Giang Chi Hành chê nàng khiến hắn mất mặt trước đồng liêu.
Hắn qua lại thân thiết với Tạ Vân Dao phủ Thượng thư.
Người bên dưới đều truyền tai nhau rằng hắn muốn từ hôn.
Nhưng hắn không dám.
Sợ phụ thân hắn dùng gia pháp.
Cũng sợ bị người đời chọc vào cột sống mà mắng là kẻ vong ân phụ nghĩa.
Đọc xong bức mật thư ấy, trong lòng ta đã có tính toán.
Được thôi.
Ngươi không dám từ hôn, vậy ta giúp ngươi.
Biểu đệ Tần Thịnh của ta là một người rất thú vị.
Miệng lưỡi ngọt ngào, giỏi giao thiệp, ở kinh thành tam giáo cửu lưu đều quen biết.
Ta gọi hắn tới uống rượu.
Qua ba tuần rượu, ta nói:
“Đệ giúp ta làm một chuyện.”
Tần Thịnh nghe xong liền đặt chén rượu xuống, nhìn ta thật lâu.
“Ca, huynh nghiêm túc đấy à?”
“Nghiêm túc.”
Hắn cân nhắc một lúc rồi nói:
“Chuyện này… ít nhiều cũng không được quang minh chính đại cho lắm, còn tổn hại thanh danh của huynh.”
Ta đạp hắn một cái.
“Thanh danh cái gì!”
Tần Thịnh vội né tránh.
“Được được được. Ai bảo huynh là biểu ca của đệ.”
Ta không bảo hắn đi hại Giang Chi Hành.
Ta chỉ bảo hắn tới t.ửu lâu mà Giang Chi Hành thường lui tới “vô tình gặp mặt”, vài bữa tiệc rượu liền kết giao thành bằng hữu.
…
Tần Thịnh là kiểu người gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ.
Chỉ bằng vài ba câu đã có thể moi sạch tâm tư của đối phương.
Quả nhiên, chưa tới một tháng, Giang Chi Hành đã bắt đầu than khổ với hắn.
Tần Thịnh gửi thư cho ta:
“Hắn đã bắt đầu oán trách hôn ước.”
Ta hồi âm:
“Tiếp tục.”
Lại qua một tháng, thư tiếp tục gửi tới:
“Hắn mua trâm châu tặng Tạ Vân Dao, còn mua cho Lâm Sơ Nguyệt một cây trâm gỗ. Mà cây trâm gỗ ấy còn là đồ tặng kèm của tiệm bán trâm châu.”
Ta hồi âm:
“Tiếp tục.”
Lại qua thêm một thời gian nữa, thư tới:
“Hắn bắt đầu do dự rồi.”
Ta cầm lá thư ấy nhìn rất lâu.
Cuối cùng chỉ hồi cho Tần Thịnh bốn chữ.
“Đẩy hắn một phen.”
Đẩy thế nào?
Hôm nay Tần Thịnh nói Tạ cô nương tốt biết bao nhiêu.
Ngày mai lại nói ai ai đó đang cười nhạo sau lưng hắn vì phải cưới một người câm.
Ngày kia lại vô tình cảm thán một câu:
“Haiz, với dung mạo và gia thế của Giang huynh, nếu không có mối hôn sự này, cô nương nào trong kinh thành mà chẳng cưới được?”
Từng chút từng chút một.
Giống như nước chảy đá mòn.
Sau đó Tần Thịnh đưa cho hắn chủ ý kia.
Giang Chi Hành cảm thấy chủ ý ấy tuyệt diệu vô cùng.
Đúng là tuyệt diệu.
Tuyệt diệu ở chỗ…
Chỉ cần hắn còn có nửa phần chân tâm với Lâm Sơ Nguyệt, ý nghĩ ấy cũng sẽ không ở lại trong đầu hắn thêm một khắc nào.
Nhưng hắn lại vui vẻ tiếp nhận.
Ngày Tần Thịnh truyền tin về, ta lập tức thức trắng đêm viết tấu chương, mượn danh nghĩa báo cáo quân vụ mà phi ngựa cấp tốc hồi kinh.
Dọc đường đổi hai con ngựa.
Chạy tới trạm dịch, mặt trong của đùi đã bị ma sát tới bật m.á.u.
Sau khi vào kinh, ta trực tiếp tới cung của Hoàng hậu nương nương.
Quỳ trong đại điện, ta kể hết mọi chuyện.
Nương nương im lặng rất lâu.
Cuối cùng chỉ khẽ thở dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đứa nhỏ này, giấu lâu như vậy.”
“Nhưng vì sao con lại chắc chắn Sơ Nguyệt sẽ đồng ý?”
“Thần không chắc.”
“Cho nên thần mới tới cầu nương nương thành toàn.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰 🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍 🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋 🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Nương nương nhìn ta một cái, giống như đã nhìn thấu tất cả.
Người nói:
“Tần Thịnh là biểu đệ của con đúng không?”
Mồ hôi sau lưng ta lập tức túa ra.
Nương nương biết hết mọi chuyện.
Ta quỳ dưới đất, trán dán lên nền gạch lạnh băng, không dám ngẩng đầu.
Một lúc sau, giọng nói của người mới từ trên đỉnh đầu truyền xuống.
“Con nhớ cho kỹ.”
“Là chính con tới cầu mối hôn sự này.”
“Sau này nếu con để nàng chịu uất ức, bản cung tuyệt đối không tha cho con.”
“Nhưng bản cung cũng phải hỏi ý nàng trước đã.”
Ta dập mạnh đầu ba cái.
Sau đó…
Ta nhìn thấy Sơ Nguyệt trốn sau giả sơn khóc.
Tim ta như bị ai bóp c.h.ặ.t rồi vặn mạnh.
Ta tự nhủ với bản thân:
“Viên Vô Liễu, ngươi đúng là một tên khốn.”
“Nhưng ta không hối hận.”
“Một chút cũng không.”
Sau đó mọi chuyện liền thuận lý thành chương.
Đại hôn.
Động phòng.
Hai chúng ta sống rất tốt.
Giang Chi Hành cái đồ không biết xấu hổ ấy, vậy mà còn xúi giục nàng hòa ly.
Ta nhổ vào!
Hắn cũng xứng sao?
Để tránh đêm dài lắm mộng, ta vội vàng đưa nàng tới Định Châu.
Lúc rời đi, nàng từng quay đầu nhìn cổng thành kinh thành một lần.
Sau đó không quay đầu lại nữa.
Về sau nàng có thể nói chuyện rồi.
Ngập ngừng gọi ra tên ta.
Ta khóc như một kẻ ngốc.
Mọi tính toán, mọi tâm cơ của cả đời này…
Đều đáng giá.
Sau này chúng ta có hai nữ nhi.
Ngày tháng ngọt ngào như mật.
Có một lần Giang Chi Hành lại chạy tới Định Châu gây chuyện.
Hắn đứng ngoài cổng phủ tướng quân gào lên, nói tất cả đều là cái bẫy ta giăng ra, Tần Thịnh là do ta phái tới, là ta từng bước từng bước dẫn hắn xuống hố.
Người này thật đúng là ồn ào.
Lật đi lật lại mãi cũng chỉ có mấy câu ấy.
Ta đáp lại:
“Vậy thì đã sao?”
“Ta chính là tranh, chính là cướp đấy.”
“Ngươi có ý kiến?”
Giang Chi Hành tức tới mức mắt như sắp nứt ra, mấy lần dâng tấu buộc tội ta.
Nhưng chẳng có ai đứng về phía hắn.
Chính hắn tự chọn mà, không phải sao?
Ta tính toán lâu như vậy.
Dùng đủ mọi thủ đoạn, hao hết tâm cơ.
Nhưng nói cho cùng…
Cũng chỉ là một tên béo nhỏ muốn cưới cô nương mình yêu về nhà mà thôi.
Haiz.
Ta phong độ hiên ngang như vậy.
Ta thì có thể có tâm địa xấu gì chứ?
Gió dần nổi lên.
Ngoài phố có người bán mứt hạnh ngào mật đang lớn tiếng rao hàng.
Được rồi.
Đi mua hạnh ngào mật cho tiểu Nguyệt nhi của ta thôi!