Trần Đông Tuyết

Chương 4



Ta lợi dụng lúc không có ai mà kéo nàng ấy đến cửa nhỏ, tháo bông tai bạc ném cho nàng ấy rồi dùng sức đẩy nàng ấy ra ngoài: "Xuân Lộ tỷ, hãy quên đi, hận cũng được, đau cũng được, ta và nàng ấy đều mong tỷ sống sót."

 

Ta không dám nhìn vào mắt nàng ấy mà chỉ dám vội vàng quay trở lại, như thể đã vắt kiệt giọt m.á.u cuối cùng trong tim rồi ta ngã vật xuống sân.

 

9

 

Khi ta tỉnh lại, mọi chuyện đã đâu vào đấy.

 

Thu Sương nước mắt lưng tròng ngồi bên giường ta: "Nếu biết đây là lần cuối cùng gặp mặt, lòng ta có khó chịu đến mấy cũng sẽ đi, bốn tỷ muội tốt, sao giờ chỉ còn lại hai chúng ta."

 

Đại phu nhân để danh chính ngôn thuận gọi Xuân Lộ vào phủ, nói là tỷ muội cùng đỡ đẻ cho Hạ Hà sẽ yên tâm hơn, cũng đã cho gọi Thu Sương nhưng Thu Sương từ khi chúng ta đều chọn làm thiếp, đã tự động xa lánh chúng ta, lần này cũng tìm lý do để từ chối.

 

Ta cúi đầu, hỏi: "Trong phủ bây giờ nói sao?"

 

"Còn nói sao được, lúc đó những người đỡ đẻ trong viện đều làm chứng, nghe thấy là Hạ Hà vu oan Xuân Lộ trước nên mới chọc cho Xuân Lộ báo thù. Đại phu nhân nói con của Đại gia không thể có người mẹ thấp kém như vậy, Lão phu nhân lập tức làm chủ, đứa bé đó trong gia phả sẽ ghi là con do Đại phu nhân sinh ra, từ nay về sau trong phủ không còn Hạ Hà, cũng không còn Xuân Lộ. Ai nhắc đến nữa thì sẽ bị đánh c.h.ế.t ngay."

 

Nàng ấy nói xong, nước mắt rơi càng nhiều, nàng ấy nhìn trộm ra cửa thấy không có ai, mới nhỏ giọng nghiến răng nói: "Hai kẻ vô dụng chỉ biết cãi vã trong nhà, đến lúc c.h.ế.t cũng không biết nên kéo ai đi theo, lại để cho kẻ chủ mưu vẫn an tọa trên cao."

 

Xưa nay, nàng ấy vẫn luôn thông minh và dám nói như vậy nhưng ta lại giật mình vội vàng bịt miệng nàng ấy: "Chuyện không bằng không chứng, đừng nói bậy!"

 

Đại phu nhân sớm đã chuẩn bị đủ mọi tốt đẹp với Hạ Hà, cộng thêm màn Hạ Hà vu oan Xuân Lộ kia, ngay cả khi đứa bé đó lớn lên nghe được tin đồn gì đi chăng nữa mà đi điều tra, cũng sẽ không ai nghi ngờ Đại phu nhân mới là người bày mưu đặt kế.

 

Trước đây, Hạ Hà nói đúng, Đại phu nhân sợ đứa bé hận mình nhưng nỗi sợ hãi này không khiến nàng ta bỏ qua Hạ Hà, ngược lại còn làm mọi việc càng thêm chặt chẽ, ngay từ đầu đã để Hạ Hà đi trộm yếm của Xuân Lộ. Nàng ta đã tính toán kỹ càng muốn dùng cái cớ này để lấy mạng Hạ Hà.

 

Nếu không thì làm sao bát thuốc kia có cơ hội xuất hiện sau khi đứa bé sinh ra? Nếu không thì những người trong viện lúc đó sao lại đúng lúc đến thế, nghe xong lời tố cáo của Xuân Lộ tỷ, đợi khi ta tìm người cầu cứu lại đều biến mất?

 

Ta càng nghĩ càng sợ, ta nhìn chằm chằm vào mắt Thu Sương rồi căn dặn: "Hãy nhớ kỹ, câu vừa rồi muội chưa từng nói, từ nay về sau nếu có ai thăm dò hỏi muội về Hạ Hà, muội cứ mắng nàng ta đến chết, mắng nàng ta đã hại Xuân Lộ. Tiểu Sương, là Hạ Hà làm sai trước, giờ muội đã có con trai, muội muốn liên lụy nó sao?"

 

Đại phu nhân không thể chỉ vì nghi ngờ mà g.i.ế.c người, người c.h.ế.t quá nhiều sẽ trở thành sơ hở, trở nên đáng ngờ. Chỉ cần người ngoài cho rằng chúng ta cũng hận Hạ Hà, vậy là có thể bình an.

 

Thu Sương cười khổ một tiếng: "Có gì khó đâu? Ta vốn đã hận nàng ấy, hận nàng ấy hồ đồ, hận nàng ấy bội tín bạc nghĩa, hận nàng ấy đã hại khổ Xuân Lộ tỷ. Thế nhưng con người thật kỳ lạ, nàng ấy thật sự c.h.ế.t rồi, lòng ta lại đau đớn đến vậy."

 

Rốt cuộc chúng ta đều không phải Xuân Lộ tỷ, chưa từng thật sự chịu đựng những giày vò ấy, nên vẫn còn giữ chút lòng từ bi vô dụng.

 

10

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thu Sương lau khô nước mắt, giả vờ lẩm bẩm chửi rủa rồi rời đi.

 

Nàng ấy tạo ra tiếng động rất lớn, cốt để người khác biết rằng lúc ấy ta đã sợ đến ngây dại và cũng hận thấu sự độc ác của Hạ Hà.

 

Nhưng ta biết vẫn chưa kết thúc. Xuân Lộ tỷ đã trốn thoát, Đại phu nhân chắc chắn sẽ đến tra hỏi ta.

 

Nhị phu nhân lại thở dài bước vào nói: "Vốn dĩ ngươi có thai là một chuyện đáng mừng nhưng hiện giờ trong phủ đang loạn xà ngầu, cũng không thể ăn mừng cho ngươi được. May mà lão phu nhân thấu hiểu, không cho phép những kẻ kia đến hỏi han ngươi nữa, tránh để ngươi nhớ lại cảnh tượng đẫm m.á.u mà ảnh hưởng đến thai nhi."

 

Hóa ra đại phu vừa rồi đã đến bắt mạch cho ta, ta vậy mà cũng có thai rồi.

 

Ta bị tin tức này làm cho choáng váng tại chỗ, một lúc lâu sau mới trịnh trọng hành lễ với phu nhân nói: "Tạ ơn phu nhân, người quả là một người tốt."

 

Ta quá hiểu lão phu nhân, nhất định là Nhị phu nhân đã đề xuất trước mặt mọi người việc muốn cho ta dưỡng thai, lão phu nhân mới thuận thế mà đồng ý. Lapx phu nhân sợ nhất là bị người khác nói mình hà khắc với thứ tử nên công phu bề mặt vẫn luôn làm rất tốt.

 

Nhị phu nhân không như Đại phu nhân thích phô trương ầm ĩ, nàng ta chỉ lặng lẽ miễn đi việc thỉnh an sáng tối của ta, còn cho ta thêm khẩu phần thức ăn. Tuy không gây chú ý nhưng lại rất phù hợp cho ta dưỡng thai.

 

Con của ta, ta lo lắng cho nó hơn bất kỳ ai và cũng tránh né những người trong viện Đại phu nhân hơn bất kỳ ai. Khi ta mang thai được sáu bảy tháng, bà mụ có kinh nghiệm lại nói ta nên đi lại nhiều hơn, như vậy sẽ dễ sinh nở nên ta mới đi đến hoa viên thêm vài chuyến.

 

Đi lại nhiều, khó tránh khỏi việc gặp những đứa trẻ đang chơi đùa ở đó.

 

Đại phu nhân ôm đứa trẻ tên Trình Viễn, vẻ mặt hiền từ, ánh mắt nhân hậu mà trêu đùa, mọi chuyện đều chu toàn, ngay cả khi tay mỏi muốn đổi người bế cũng không nỡ.

 

Ta tránh ở một góc, lặng lẽ suy nghĩ, ít ra Hạ Hà cũng có một chuyện tâm thành ý toại, nhi tử nàng ấy sẽ thật tốt, thật tốt.

 

11

 

Ta vốn tưởng đây là chuyện lớn nhất có thể gặp được trong hoa viên rồi.

 

Nhưng trước khi sinh nở, ta lại càng thêm khó ngủ, ban đêm thỉnh thoảng cũng không nhịn được mà một mình đi dạo. Lần đi dạo này, ta lại bắt gặp Hữu Tuệ tiểu thư đang lén lút trèo cây hái đào.

 

Ban ngày ta đã nghe nàng muốn trèo lên, Nhị phu nhân không cho phép, vậy mà nàng lại lén một mình lẻn ra ngoài vào ban đêm.

 

Cái cây cao như vậy, hài tử mới hơn ba tuổi chênh vênh đứng trên đó. Ta sợ làm nàng giật mình nên không dám gọi nhưng tìm khắp hoa viên cũng không thấy một hạ nhân nào.