Tiểu Sư Muội Vai Ác Của Long Ngạo Thiên

Chương 342



… Vẫn là Trọng thúc mập mạp hiền mi thiện mục của hắn.

Vậy mà còn có thể dọa sợ trẻ nhỏ sao?

Bất quá nghĩ lại đại khái nghe nói Trọng thúc là Đại tổng quản Đại Diễn, nhãi con đen thui cảm thấy đó nhất định là tu sĩ rất lợi hại, trong lòng hắn thấu hiểu.

Rõ ràng là tiểu gia hỏa e sợ người lạ.

Hắn liền hàm hồ uyển chuyển từ chối một chút.

“Như vậy, nàng thật đúng là vất vả.” Không ngờ lại là một nhãi con cần cù bận rộn… Khẩu vị nghe ra rõ ràng cũng rất tốt.

Hoàng Phủ Trọng khẽ vuốt cằm, để tu sĩ trở về.

Tu sĩ tự nhiên vội vã quay về Thần Ma Trủng, Ngu Du Du cũng ở trong Thần Ma Trủng chột dạ một chút.

Về chuyện đi gặp Hoàng Phủ Trọng gì đó… Nàng trước kia cùng Hoàng Phủ Trọng tiếp xúc mấy ngày, đó chính là tu sĩ rất tinh minh. Chuyện này lỡ như không cẩn thận nhìn thấu chân thân của nhãi con đen thui thì không ổn rồi.

Một bên cùng tiểu đỉnh ngoan ngoãn trong thần thức giúp mình c.ắ.n nuốt lượng lớn ác niệm làm lương thực dự trữ thương lượng một chút linh khí trở nên thuần tịnh sau khi c.ắ.n nuốt rồi bóc tách ra các loại ác niệm phân bổ như thế nào, nàng một bên liền nhìn thấy ch.ó con lông đen vừa mới chiếm cứ bả vai mình lén lút vẫy đuôi với mình.

Hắc Long nhỏ trầm mặc nhìn.

Liền thấy nhãi con rất hào phóng chia cho ch.ó con hai ngụm linh khí thuần tịnh.

Chó con, thỏa mãn!

Trong thú đồng hung thần ác sát của nó lộ ra vài phần hài lòng, còn cọ tới, cọ cọ mặt Ngu Du Du.

“Phải về rồi.” Nghe ý của ch.ó con lông đen là thời gian mình rời đi cũng không ngắn nữa, Ngu Du Du đã cực kỳ thỏa mãn.

Nàng sờ sờ cái bụng nhỏ tròn vo hôm nay được tu sĩ Hoàng Phủ nhất tộc dọc đường đút cho, lại đắc ý dạt dào lấy đỉnh đầu cọ cọ cằm Hoàng Phủ Chân nói: “Muốn sách sách a.”

Chân Ca của nàng muốn dạy nàng đọc sách, tuy rằng uyển chuyển từ chối rồi, nhưng cũng là quà tặng nàng đi.

Nhãi con đối với quà tặng cực kỳ trân trọng.

Hoàng Phủ Chân cúi đầu, nhìn tiểu gia hỏa đang cao hứng bừng bừng.

Tâm ý của hắn, nàng đều nhìn ở trong mắt.

Cũng hân nhiên tiếp nhận.

Hắn lấy ra mấy cuốn sách vỡ lòng mình tinh tâm chọn lựa, nhìn hai bàn tay nhỏ màu đen của tiểu gia hỏa đều cao hứng vươn ra nhận lấy.

Nàng nhận lấy, thỏa mãn lấy khuôn mặt nhỏ màu đen cọ cọ sách, lại cẩn thận cất kỹ, rõ ràng rất trân trọng.

“Bây giờ không đọc sách. Nhưng quà, phải trân trọng.” Thanh âm non nớt, khiến tâm tình Hoàng Phủ Chân càng tốt hơn.

Hắn đưa tay nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng nói: “Khi nào muốn đọc sách, thì tới tìm ta.” Hắn bất cứ lúc nào cũng sẽ đợi nàng.

Rõ ràng nhãi con cũng hiểu ý của hắn, dùng sức gật đầu.

Tựa hồ là hai người đã thành ăn ý, nhãi con ôm hai đồng bạn, đạp một luồng hắc vụ biến mất ở chỗ sâu trong Thần Ma Trủng.

Cho đến khi thân ảnh của nàng biến mất sau quỷ vụ, Hoàng Phủ Chân lúc này mới thu hồi ánh mắt, đi về phía đồng bạn của mình.

Bọn họ đang thương lượng tiếp tục tuần tra Thần Ma Trủng.

Cho dù đã ổn thỏa, nhưng vẫn muốn san sẻ cho nhãi con đen thui.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ta thấy Phạn Phạn rất thích quỷ vụ, khoảng thời gian nàng không ở đây, vừa hay giúp nàng thu thập thêm một ít, lúc ăn cũng không cần bôn ba vất vả.”

Hoàng tộc Đại Diễn nháy mắt chuyển chức thành nhà bếp, còn có mấy tu sĩ chụm đầu vào nhau nói: “Không bằng làm thêm món ác niệm thái sợi trộn lạnh, cho Phạn Phạn khai vị.”

Nghe đồng bạn lải nhải, khóe miệng Hoàng Phủ Chân hơi nhếch lên một lát, cũng đi về phía những ác niệm thành thành thật thật bốn phía, thuận tiện liền nghĩ, muội muội hắn thật sự rất biết ăn.

Nói đến… nhớ mang máng trong tháp phong ấn của Đại Diễn, tựa hồ còn phong ấn một ít ác niệm cường hãn hơn.

Chắc là ăn ngon hơn đi.

Ngu Du Du rõ ràng không biết Chân Ca nhà mình đều giúp mình nhắm nhe đến bảo khố mà lão tổ tông để lại.

Nàng bận bận rộn rộn bay về.

Nhãi con vội vàng chui vào cửa động hì hục bò, bò được một nửa, dừng lại, đáng thương hề hề nhỏ giọng nói: “Lớn thêm chút nữa.”

Lối đi có chút hẹp rồi.

Thao Thiết nghiêng nghiêng đầu.

Cửa động rõ ràng lớn bằng lúc đi ra.

Bất quá nghĩ lại nhãi con đáng ghét khoác lông cho mình này đã ăn nhiều ác niệm như vậy, hiện tại tròn vo một cục, Thao Thiết hừ một tiếng.

Nhãi con này thật tham ăn.

Vừa nghĩ vừa cũng chui vào trong cửa động Thao Thiết cũng đột nhiên khựng lại.

Kim Long nhỏ to bằng chiếc đũa lạnh lùng nhìn hai nhãi con kẹt ở cửa động, nhắm mắt lại.

Đều không được thông minh cho lắm.

Một lát sau, cửa động mở rộng, nhãi con cùng Thao Thiết đồng thời lăn vào Thiên Ngoại Thiên, Kim Long nhỏ chậm rãi bay vào, thuận vuốt đem bình phong che chắn lại.

Ngu Du Du cũng không để ý, ôm hai con thú này liền trở về thân thể của mình, vừa tỉnh lại, liền thấy Sở Hành Vân đang chống má ngồi ở mép giường cười tủm tỉm nhìn mình.

Hắn là thanh niên cực kỳ tuấn mỹ rụt rè, ý cười nhàn nhạt bên khóe miệng cũng thêm vài phần phong vận. Ngu Du Du dụi mắt từ trên chiếc giường nhỏ bò dậy, thuận tiện liền lăn vào trong n.g.ự.c Đại sư huynh nhà mình nói: “Rất no.”

Đây rõ ràng là vượt qua thế giới cũng phải về ăn cơm.

Vượt giới cũng không quên ăn cơm, tinh thần ăn cơm này khiến Sở Hành Vân nhịn không được bật cười.

“Ngon không?”

“Ngon.” Nhãi con một bên tán mỹ trình độ nấu cơm của nhà ăn, một bên khoe khoang mình bá chiếm nhà ăn của người ta… Sở Hành Vân nghe nàng khoa tay múa chân.

Nghe nói đem Thần Ma Trủng của người ta đều bá chiếm rồi, Hoàng tộc ung nhã đến đâu cũng nhịn không được co giật khóe miệng một chút… Hoàng tộc Đại Diễn thật đúng là đủ rộng lượng, tiếp nhận toàn bộ sự kỳ dị của Tiểu sư muội nhà hắn, vậy mà đều không cảm thấy nàng nguy hiểm hoặc là đồng dạng cần cảnh giác.

Đây thật đúng là… thật sự rất tốt.

Hoàng Phủ nhất tộc không phụ sự tín nhiệm của Tiểu sư muội hắn.

Điều này thật sự rất tốt.

Sở Hành Vân nhìn tiểu gia hỏa ríu rít không kịp chờ đợi hiến bảo với mình, trong mắt lộ ra ý cười, gật đầu nói: “Cũng chỉ có Tiểu sư muội mới xứng có được Thần Ma Trủng.”

Lời này nói… cách nói thật giống ma đầu.