên.
“Con thấy Viên Vô Liễu thế nào?”
Ta còn tưởng mình nhìn nhầm khẩu hình.
Vội vàng xua tay.
“Hắn tốt như vậy… thần nữ sao xứng với hắn được!”
Hoàng hậu bật cười.
“Đứa nhỏ ngốc này, là chính hắn tới cầu bản cung.”
“Nó còn sợ con không nhìn trúng nó nữa kìa.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰 🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍 🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋 🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta càng thêm mơ hồ.
Nhi t.ử của Trấn Bắc tướng quân, tiền đồ vô lượng, văn võ song toàn.
Bao nhiêu quý nữ kinh thành đều trông ngóng hắn.
Sao hắn lại để mắt tới một người câm mồ côi như ta?
Dường như nhìn ra nghi hoặc trong lòng ta, Hoàng hậu giơ tay vuốt nhẹ tóc mai của ta.
“Sơ Nguyệt, năm xưa lúc mẫu thân con sinh con, bản cung còn chưa xuất giá.”
“Khi còn nhỏ con trắng trẻo đáng yêu như một khối ngọc nhỏ, khắp kinh thành không tìm được tiểu cô nương nào đẹp hơn con.”
“Sau này lớn lên, con lại càng khiến người khác yêu thích.”
“Vậy mà giờ đây, sao con lại trở nên nhút nhát như vậy?”
Bà nhìn vào mắt ta, từng chữ từng chữ nói rõ ràng.
“Con tâm địa thiện lương, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, là một cô nương rất tốt.”
“Kẻ khác không hiểu, tự sẽ có người hiểu.”
Ta cúi đầu, nước mắt xoay vòng trong hốc mắt.
Một cô nương rất tốt.
Ma ma từng nói như vậy.
Tam tiểu thư từng nói như vậy.
Tiểu Đào cũng từng nói như vậy.
Dường như chỉ có Giang Chi Hành nói ta không tốt.
Hắn luôn chê ta vô vị, thô kệch.
Nhưng Hoàng hậu kim khẩu ngọc ngôn.
Ta cảm thấy bà nói đúng.
Ta chính là một cô nương rất tốt.
Ta quỳ xuống, dập đầu với Hoàng hậu ba cái.
“Thần nữ nguyện ý gả!”
“Đứa nhỏ ngoan, vậy mới đúng.”
…
Hôn kỳ của ta và Viên Vô Liễu được định rất gấp.
Tam thư lục lễ đều được gấp rút chuẩn bị xong xuôi.
Phủ Trấn Bắc tướng quân có phủ đệ ở kinh thành, sính lễ chất đầy cả một gian phòng.
Hầu gia đem toàn bộ tiền trợ cấp năm xưa của phụ thân giao hết cho ta, còn thêm vào ba phần, nói là của hồi môn Hầu phủ chuẩn bị cho ta.
Hoàng hậu lại mở tư khố, thêm cho ta mười rương đồ cưới.
Ngày xuất giá, hồng trang kéo dài mười dặm.
Ta ngồi trong kiệu hoa, nghe tiếng pháo và lời chúc mừng bên ngoài, cả người mơ hồ như đang nằm mộng.
Cho tới lúc vào động phòng, ta mới thật sự bắt đầu căng thẳng.