Trăng Thưa Soi Bóng Liễu

Chương 3



Ông cười nói:

 

“Ôi chao ôi, tiểu Sơ Nguyệt của ta, giọng hát giống hệt chim hoàng oanh nhỏ! Mau hát thêm lần nữa nào!”

 

Giờ đây…

 

Ta mãi mãi không hát được nữa.

 

Phụ thân, mẫu thân…

 

Nếu hai người biết được, có đau lòng vì ta không?

 



 

Sau khi Giang Chi Hành rời đi, phủ đệ yên tĩnh hơn nhiều.

 

Lục công chúa mở một buổi nhã tập.

 

Ta vốn không muốn đi, nhưng Tam tiểu thư cứ kéo lấy ta.

 

“Ca ca ta đúng là đồ khốn bị mỡ heo che mắt, ngươi cần gì vì hắn mà tự làm khổ mình? Người tới nhã tập đều là các tỷ muội thế gia quen biết, ra ngoài hít thở chút cũng tốt mà!”

 

Ta không cưỡng lại được nàng, đành mang theo Tiểu Đào cùng đi.

 

Cuối xuân, bên đình Lâm Y phía tây ngự hoa viên cây cối xanh um, liễu rủ lướt trên mặt sóng biếc.

 

Các quý nữ thế gia tới tuổi cập kê trong kinh thành gần như đều có mặt.

 

Sau buổi xuân yến hủy hôn, thanh danh của ta đã bị tổn hại.

 

Ta vốn chỉ muốn tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống, lặng lẽ chờ tới lúc tan tiệc.

 

Nhưng vừa ngẩng đầu, đã nhìn thấy một nữ t.ử mặc áo vàng.

 

“Đó chính là Tạ Vân Dao.”

 

Tam tiểu thư nhíu mày, dùng quạt che nửa khuôn mặt, ghé sát tai ta nói nhỏ:

 

“Mẫu thân sẽ không đồng ý để nàng ta gả vào đâu.”

 

Ta muốn nói, chuyện này đã chẳng còn liên quan gì tới ta nữa.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Nhưng Tam tiểu thư có ý tốt, ta cũng không muốn tự chuốc khó chịu.

 

Vì thế ta cũng không muốn truyền đạt điều gì.

 

Tiếng đàn sáo vang lên, yến tiệc bắt đầu.

 

Tạ Vân Dao nhìn về phía ta.

 

“Sơ Nguyệt tỷ tỷ cũng tới sao? Hôm nay chúng ta vừa hay chơi phi hoa lệnh. Tỷ tỷ xưa nay ít ra ngoài, chắc hẳn bụng đầy thơ sách, có muốn đối vài câu cùng ta không?”

 

Cả đại sảnh lập tức yên lặng.

 

Cả kinh thành ai mà không biết, Lâm Sơ Nguyệt sống nhờ ở Hầu phủ là một người câm.

 

Ta ngồi thẳng lưng, ra hiệu với Tiểu Đào.

 

“Tiểu thư dùng thủ ngữ, để ta nói thay.”

 

Tiểu Đào chắp tay đứng bên cạnh ta, từng câu từng chữ thay ta tiếp lệnh.

 

“Cửa sổ thưa đọng ánh trăng chiều, gió mềm cuốn cánh hoa đèn rơi.”

 

“Lầu nhỏ treo trăng lạnh, bóng đơn bên chén trà.”

 

Đến vòng thứ ba, Tạ Vân Dao đã bắt đầu lộ vẻ sốt ruột, vội vàng ngâm:

 

“Trước sân trăng vỡ lay động, bên thềm quạ đậu tán loạn.”

 

Giọng Tiểu Đào khẽ vang lên, nhẹ nhàng kết lại:

 

“Nhân gian còn ánh trăng lành, năm năm bảo hộ mọi nhà.”

 

Ba vòng trôi qua, trong mắt không ít quý nữ xung quanh đã lộ vẻ kinh ngạc.

 

Tạ Vân Dao nghiến răng.

 

“Sơ Nguyệt tỷ tỷ quả nhiên văn tài xuất chúng.”

 

“Chỉ là ta nghe nói nha hoàn của tỷ từ nhỏ lớn lên bên cạnh đại tiểu thư Hầu phủ, được danh sư dạy dỗ, tinh thông thi từ cũng là chuyện đương nhiên. Những bài thơ này rốt cuộc là ai làm ra… vẫn còn chưa biết được.”

 

Lời vừa dứt, xung quanh lập tức vang lên từng tràng cười khẽ.

 

Đối với nữ t.ử khuê các, tài danh, phẩm hạnh và thể diện còn quan trọng hơn cả tính mạng.

 

Máu trong người ta dường như lạnh đi một nửa.

 

Ta chỉ đành đưa mắt nhìn về phía Giang Chi Hành.

 

Bao năm qua, chúng ta cùng học trong học đường Hầu phủ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn rõ hơn ai hết về thực lực của ta.

 

Huống hồ Tạ Vân Dao là người trong lòng hắn, chỉ cần hắn mở miệng, nàng ta nhất định sẽ không tiếp tục làm khó ta nữa.

 

Thế nhưng hắn chỉ quay đầu, nhàn nhạt liếc ta một cái.

 

“Văn tài của Tiểu Đào trong phủ trước nay vẫn rất tốt. Nếu là nam t.ử, e rằng thi đỗ cử nhân cũng chẳng thành vấn đề.”

 

Chỉ một câu ngắn ngủi, đã định tội cho ta.

 

Tam tiểu thư cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa.

 

“Giang Chi Hành, ngươi câm miệng cho ta! Năm Sơ Nguyệt mười tuổi, tiên sinh đã khen nàng có thiên phú thơ văn hơn người.”

Chút thể diện cuối cùng của ta cũng bị Giang Chi Hành giẫm nát.

 

Ta vỗ nhẹ tay Tam tiểu thư, lắc đầu.

 

Ta là người câm.

 

Cho dù lúc này cho người mang giấy b.út tới, tại chỗ chứng minh thì đã sao?

 

Người muốn vu oan cho ngươi, vốn còn rõ hơn chính ngươi rằng ngươi oan ức thế nào.

 

Ta kiếm cớ rời tiệc, một mình đi ra ngoài.

 

Ta không quen khu vườn này, vòng qua mấy lượt liền lạc đường.

 

Xung quanh yên tĩnh vô cùng, chỉ còn tiếng gió thổi qua lá trúc xào xạc.

 

Ta tựa vào giả sơn ngồi xổm xuống, vùi mặt vào đầu gối.

 

Không biết qua bao lâu, phía sau vang lên tiếng bước chân.

 

Ta ngẩng đầu.

 

Một nam nhân đứng trước mặt ta.

 

“Cô nương, phải chăng bị lạc đường rồi?”

 

Ta gật đầu.

 

Hắn cười một tiếng.

 

“Ta cũng là lần đầu tới khu vườn này, hay là cùng nhau tìm đường ra ngoài nhé.”

 

Phía xa truyền tới tiếng bước chân.

 

Tiểu Đào thở hồng hộc chạy tới.

 

“Tiểu thư, người đi đâu vậy? Lâu như vậy chưa trở về làm nô tỳ sợ c.h.ế.t mất!”

 

Nói rồi nàng lại thay ta nói:

 

“Tiểu thư nói tiểu thư chuẩn bị hồi phủ rồi.”

 

“Vừa hay, ta cũng định rời đi.”

 

Hắn đứng thẳng người, càng khiến ta trở nên nhỏ nhắn.

 

“Đi cùng nhé.”

 

Đúng lúc ấy, nghi trượng của Hoàng hậu vòng qua giả sơn, vừa khéo đối diện với chúng ta.

 

Nhìn thấy hai người đứng cạnh nhau, bà khựng bước, sau đó bật cười.

 

“Hai đứa sao lại khách sáo như vậy rồi?”

 

Ta ngẩn người.

 

Hoàng hậu cười, chỉ về phía hắn.

 

“Nhi t.ử của Trấn Bắc tướng quân — Viên Vô Liễu, con không nhớ sao?”

 

Viên Vô Liễu.

 

Là Viên Vô Liễu mà Giang Chi Hành từng nhắc tới?

 

Bảo sao lúc ấy ta cứ thấy cái tên có phần quen tai.

 

Ký ức như thủy triều ùa về.

 

Năm xưa lúc hắn rời kinh thành vẫn còn là một tiểu t.ử tròn vo, chạy theo sau gọi ta là “Sơ Nguyệt muội muội”, ta còn chê hắn chạy chậm.

 

Còn bây giờ…

 

Ta lén đ.á.n.h giá hắn một cái.

 

Thân hình cao lớn hơn tám thước, vai rộng eo thon, dung mạo tuấn lãng.

 

Bảo ta nhận ra thế nào được?

 

Nhưng ta vẫn cúi người hành lễ với hắn.