Hắn bay nhanh móc ra một cuốn sổ kim quang lượn lờ, linh khí bức người, vừa lật ra, vừa cười ha hả nói: “Đã là người một nhà, phải cho đứa trẻ lên gia phả chứ!”
“A.” Tu sĩ trẻ tuổi theo không kịp mạch suy nghĩ của Trọng thúc nhà mình, ngây ngốc đáp một tiếng.
Liền thấy nam nhân trung niên mập mạp hòa ái đã hớn hở lấy ra một cây b.út lông màu vàng, lật sổ đến một trang trong đó.
Trên trang này là liên tiếp mấy cái tên, dưới cùng chỉ có một cái tên.
Hoàng Phủ Chân.
Hoàng Phủ Trọng nhìn cái tên này một lát, cao hứng bừng bừng cầm b.út lông màu vàng, viết một cái tên hoàn toàn mới bên cạnh tên của Hoàng Phủ Chân.
Hoàng Phủ Phạn.
Tu sĩ thò đầu qua nhìn một cái, ánh mắt cực kỳ phức tạp.
Thì…
Nay nhãi con đen thui thật sự đã lên gia phả Đại Diễn.
Sau này ra cửa, cũng có thể tự xưng một tiếng xuất thân “Đại Diễn Hoàng tộc” rồi.
“Trọng thúc?”
“Sao vậy?” Hớn hở vì Hoàng Phủ nhất tộc lại thêm nhân khẩu, Hoàng Phủ Trọng cười híp mắt, ôn hòa hỏi.
Hắn cảm thấy cả người mình lâng lâng.
Dù sao nếu Thần Ma Trủng quả thật bị khống chế, vậy đối với Hoàng Phủ nhất tộc ý nghĩa quá lớn.
Cũng đối với Đại Diễn Đế Tôn ý nghĩa quá lớn.
Điều đó chứng tỏ áp lực của Hoàng Phủ nhất tộc đã nhỏ đi rất nhiều, có thêm nhiều năng lực cùng tinh lực để chi viện cho Đại Diễn Đế Tôn ở chỗ sâu trong Thần Ma Trủng.
Tin tức tốt lớn như vậy không chỉ phải thông báo cho toàn bộ Đại Diễn, hắn còn muốn đi nói với Đại Diễn Đế Tôn một tiếng, để ngài ấy cũng cao hứng cao hứng.
Đang lúc trong lòng vui vẻ, liền nghe người trẻ tuổi đối diện nhỏ giọng nói: “… A Chân còn nhận một đệ đệ, là một con Hắc Long nhỏ.”
A cái này… Khóe miệng Hoàng Phủ Trọng co giật một chút.
Dù sao cũng không giống với nhãi con đen thui vô chủ, Hắc Long nhỏ kia tám phần là có cha.
Tuy rằng người cha kia nhận được thông báo của Đại Diễn phản ứng có chút ngoài ý muốn lạnh nhạt, tựa hồ “Ừ ừ” hai tiếng, đã không thừa nhận cũng không phủ nhận có chút kỳ quái, nhưng ít nhất Hắc Long nhỏ là có lai lịch.
Không tiện vượt qua cha người ta mà gắn cho người ta cái họ của Hoàng Phủ nhất tộc.
Nhưng nghĩ lại Hoàng Phủ Chân đã nhận Hắc Long nhỏ, Hoàng Phủ Trọng c.ắ.n răng.
Ngao Tân chính mình cũng không tới đón nhãi con, có thể thấy hai cha con bọn họ vô duyên.
Hắc Long nhỏ kia… có duyên với Đại Diễn!
“Ngạ Ngạ đúng không?” Hoàng Phủ Trọng ở dưới Hoàng Phủ Phạn lại thêm một nét b.út, viết lên “Hoàng Phủ Ngạ”.
“Hôm nay còn tới một con Thái Thái.” Tu sĩ tiếp tục nhỏ giọng nói.
Hoàng Phủ Trọng không khỏi sâu sắc cảm khái một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ trong một đêm, nhà Hoàng Phủ Chân thật đúng là cành lá xum xuê rồi nhỉ.
Đem Hoàng Phủ Thái cũng viết lên, hắn lại nghiêm túc dò hỏi tình huống trong Thần Ma Trủng hiện nay.
Nghe nói nhãi con đen thui đã đem tất cả tu sĩ ngoại lai đều bài xích ra ngoài Thần Ma Trủng, giảm bớt rất nhiều áp lực tuần tra cho tu sĩ Hoàng Phủ nhất tộc, hắn khẽ vuốt cằm, lại ánh mắt ôn hòa nhìn tu sĩ trước mặt hỏi: “Nay, có chút mờ mịt rồi?”
Phần lớn ý nghĩa nhân sinh của tu sĩ Hoàng Phủ nhất tộc đều ở trong Thần Ma Trủng.
Nay trong Thần Ma Trủng bớt đi rất nhiều công việc, bọn họ rảnh rỗi hơn nhiều, tựa hồ lập tức có chút luống cuống tay chân.
Tu sĩ kia sửng sốt một chút, ngượng ngùng nói: “Có chút không chân thực.”
“Các ngươi còn rất nhiều chuyện phải làm.” Hoàng Phủ Trọng lại cười nói, “Giống như lời Phạn Phạn nói, nàng đối với chỗ sâu Thần Ma Trủng vẫn kiêng kị, có thể thấy Thần Ma Trủng vẫn còn nguy hiểm.”
Đương nhiên, nay ác niệm Thần Ma Trủng sẽ không khuếch tán ra ngoài nữa, khiến bọn họ cực kỳ bớt lo.
Hoàng Phủ Trọng khựng lại, tiếp tục nói: “Nếu các ngươi đã rảnh rỗi, thì trước tiên hảo hảo nghỉ ngơi một phen. Nếu nguyện ý, đi Tu Chân Giới du ngoạn vài năm cũng tốt.”
Mắt tu sĩ này sáng lên lộ ra vài phần khao khát, thế nhưng chần chờ một lát vẫn lắc đầu nói: “Đa tạ Trọng thúc thể tuất. Chỉ là ác niệm vẫn còn, không thể đem tất cả gánh nặng đó đều đè lên một mình Phạn Phạn.”
Thoạt nhìn nhãi con đen thui là hoàn toàn thao túng ác niệm Thần Ma Trủng.
Nhưng nếu chỗ sâu Thần Ma Trủng xuất hiện biến cố, hoặc là có Tiên giai ác thi giảo hoạt xuất hiện nhãi con đen thui lực bất tòng tâm, vậy nàng chẳng phải là rất vất vả nguy hiểm sao?
Bọn họ đều chạy đi chơi đùa, đối với tiểu gia hỏa mà nói liền không có người giúp đỡ.
Huống hồ…
Hắn ánh mắt thanh minh nói: “Đế Tôn vẫn còn đang vất vả, chúng ta sao có thể an tâm du ngoạn.”
Nếu Thần Ma Trủng hoàn toàn biến mất, hắn nhất định nguyện ý dạo chơi Tu Chân Giới, du sơn ngoạn thủy, làm một đệ t.ử Hoàng tộc chân chính, muốn tiêu sái thế nào thì tiêu sái thế đó.
Nhưng nguy cơ vẫn còn.
Đế Tôn mà bọn họ ngưỡng mộ cũng vẫn còn đang cô đơn khổ khổ chống đỡ.
“Nếu Phạn Phạn quả thật có thể khống chế được ác niệm bên ngoài Thần Ma Trủng, ta muốn tiếp tục bế quan tu luyện, nỗ lực tiến giai. Nếu có ngày có thể tiến giai Tiên giai, có thể làm người giúp đỡ cho Đế Tôn, cũng có thể san sẻ một chút cho Đế Tôn.”
Trước mắt tu sĩ trẻ tuổi này sáng ngời.
Hoàng Phủ Trọng nhìn hắn, trước mắt giống như xẹt qua khuôn mặt kiên nghị của vô số tu sĩ Hoàng Phủ nhất tộc từng có.
Hắn cười một cái, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai người trẻ tuổi này, hốc mắt chua xót nhưng vui mừng nói: “Sẽ có ngày đó.”
Tu sĩ trẻ tuổi đem những chuyện này đều bẩm báo xong, cũng chuẩn bị trở về.
“Có thời gian… mời Phạn Phạn trở về. Nàng nếu nay đã là tộc nhân Hoàng Phủ nhất tộc, thì không cần lo lắng gì cả.” Hoàng Phủ Trọng liền nói.
“Phạn Phạn bận ăn… bận tuần tra Thần Ma Trủng, tra xét chỗ thiếu sót, tránh cho nàng bỏ sót ác niệm trong Thần Ma Trủng, dạo này có chút bận.”
Tu sĩ nghĩ lại lúc trước mình mời nhãi con đen thui, dọa cho nhãi con đen thui hắc vụ đều sắp bay lên, bàn tay nhỏ màu đen xua đến mức có thể nhìn thấy tàn ảnh, một bộ dáng rất chột dạ… chột dạ?
Kỳ quái một chút Phạn muội nhà bọn họ vừa nghe nói phải bái kiến Hoàng Phủ Trọng liền cực kỳ khẩn trương sợ hãi, tu sĩ trẻ tuổi cẩn thận từng li từng tí nhìn Hoàng Phủ Trọng một cái.