Trần Đông Tuyết

Chương 5



Ta không kịp suy nghĩ, nàng cứ thế rơi thẳng xuống, ta vô thức lao tới đỡ lấy.

 

Đến khi ta ngã vật xuống đất, cơn đau dữ dội ập đến, đứa bé cuối cùng cũng biết sợ, òa khóc nức nở, tiếng khóc đó mới dẫn người gác đêm đến cứu giúp.

 

Từng chậu nước đỏ tươi được bưng ra ngoài. Nhị phu nhân nhét lát sâm vào miệng ta, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta động viên: "Đại phu nói nếu không phải ngươi đỡ lấy một cái, chân của Tuệ nhi đã què rồi. Tiểu Tuyết ngoan, chỉ cần ngươi sống sót, bất kể ngươi muốn gì, ta đều sẽ đáp ứng."

 

Cảm giác m.á.u thịt tách rời khỏi thân thể khiến ta tưởng chừng mình sắp chết. Ta nhớ đến hài tử mũm mĩm trong hoa viên rồi đột nhiên nảy sinh lòng tham. Ta không nói đây đều là việc ta nên làm mà nắm chặt lại bàn tay kia nói: 

 

"Phu nhân, thiếp không cầu cho bản thân mình. Có thể gặp được người và gia đã là phúc khí của thiếp rồi. Thiếp chỉ cầu người một việc, bất luận hôm nay thiếp có sống được hay không, ta xin người hãy ghi đứa bé này vào danh nghĩa của người đi!"

 

Lòng người đều không đủ, vốn dĩ chỉ cần là chủ tử, là thứ tử ta cũng đã mãn nguyện rồi. Nhưng giờ đây có cơ hội, ta lại muốn đứa bé trong bụng này có một tiền đồ tốt đẹp hơn.

 

Ta nhìn thấy phu nhân gật đầu một cái, thân thể ta dường như lại có thêm sức lực, dùng sức rặn một cái, một hài nhi đã oe oe chào đời.

 

12

 

Theo thứ bậc của Hữu Tuệ tiểu thư thì Nhị gia đặt tên cho đứa bé là Hữu Nghi.

 

Đại phu nói ta đã bị thương tổn gốc rễ, e rằng sẽ không thể có thêm đứa con nào nữa. Ta có chút thất vọng, không thể sinh thêm một đệ đệ để che chở cho nữ nhi của mình.

 

Nhưng tai họa lại hóa thành phúc lành, phu nhân đối đãi với nàng càng thêm tận tâm, Trình Sơn thiếu gia và Hữu Tuệ tiểu thư cũng rất thích trêu đùa nàng.

 

Nàng được nuôi dưỡng trong phòng phu nhân, ta cố gắng kiềm chế không đến nhìn nàng. Càng ít tiếp xúc với người mẹ ruột là ta thì tương lai của nàng mới càng tốt.

 

Ba tháng tuổi, phu nhân dẫn nàng cùng đến thăm ta, không đồng tình nói với ta: "Ngay cả nữ nhi ruột của mình cũng không dám thân cận, ngươi không tin tưởng người chủ mẫu là ta sao?

 

"Giờ ngươi đã làm mẹ cũng nên hiểu, đêm đó ngươi cứu Hữu Tuệ, chính là cứu ta. Ta cũng nói với ngươi một lời thật lòng, ta và phu quân đều là thứ xuất, chúng ta hiểu nỗi khổ của các di nương, ngươi không cần phải làm đến mức này."

 

Ta dĩ nhiên biết ban đầu ta chọn Nhị gia, chính là vì họ thấu hiểu điều này nên chắc chắn sẽ đối xử tốt với thứ tử và thứ nữ. Nhưng ta cũng biết họ là một cặp phu thê thật lòng ân ái, vốn dĩ không nên có sự hiện diện của ta.

 

Phu nhân đối đãi với thiếp chân thành, ta lấy hết dũng khí hỏi: "Sau khi chứng kiến tình cảnh trong viện Tam gia, người thật sự chưa từng sợ hãi, cũng chưa từng oán trách thiếp sao?"

 

Trước đây Đại phu nhân không cho phép Đại gia nạp thiếp, Nhị gia cũng không muốn, Tam gia còn nhỏ tuổi vừa mới thành thân, đang mặn nồng với Tam phu nhân, ba viện đều không có người ngoài.

 

Lão phu nhân sắp xếp người, vốn tưởng Đại gia sẽ hoang đường nhất nhưng đến cuối cùng, lại là Tam gia nếm được mật ngọt, hết phòng này đến phòng khác nạp người vào viện. Tam phu nhân không có sự ghê gớm và gia thế như Đại phu nhân nên chỉ có thể nuốt đắng vào lòng.

 

Nàng ta cười nói: "Là nữ nhân thì làm gì có ai không sợ? Nhưng dù có sợ đến mấy ta cũng biết người có thể an lòng ta không phải là ngươi mà là trượng phu của ta. Nếu chàng ấy muốn, có ngươi hay không cũng vậy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Huống hồ, trong phủ này còn có lão phu nhân, nhà chúng ta mà không có một phòng thiếp thất nào, kẻ bị người đời cười chê chính là ta. Vẫn là câu nói đó, dù không xếp đặt ngươi vào thì cũng sẽ xếp đặt người khác.”

 

“Ta ngược lại còn may mắn là ngươi biết tiến biết lùi lại, có tấm lòng lương thiện như vậy, nếu không Tuệ Tuệ của ta biết làm sao đây."

 

Sau khi giải được nút thắt trong lòng này, nỗi áy náy của ta vơi đi một chút. Nhưng ta vẫn hỏi: "Phu nhân, xin người thứ lỗi cho thiếp mạo phạm, khi người còn là khuê nữ, người có từng ghen tị với đích tỷ của mình không? Ghen tị nàng ấy có một mẫu thân xuất thân cao quý, không phải nghe những lời không thuận tai kia."

 

Nhị phu nhân nhìn ta, hồi lâu sau mới thở dài một tiếng.

 

Nàng ta đã hiểu điều ta sợ hãi từ trước đến nay không phải là nàng, người chủ mẫu này mà là thân phận xuất thân nha hoàn của chính ta, điều đó sẽ khiến Hữu Nghi của ta đau lòng vì ta.

 

Càng ít ràng buộc thì Hữu Nghi càng ít đau lòng vì ta.

 

13

 

Nhị gia không cần dùng đến đứa bé để làm bình phong cho ta nữa, mỗi khi đến phòng ta chỉ cần trò chuyện. Ta và phu thê họ dần dần trở thành người thân.

 

Khi Hữu Nghi còn nhỏ thật đáng yêu, nàng nghĩ ta là muội muội của phu nhân. Mỗi khi không thể tránh khỏi việc gặp mặt, nàng đều ngọt ngào gọi ta là "dì".

 

Một tuổi, nàng phun nước bọt khắp nơi, ta lập tức làm khăn lau miệng cho nàng.

 

Ba tuổi, nàng nghịch ngợm y như Hữu Tuệ tiểu thư. Ta lẳng lặng theo sau, đến một cái nhìn cũng không dám bỏ lỡ.

 

Bốn tuổi, nàng cãi nhau với Hữu Tuệ tiểu thư rồi khóc trong sân. Ta không dám xuất hiện dỗ dành nàng, chỉ có thể hái rất nhiều cánh hoa, bảo tiểu nha hoàn rải hết lên đầu nàng. Nàng từ khóc chuyển sang cười, như thể nụ cười ấy đã nở rộ trong lòng ta.

 

Sáu tuổi biết chữ, bảy tuổi gặp nữ tiên sinh, từng chuyện từng chuyện một, ta đều tràn đầy niềm vui mà giúp nàng ghi nhớ. Hữu Nghi của ta, lớn lên tốt đẹp y như Hữu Tuệ tiểu thư vậy!

 

Nhưng năm tám tuổi, nàng xông vào căn phòng nhỏ của ta, mắt đỏ hoe hỏi ta: "Dì Tuyết, bọn họ nói người mới là nương ruột của con, điều này có thật không?"

 

Có tiểu nha hoàn chạy theo sau nàng, khóc lóc thảm thiết nói: "Tiểu thư, nô tỳ nói bậy đó, người đừng hỏi nữa. Để phu nhân biết, nô tỳ sẽ bị đánh c.h.ế.t mất."

 

Tiểu nha hoàn cùng tuổi đi theo tiểu thư tính tình luôn có phần ngây thơ hơn. Nàng ta nghe cha mẹ nói đôi ba câu chuyện phiếm thì không nhịn được mà kể hết cho Hữu Nghi.

 

Ta sợ đến chân tay đều run rẩy, cố gắng giả vờ bình tĩnh mà lắc đầu: "Tiểu thư, người đừng đùa giỡn với ta. Người được nuôi dưỡng trong viện phu nhân, sao có thể là do ta sinh ra?"

 

Nhưng trên bàn ta vẫn còn đặt chiếc khăn tay thêu hoa đào, đó là họa tiết nàng yêu thích nhất.