Vào thời khai quốc Đại Chiêu, Đế hậu cùng trị vì, vị Hoàng hậu ấy vô cùng săn sóc nữ tử, ngay cả nữ quyến nhà quan phạm tội, chỉ cần không liên can thì chỉ cần trong vòng bảy ngày có người chịu bỏ tiền chuộc là có thể được chuộc về làm lương dân.
Mọi hy vọng của ta và Nhị phu nhân đều đặt cả vào phụ thân nàng ta.
Nhưng đợi đến năm ngày, ngay cả nhà mẹ đẻ lừng lẫy của Đại phu nhân cũng không một ai đến.
Đại phu nhân có chút suy sụp nhưng người thật sự tuyệt vọng lại là chúng ta.
Nữ nhân quá ba mươi tuổi sẽ không bị đưa vào Giáo phường ty, chỉ bị phạt làm khổ dịch. Ta và Nhị phu nhân thế nào cũng được nhưng Hữu Tuệ và Hữu Nghi vẫn còn ở tuổi xuân sắc như hoa.
Chúng ta cố gắng đến ngày cuối cùng, nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, không để mình khóc, nghĩ cách khuyên nhủ các nàng dù ở trong hoàn cảnh ấy cũng phải sống tiếp.
Nhưng trước khi kịp mở lời, một ngục tốt bước vào. Nhị phu nhân đầy hy vọng nhìn hắn ta nhưng hắn lại quay sang nói với ta: "Ngươi là Đông Tuyết? Có người đến chuộc hai mẫu tử các ngươi, theo ta ra ngoài đi!"
Tất cả mọi người trong phòng đều ngẩng đầu nhìn ta. Miệng Nhị phu nhân mấp máy nhưng lại không nói một lời rồi cúi đầu xuống.
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Hữu Nghi đi trên con đường ngắn ngủi ấy mà cảm giác như đã đi cả một đời. Đến được cửa, ánh nắng rọi chiếu, Thu Sương đang đứng ở đó.
Nàng ấy khoác chiếc áo đông ấm áp lên người ta, xoa tay ta mà nói: "Chuộc người cần hai trăm lạng một người. Chúng ta đã bán hết gia tài, vội vàng đến đây tốn thêm mấy ngày, may mà vẫn kịp. Đi thôi, xe ngựa ở ngay ngoài kia, chúng ta về nhà."
Hai trăm lạng một người, đó hẳn là tất cả số tiền tích cóp của vợ chồng nàng.
Ta đẩy Hữu Nghi sang, quỳ xuống dập ba cái đầu cho nàng: "Tiểu Sương, đa tạ ngươi, có ngươi ở đây thì ta yên tâm rồi. Hai đứa trẻ này, từ nay xin nhờ cậy ngươi."
Nàng ấy trước tiên bàng hoàng nhìn ta rồi rất nhanh hiểu ra mà kéo ta lại: "Mỗi người tự lo chuyện của mình. Hai đứa trẻ nào chứ, ta đến để chuộc ngươi kia mà."
Nhưng ta còn nhanh hơn nàng ấy, nhanh hơn lui về sau mà nói: "Nếu ta là kẻ có thể bỏ mặc tính cách của Hữu Tuệ tiểu thư thì ngay từ đầu đã chẳng giúp ngươi. Phu nhân đối với ta có ân tình không hề thua kém tình nghĩa giữa chúng ta. Tiểu Sương, ngươi hãy thành toàn cho ta đi."
Hữu Nghi không khóc, nàng ôm chặt lấy ta mà thề: "Nương, người hãy đợi con, con nhất định sẽ chuộc cả người và mẫu thân ra ngoài."
19
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nơi làm khổ dịch không tính là xa, chỉ chừng nửa tháng đường.
Nhị phu nhân không lớn tiếng cảm tạ ta mà nàng ta lặng lẽ giành lấy mọi việc nặng từ tay ta. Nhưng trong lòng chúng ta đều có hy vọng nên không hề bị mệt mỏi quật ngã.
Chúng ta dần dần quen với việc hôm nay đào mương, ngày mai khai kênh, đến tháng thứ ba, chúng ta gặp lại một cố nhân.
Là Xuân Lộ tỷ. Năm đó Đổng Lại Tử chết, Hầu phủ cũng không báo quan, nàng ấy trở thành người tự do, vậy mà lại phiêu bạt đến tận đây.
Trong bốn tỷ muội chúng ta, nàng ấy là người có tay nghề nấu nướng giỏi nhất trong nhà bếp. Giờ đây, nàng ấy tìm được một công việc nấu ăn trong trại lưu đày, không có gì khác, chỉ là cứ hai ba ngày lại lén lút đặt một quả trứng vào đáy bát cơm của ta.
Đại phu nhân lại bắt đầu trở nên nghi thần nghi quỷ, ngay cả cơm nước hàng ngày, nàng ta cũng nhất quyết phải đổi cho ta và Nhị phu nhân ăn. Nàng ta điên điên khùng khùng nói: "Ta không thể bị độc chết, ta phải đợi nhi tử của ta trở về. Sung quân cũng có thể đeo tội lập công, Trình Viễn của ta lợi hại như vậy, nó nhất định làm được."
Đại phu nhân có lẽ không tốt trong những việc khác nhưng đối với đứa trẻ Trình Viễn thì thật sự rất tận tâm, một chút cũng không để nó nhiễm thói xấu của Đại gia. Trong phủ con cái đông đúc mà tước vị chỉ có một nên vì tương lai, có người học văn, có người học võ, riêng hắn lại là người văn võ song toàn.
Những lời ấy đã khơi dậy ý nghĩ trong lòng Nhị phu nhân. Nàng ấy tiết kiệm cơm nước ngày hôm đó để cúng cho Nguyệt Lượng nương nương, cầu xin thần tiên trên trời bảo hộ Nhị gia và Trình Sơn thiếu gia cũng có thể đeo tội lập công.
Xuân Lộ biết được thì khinh thường hừ một tiếng: "Bây giờ, nàng ta thành ra bộ dạng này, còn hơn cả cái c.h.ế.t để trừng phạt nàng ta rồi. Ta sẽ không làm chuyện thừa thãi đâu."
20
Kiếm tiền không phải chuyện dễ dàng. Người đã nhập tội muốn chuộc thân thì tiền phải gấp đôi. Ta và phu nhân là tám trăm lạng, nhà Thu Sương còn phải lo cho nhi tử nàng ấy ăn học.
Ta vốn tưởng đời này ra khỏi đây là chuyện xa vời vô vọng rồi. Nhưng ngay năm đầu tiên, Hữu Tuệ đã nhét tiền vào thăm chúng ta, nói rằng các nàng đã tích cóp được hơn một trăm lạng.
Nàng sờ tay thô ráp của ta và mẫu thân nàng, trong mắt lộ vẻ kiên quyết nói: "Nghi muội muội là một cô nương tài giỏi. Nàng mới mười ba tuổi đã biết nhìn sắc mặt mà làm ăn hơn cả con. Sớm biết hai người khổ như vậy, con cần mặt mũi làm gì? Con làm tỷ tỷ mà còn không bằng nàng ấy hiểu chuyện. Di nương, các người hãy chờ, sang năm chúng con nhất định sẽ chuộc một người ra trước."
Năm thứ hai, các nàng quả nhiên đã gom đủ bốn trăm lạng nhưng ta và phu nhân không ai chịu đi trước. Cái nơi quỷ quái này, để ai một mình chịu đựng chúng ta đều không yên lòng.
Hữu Tuệ trầm mặc trở về. Vài ngày sau, Hữu Nghi lại gửi thư đến, nàng viết: [Mẫu thân, nương ở trên: Không về thì thôi, hai nữ nhi của các người đều không phải loại hèn nhát. Ngay năm sau, nhất định sẽ đón các người về nhà đoàn tụ.]