Nàng giận dỗi trừng mắt nhìn ta, không nói thêm lời nào mả túm lấy chiếc khăn tay rồi bỏ chạy. Ta muốn đuổi theo nhưng chân mềm nhũn, không thể nhúc nhích dù chỉ một bước.
Cuối cùng vẫn là phu nhân phái người mang thư đến cho ta, nói rằng Hữu Tuệ đang khuyên nhủ nàng, chỉ có điều, đối với tiểu nha hoàn kia, nàng không đồng ý trừng phạt hay đuổi đi chút nào.
Ta nôn nao chờ đợi, sợ nàng làm ầm ĩ, sợ kẻ có tâm truyền ra ngoài, sợ cái vết nhơ xuất thân của ta sẽ hằn lên người nàng.
May mắn thay, mọi chuyện cuối cùng cũng trôi qua trong yên bình.
Nhưng ta không dám thường xuyên trốn trong bóng tối nhìn nàng nữa, cuộc sống bỗng chốc trở nên thật khó khăn.
Ngày sinh thần, phu nhân đã chuẩn bị một bàn tiệc rượu cho ta. Nàng ta và Nhị gia phải ra ngoài phủ giao thiệp nên không thể đến. Tiểu nha hoàn hầu hạ ta đã uống vài chén cùng ta rồi say mèm, bị ta cho về phòng ngủ.
Lúc này, Hữu Nghi bước vào, tay cầm một cuộn tranh, gương mặt nhỏ vẫn còn giận dỗi. Nàng đi đến bên cạnh ta, mở cuộn tranh ra nói: "Tiên sinh gần đây đang dạy chúng con viết chữ Thọ, mẫu thân nói làm người phải cần kiệm. Vì đã viết rồi, vậy thì tặng cho người đi!"
Nàng giả vờ không để tâm nhưng ánh mắt lại vô thức lộ ra vẻ mong chờ, mong chờ ta vui vẻ.
Kỳ thực ta hoàn toàn không cần bức thư pháp này, ngay từ khoảnh khắc nàng bước vào phòng, ta đã biết tất cả đều đáng giá. Phu nhân đã dạy dỗ nàng thật tốt, tốt đến mức ngay cả người mẹ ruột như ta mà nàng cũng dám nhận.
Ta không kìm được mà ôm chặt nàng. Nàng thút thít bên tai ta rồi nói nhỏ: "A tỷ nói người đều là vì con, chỉ cần trong mắt người ngoài con là do mẫu thân nuôi dưỡng lớn lên thì cho dù biết thân thế của con, tương lai của con cũng sẽ tốt hơn việc lớn lên bên cạnh người. Vậy nên con không thể gọi người là nương sao?"
Lời nói của nàng khiến lòng ta khẽ giật mình. Ta lo lắng kéo nàng ra, nhìn ngó trên dưới: "Sao vậy, phu nhân đối xử với con không tốt sao? Điều này không thể nào, người là người tốt đến vậy mà."
Nàng cúi đầu: "Mẫu thân dĩ nhiên rất tốt, người là người tốt nhất trên đời này. Nhưng con biết con và a tỷ không giống nhau, ánh mắt người nhìn chúng con khác nhau là khác nhau.”
"Cũng như bây giờ, chính là ánh mắt người nhìn con đây này, người có nhận hay không, con đều biết người là nương của con.”
"Nương, con hiểu chuyện mà. Con sẽ không gọi trước mặt người khác, người cho phép con lén lút gọi được không?"
14
Không có người mẹ nào có thể cứng rắn hơn con mình. Từ đó, mỗi năm đến ngày sinh thần đều là ngày ta mong chờ nhất.
Nhưng năm Hữu Nghi mười tuổi, Thu Sương hiếm hoi tìm đến ta.
Những năm này, trong lòng chúng ta đều mong đối phương được tốt nhưng bề ngoài lại ít khi qua lại.
Nàng ấy hầu như quỳ xuống cầu xin ta: "Tiểu Tuyết, muội giúp ta đi, Hạo nhi đọc sách tốt đến vậy, ta không đành lòng nhìn nó làm hạ nhân cả đời."
Cái đinh mà ban đầu ta không muốn đóng vào lòng nàng ấy, chậm mười mấy năm, cuối cùng vẫn tự mình đóng lên.
Nhi tử nàng ấy là Liễu Hạo, bảy tuổi đã đến tộc học làm việc. Năm năm trôi qua, nó vậy mà đã học thuộc tất cả những cuốn sách mà ngay cả các thiếu gia cũng không thể thuộc nổi.
"Chúng ta vốn không hề si tâm vọng tưởng nó sẽ trở thành người đọc sách nhưng mỗi lần nó nhìn thấy sách, ánh mắt lại sáng đến nỗi khiến ta chua xót. Có một tiên sinh tốt bụng ở tộc học đã lén nói với nó rằng nếu nó tiếp tục học, nếu nó có thể đi thi, tương lai đỗ cử nhân còn có hy vọng lớn hơn tất cả các thiếu gia trong phủ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nơi cha nó có thể đi cửa sau đều đã đi qua rồi nhưng đi đến đâu cũng chỉ nhận được một câu “Trong phủ này, tuyệt không cho phép người chuộc thân”."
Thu Sương ngẩng đầu nhìn ta, như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng: "Tiểu Tuyết, muội ở nội trạch, cầu xin muội đó! Muội giúp ta lần này đi!"
Kẻ địch chính trị lớn nhất của Hầu phủ chính là người đã chuộc thân rời khỏi phủ từ mấy chục năm trước. Kể từ đó, trừ khi hạ nhân bán đi những nơi thảm khốc hơn, tuyệt đối không thể chuộc thân rời phủ. Đó là lý do năm xưa ta mới không chút do dự mà chọn làm thiếp.
Ta hiểu tấm lòng làm mẹ của nàng ấy nhưng ta chỉ là một thiếp thất tầm thường nhất, làm sao có thể giúp được nàng ấy đây?
Nàng ấy hiểu được sự khó xử của ta, vội vàng giải thích: "Ta không cần muội giúp gì khác, chỉ cầu muội nghĩ cách, làm sao cho lão phu nhân tháng này đến chùa Trường Ninh thắp hương."
15
Thu Sương nói ở ngoại ô kinh thành gần đây có một nhóm nghĩa phỉ chuyên cướp của người giàu chia cho người nghèo. Trượng phu nàng ấy là Liễu quản sự nhân cơ hội đã giúp đỡ hai người trong số đó, có thể nhờ họ giả vờ cướp bóc. Còn Thu Sương sẽ tìm cách cùng lão phu nhân đi thắp hương, đến lúc đó sẽ nhân cơ hội cứu lão phu nhân.
Sở dĩ chọn chùa Trường Ninh là vì nghĩa phỉ có mối liên hệ với nơi đó.
Người đến chùa Trường Ninh thắp hương không ít. Dưới con mắt của mọi người, nàng ấy sẽ cầu xin lão phu nhân cho gia đình mình chuộc thân. Vì danh tiếng của Hầu phủ, lão phu nhân nhất định sẽ đồng ý.
Ta không tán đồng nói: "Nô tài cứu chủ là bổn phận. Lỡ đâu lão phu nhân không hỏi tỷ muốn thưởng gì trước mặt mọi người thì sao?"
Nàng cười cười: "Nếu ta lấy mạng mình ra cứu người ấy thì sao?"
Ta kinh hãi đứng dậy, kiên quyết nói: "Chuyện hại đến tính mạng của tỷ, ta tuyệt đối sẽ không giúp."
Nàng kéo c.h.ặ.t t.a.y áo ta: "Muội muội tốt của ta, đổi lại là nữ nhi muội, muội có bằng lòng không?"
Nàng ấy lại dịu giọng nói: "Muội yên tâm, chỉ là cảnh tượng trông có vẻ đáng sợ một chút thôi, ta sẽ không thực sự c.h.ế.t đâu. Ta không nói chuyện muội giúp ta với cha của Hạo nhi đâu. Ta lấy Hạo nhi ra thề. nếu thất bại, tuyệt đối sẽ không liên lụy đến muội."
Ta nhìn bức chữ Thọ mà Hữu Nghi tặng ta thì cắn răng đồng ý. Thu Sương nói đúng, nếu là vì Hữu Nghi, ta cũng có thể liều cả mạng sống.
16
Từ nhỏ lớn lên trong thâm trạch, dù ta chưa từng làm cũng học được ba phần âm mưu quỷ kế.
Trình Viễn thiếu gia thích mặc y phục mỏng manh chạy trong hoa viên. Những năm này, Đại phòng vẫn chỉ có mỗi mình nó. Nó là cục cưng chung của lão phu nhân và Đại phu nhân.
Ta rình lúc nó sắp bị cảm lạnh, ném một chiếc khăn tay hoa sen mà Hạ Hà yêu thích nhất ngày trước lên con đường nó thường chạy. Nha hoàn đi theo nó tự khắc sẽ nhặt lên đưa cho Đại phu nhân.
Ngày hôm sau nó đổ bệnh, mấy ngày liên tục không thấy khá hơn. Đại phu nhân chột dạ, sợ đến hoảng hồn.
Nhị phu nhân như đang chuyện trò, bâng quơ nói: "A di đà phật, trẻ con đổ bệnh là phiền phức nhất, chỉ sợ là do bị kinh hãi. Giống như Hữu Nghi nhà ta hai hôm trước, may mà ta đến chùa Trường Ninh cầu phúc cho nàng."