Nhưng trong lòng nhãi con lại sinh ra sự thỏa mãn to lớn.
Không sai.
Cho dù thế gian có ma cùng ác, cũng sẽ có nơi nguy hiểm như Thần Ma Trủng, nhưng cũng đều nên ở dưới trướng của nàng.
Nàng chính là…
Nàng là cái gì?
Nhãi con mờ mịt một chút, ngẩn người một lát, lại run rẩy cái thân thể nhỏ bé nhớ tới thân phận của mình, vội thần thần bí bí vẫy tay với Sở Hành Vân nói: “Đại sư huynh, Đại sư huynh!”
Bộ dáng lén lút này của nàng. Sở Hành Vân nhịn cười rất phối hợp tới gần nàng, cười hỏi: “Sao vậy?”
Liền thấy một chiếc tiểu đỉnh màu đen được nhãi con cẩn thận từng li từng tí móc ra, cho hắn xem.
“Đây là, Du Du kiếp trước. Đẹp không?” Nhãi con hư vinh ân cần hỏi.
Sở Hành Vân kinh ngạc một chút, cúi đầu nhìn tiểu đỉnh kia.
Tiểu đỉnh đen nhánh, bốn mặt vẽ rất nhiều hình ảnh hung thú sơn hải, sống động như thật.
Cho dù nhỏ xíu một cục, nhưng vẫn tinh xảo đến từng chi tiết.
Từ trên tiểu đỉnh kia lại có hung sát chi khí, tới gần một chút, chỉ khiến người ta cảm thấy phảng phất có hung thú ngưng thị.
Sở Hành Vân bất động thanh sắc quan sát tiểu đỉnh này một lát, đối diện với đôi mắt to sáng lấp lánh đầy mong đợi của nhãi con, lại nhịn không được bật cười.
“Đẹp. Đỉnh trên thế gian này, đây là cái có khí thế nhất, uy áp nặng nhất mà ta từng thấy. Tất nhiên lai lịch phi phàm.” Đây là lời nói thật của Sở Hành Vân.
Bên trong tiểu đỉnh màu đen này có tiếng leng keng, không biết là dùng loại linh thiết nào chế tạo.
Bất quá nhìn tượng hung thú trạch nhân nhi phệ trên tiểu đỉnh này, tuy rằng nhìn một cái liền biết rất không dễ chọc, nhưng cực kỳ xinh đẹp tinh xảo, không có nửa phần thô ráp.
Quan trọng hơn là, đợi Ngu Du Du khoa tay múa chân giải thích mình thức tỉnh ký ức, phát hiện mình trước kia là khí linh của tiểu đỉnh này, Sở Hành Vân liền đối với tiểu đỉnh càng lộ ra ánh mắt từ ái, còn sờ sờ tiểu đỉnh này nói: “Đây là tiên khí cực kỳ lợi hại, Tiểu sư muội trước kia thật là bất phàm.”
Rõ ràng Ngu Du Du đã khống chế được tiểu đỉnh này, nhưng uy áp vẫn khiến hắn áp lực cực lớn, có thể thấy tiểu đỉnh này trong tiên khí cũng thuộc hàng cao giai.
Lần này, tiểu đỉnh và nhãi con cùng nhau hài lòng rồi.
Tiểu đỉnh màu đen linh quang lóe lên, hướng về phía Sở Hành Vân “Phi” một tiếng.
Một ngụm tiên linh chi khí ập vào mặt.
Sở Hành Vân đang nói chuyện với nhãi con, đón mặt nhận một ngụm tiên linh chi khí, lập tức chỉ cảm thấy trong kinh mạch được tẩm bổ, một luồng tiên linh chi khí tinh thuần dung nhập vào đan điền.
“Cho Đại sư huynh.” Nhãi con ở Thần Ma Trủng ăn nhiều cơm như vậy, bá chiếm nhiều địa bàn như vậy, cũng cướp đoạt được một ít tiên linh chi khí, vốn chính là chuẩn bị về nhà cho người nhà mỗi người một ngụm.
Nàng hào phóng như vậy.
Sở Hành Vân chỉ cảm thấy Nguyên Anh bỗng nhiên trở nên tinh diệu nhẹ nhàng, liên hệ với thiên địa trở nên c.h.ặ.t chẽ hơn, bất đắc dĩ xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng ôn hòa nói: “Đa tạ Tiểu sư muội.”
Tiên linh chi khí chính là Tiên giai mới có thể từ trong thiên địa linh khí tu luyện ra, cực kỳ hiếm lạ khó có được, đạt được một luồng có thể khiến hắn sớm cảm ứng được lực lượng cùng thể nghiệm của Tiên giai.
Điều này đối với việc tu luyện của hắn có rất nhiều chỗ tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngược lại nghe Ngu Du Du nói nàng trước kia là khí linh tiểu đỉnh, Sở Hành Vân lại nghĩ đến đủ loại hắc sắc linh quang thần dị lúc Cung thị tế tổ ngày đó, liền đem ánh mắt rơi vào trên người Kim Long nhỏ.
Ngày đó kim sắc long hồn từ trong hắc sắc linh quang xông ra.
Bên trong hắc sắc linh quang lại là bản thể trước kia của Tiểu sư muội hắn.
Điều đó càng chứng tỏ Ngao Liệt cùng Tiểu sư muội hắn nhất định có sâu xa rất lớn.
Còn nữa, khí linh… cũng có thể có kiếp trước kiếp này, có thể đầu t.h.a.i làm người sao?
Khóe miệng Sở Hành Vân mang theo ý cười, lại chỉ đem chuyện này ném ra sau đầu.
Nghĩ nhiều như vậy thật sự vô dụng.
Hắn chỉ biết Tiểu sư muội mà hắn yêu thương là đứa trẻ tín nhiệm mình trước mắt này là đủ rồi.
“Thuận lợi không?” Nhãi con khoe khoang xong kiếp trước của mình xinh đẹp lắm, liền tò mò hỏi Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân một đêm đã cùng Minh Nghi Nữ Đế thương lượng không ít, người sau cực kỳ nguyện ý đem người trẻ tuổi tư chất tốt nhà mình đưa đến hai tông, lại đã nhận được phản hồi của các quốc gia khác.
Hắn cười vuốt cằm nói: “Rất thuận lợi.” Thuận tiện hắn lại có chút chua xót hỏi, “Vị… Chân Ca kia? Muội rất thích sao?”
A cái này.
Sở Đạo Quân bản năng cảm thấy Hoàng Phủ Chân đối với mình có chút cảm giác uy h.i.ế.p, tiểu gia hỏa gật gật cái đầu nhỏ, lại cao hứng bừng bừng ôm lấy Đại sư huynh nhà mình nói: “Cũng thích Đại sư huynh.”
Nàng còn đem sách vỡ lòng Hoàng Phủ Chân tặng cho mình lấy ra cho Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân nhận lấy xem.
Quả thực là sách vỡ lòng cho trẻ con, không khỏi cũng có vài phần cảm khái.
Thì… thật sự rất dụng tâm.
“Khi nào Tiểu sư muội muốn đọc sách cũng có thể tìm ta.” Hắn cười híp mắt nói.
Nhãi con theo bản năng gật đầu, lại đột nhiên một cái giật mình, cảm thấy ác ý rờn rợn.
Trước mắt tựa hồ xuất hiện hình ảnh đáng sợ, một nhãi con cắm đầu đọc sách, hai vị huynh trưởng mỗi người canh giữ một bên, giám sát nàng học tập.
Đó là địa ngục gì vậy.
Nhãi con vội vội vàng vàng nhét sách vỡ lòng vào trong túi nhỏ, lăn vào trong n.g.ự.c Sở Hành Vân giả vờ ngủ say, hỏi một câu cũng không hé răng.
Rất nhanh Lăng Phong T.ử liền chạy tới giải cứu nàng, thuận tiện còn mang theo nàng cùng nhau cố địa trọng du, trở về khu rừng rậm tên là Vạn Cổ Lâm kia làm một hồi hoài niệm thời gian xưa cũ, ám thị nhãi con đừng quên cố nhân hành tẩu.
Ngu Du Du đương nhiên không phải người có mới nới cũ.
Ở Thiên Ngoại Thiên lưu lại mấy ngày du sơn ngoạn thủy, còn lấy ra hai buổi tối về Thần Ma Trủng kiểm tra một chút địa bàn của mình có phải vẫn hoàn hảo hay không, thuận tiện lại bị điên cuồng đút cho ăn, còn lĩnh lược cái gì gọi là quỷ vụ ướp đường, ác niệm trộn lạnh.
Rất nhanh, nàng liền thu hoạch tràn đầy từ Thiên Ngoại Thiên trở về Tu Chân Giới.