Trần Đông Tuyết

Chương 7



Kẻ nói có ý, người nghe càng có lòng. Đại phu nhân lập tức động ý niệm, buổi chiều lập tức đến viện lão phu nhân.

 

Chuyện sau đó ta chỉ có thể nghe kể lại.

 

Nghe nói bọn phỉ đồ hôm đó chỉ có hai người nhưng lại hung hãn phi thường. Là Liễu quản sự ở tiền viện đã liều c.h.ế.t cứu chủ, bị c.h.é.m khắp người đầy máu, mới cứu được lão phu nhân.

 

Trước khi lâm chung, hắn ta dùng hơi tàn cuối cùng cầu xin lão phu nhân: "Nô tài là do Hầu phủ nuôi dưỡng, vốn không nên đưa ra yêu cầu. Nhưng cha nô tài nói tổ quán nhà nô tài ở Yến Thành, ông ấy muốn lá rụng về cội. Cầu người thành toàn, cho phép gia đình nô tài chuộc thân, để nô tài hoàn thành tấm lòng hiếu thảo cuối cùng này."

 

Hắn ta thảm thiết nằm trên đất Phật môn, lại còn mang danh hiếu tử. Người kinh thành ai cũng biết lão phu nhân nhân từ, sao người có thể không chấp thuận?

 

Dĩ nhiên là chỉ có thể chấp thuận.

 

17

 

Để tránh bị nghi ngờ, Thu Sương đến gặp ta lần cuối trước khi rời đi.

 

Mặt mày nàng ấy rạng rỡ hạnh phúc nói: "Cái oan gia đó cứ khăng khăng nói nữ tử cứu người từ tay cường phỉ là không đáng tin, nhốt ta ở nhà, nhất quyết tự mình gánh vác. May mà Bồ Tát phù hộ, mạng sống giữ lại được, chỉ là què mất một chân thôi."

 

Nàng ấy thật lòng nói, tính toán xấu nhất là mất mạng nhưng chỉ mất một chân thì rất đáng rồi.

 

Huống hồ, Liễu quản sự cũng thật lòng yêu nàng ấy.

 

Nàng ấy nhét vào tay ta một cái mặt dây chuyền bạc: "Xin muội thứ lỗi, tiền trong nhà đều đã đưa cho hai vị nghĩa sĩ kia chạy trốn rồi. Cái mặt dây chuyền này giữ lại cho muội làm kỷ vật. Tiểu Tuyết, cảm ơn muội. Đời này dù không thể gặp mặt, ta cũng sẽ mãi mãi ở trong chùa thắp một ngọn đèn bình an cho muội."

 

Trong mắt nàng ấy có sự bịn rịn nhưng nhiều hơn lại là sự mong ước về tương lai. Ta tiễn biệt người tỷ muội cuối cùng nhưng may mắn thay, người này ra đi trong nụ cười.

 

Sau khi nàng ấy rời đi, ta sống trong lo lắng một thời gian. Nhưng có lẽ chuyện liều cả mạng để chuộc thân cho gia đình, trong lòng lão phu nhân là điều quá sức không thể xảy ra nên trong phủ không một ai sinh lòng nghi ngờ.

 

Chẳng bao lâu sau, lại càng không thể bận tâm đến chuyện đó nữa bởi vì lão hầu gia đã qua đời.

 

Người bệnh c.h.ế.t ở biên quan, quan tài được vận về. Trong phủ treo cờ trắng rất lâu rồi sau đó Đại gia kế thừa tước vị, thật sự trở thành chủ nhân của Hầu phủ.

 

Ban đầu việc này hoàn toàn không ảnh hưởng đến viện của chúng ta. Nhị gia vốn dĩ là người vô hình trong phủ, lão phu nhân vẫn còn đó, hắn cũng không thể nhắc đến chuyện phân gia.

 

Nhưng sau đó, một năm, hai năm trôi qua, Nhị gia lại càng trở nên sốt ruột.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đến cuối cùng, cũng dứt khoát không giấu giếm ta nữa. Phu nhân lần đầu tiên hoảng loạn nói với ta: "Thế này thì làm sao đây! Phu quân nói Đại ca trên triều đình càng ngày càng hoang đường, ngay cả chuyện kết bè kết phái cũng dám làm. Chúng ta là nhà võ tướng, không giữ trung lập chính là tự tìm đường chết.”

 

"Vì để sống sót, phu quân quyết định sẽ phân gia với Đại phòng. Tiểu Tuyết, ngươi cũng phải chuẩn bị trước đi."

 

Những chuyện lớn như triều đình và phân gia, không việc nào ta có thể giúp được. Điều ta có thể làm là càng thêm kín đáo, dùng đôi mắt của mình giúp phu nhân theo dõi trong viện.

 

Muốn phân gia dưới tay lão phu nhân là quá khó. Nhị gia lại là thứ tử, không có tộc lão nào sẽ giúp đỡ. Hắn chỉ có thể bất chấp thể diện và sự tu dưỡng mà làm ầm ĩ. Chưa kịp có kết quả, thánh chỉ tịch thu gia sản đã đến trước.

 

18

 

Với tội danh mưu phản, Đại gia trực tiếp bị c.h.é.m đầu. Nam đinh trong phủ trên mười hai tuổi đều bị sung quân. Những nữ nhân có con trai đều khóc đến bật máu. Khi Trình Sơn thiếu gia bị kéo đi, Nhị phu nhân suýt chút nữa đ.â.m đầu vào cột mà chết.

 

Nhưng Hữu Tuệ tiểu thư là một thiếu nữ vừa mười sáu tuổi, cần nương bảo vệ, phu nhân mới đành chịu đựng mà sống sót.

 

Đến lúc này ta mới biết làm hạ nhân không có tôn nghiêm, so với việc làm tù nhân thì không đáng nhắc tới.

 

Những ánh mắt dơ bẩn kia mỗi đêm đều tuần tra đi tuần tra lại trong nhà lao nữ. Tam phu nhân là người đầu tiên không chịu nổi, dẫn theo hai nữ nhi treo cổ tự vẫn.

 

Cái c.h.ế.t này như mở đầu cho một chuỗi bi kịch. Lời nói của lão phu nhân như đánh thẳng vào xương sống của mỗi phòng: "Ta đã già rồi, các ngươi còn trẻ. Danh tiết của Hầu phủ không thể mất. Có Tam tức phụ làm gương, các ngươi cũng mau đi đi."

 

Ta ôm Hữu Nghi vào lòng, ghì chặt bịt tai nàng. Đến lúc thật sự tuyệt vọng mới hiểu ra tiểu thư hay nha hoàn gì cũng được, ta chỉ cần nàng sống sót.

 

Không chỉ ta mà những người còn lại đều muốn sống. Lão phu nhân thấy không ai nhúc nhích, vậy mà muốn tự tay động thủ. Rốt cuộc người từng là gia chủ nói một không hai, mọi người chỉ biết né tránh không dám chống cự. Thế nhưng Đại phu nhân lại là người đầu tiên phản kháng, cứ thế dùng sức đẩy một cái, lão phu nhân trở thành người ra đi đầu tiên.

 

Máu tươi chảy dọc theo bức tường, làm Đại phu nhân sợ đến ngây người, cũng làm tất cả những hài tử khóc thét.

 

Trong tiếng ồn ào hỗn loạn, ngục tốt bước vào, dùng một tấm vải trắng bọc lấy người rồi khiêng ra ngoài.

 

Một lão nhân vinh hiển cả đời, đến cuối cùng, lại có một cái c.h.ế.t thảm hại đến vậy.

 

Tiếng khóc nức nở nghẹn ngào kéo dài suốt một đêm nhưng những người còn sống vẫn phải tiếp tục sống.

 

Tất cả mọi người đều đang chờ đợi, chờ xem có ai đến chuộc chúng ta ra không.