Tiệm Hoa Đêm Và Những Lon Cà Phê

Chương 6: ĐÒA ĐÁP TRẢ CỦA "ĐÓA HỒNG CÓ GAI"



Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh trôi qua trong sự luyến tiếc. Tuệ Nghi chia tay Nam Chi và Thư Ngữ để quay lại với nhịp sống hối hả. Ngoài việc học và làm ở tiệm hoa, buổi trưa Nghi còn nhận thêm ca bán thời gian tại một tiệm bánh ngọt nhỏ gần trường chuyên bán bánh su kem – món khoái khẩu của cô.

"Chào bạn, bạn dùng gì ạ?" – Tuệ Nghi cúi đầu lau quầy, lịch sự hỏi khách.

"Cho mình một hộp su kem vỏ giòn, loại nhiều kem nhất ấy." – Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên.

Nghi ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đầy ý cười của Nhật Minh. Anh đứng đó, ngược sáng, trông cao lớn và vững chãi.

“Ơ, Minh? Trùng hợp thế.”

Nhật Minh thanh toán tiền rồi thản nhiên đẩy hộp bánh về phía cô: “Tặng cậu đấy. Ăn đi cho có sức mà học, buổi trưa vẫn không chịu nghỉ ngơi sao?”

Tuệ Nghi ngập ngừng: “Nhưng mà... cậu mua thì cậu phải ăn chứ?”

"Mua cho cậu mà." – Nhật Minh nháy mắt, xoay người bước đi nhanh như sợ cô trả lại. “Nhớ ăn hết đấy nhé!”

Nhìn hộp bánh su kem thơm phức trên bàn, Tuệ Nghi cảm thấy vị ngọt như lan tỏa từ đầu lưỡi vào tận tim.

---

Thế nhưng, niềm vui chẳng tày gang. Vừa vào lớp buổi chiều, Tuệ Nghi thò tay vào ngăn bàn định lấy sách Toán thì chạm phải một vật gì đó lạnh lẽo, nhớp nháp. Cô rùng mình, lôi vật đó ra.

Là một con rắn nhựa được bôi nhớt và phẩm màu đỏ trông như máu, quấn quanh một tờ giấy ghi dòng chữ: *"Đồ lăng loàn, tránh xa Nhật Minh ra!"*

Cả lớp ồ lên kinh hãi. Mấy bạn nữ yếu tim hét toán loạn: "Á! Rắn kìa!", “Kinh quá, sao trong lớp lại có thứ này?”

Thúy Hạnh ngồi phía trên, giả vờ lấy tay che miệng nhưng ánh mắt không giấu nổi sự đắc thắng. Cô ta đinh ninh Tuệ Nghi sẽ khóc lóc hoặc chạy mất dép.

Nhưng không. Tuệ Nghi nhìn con rắn giả một giây, rồi bình thản đi thẳng tới thùng rác cuối lớp, ném mạnh nó vào trong. Cô quay lại, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Thúy Hạnh: “Trò con nít. Lần sau nếu muốn hù dọa thì đầu tư cái gì thật hơn một chút, loại này chỉ tổ làm bẩn tay tôi thôi.”

Cả lớp im bặt trước sự cứng cỏi của Nghi. Thúy Hạnh cứng họng, mặt đỏ bừng vì nhục nhã.

---

Sau giờ học, Nhật Minh và Thành Duy đợi Nghi ở cổng trường.

"Nghi 'còi', nghe nói 20 ngày nữa thi giữa kỳ rồi, vụ dạy kèm sao rồi?" – Nhật Minh nhắc khéo.

Tuệ Nghi gật đầu: “Được, bắt đầu từ mai nhé. Tan học mình sẽ qua nhà cậu.”

Thành Duy đứng bên cạnh tặc lưỡi: “Thằng Minh này lạ thật, nó học có kém đâu mà... À thôi, hai đứa cứ tự nhiên nhé!”

Suốt hai tuần sau đó, Tuệ Nghi dành thời gian buổi tối để sang nhà Nhật Minh ôn tập. Gia đình Nhật Minh khá giả, bố mẹ thường xuyên đi công tác nên nhà rất rộng và yên tĩnh. Nhiều hôm học muộn quá, Nhật Minh nhất quyết bắt cô ở lại ngủ ở phòng khách hoặc phòng dành cho khách vì lo đường về không an toàn. Mối quan hệ của họ cứ thế lớn dần lên, tự nhiên và khăng khít.

---

Sự việc lên đến đỉnh điểm vào buổi chiều trực nhật. Tuệ Nghi đi đổ rác một mình ở khu vực phía sau sân thể chất vì bạn trực cùng trốn về sớm. Vừa đổ xong, một gã con trai tóc nhuộm vàng, trông khá bặm trợn bước ra chặn đường cô.

"Chào em xinh tươi. Nghe nói em hay qua đêm ở nhà thằng Nhật Minh à? Sao, nó trả em bao nhiêu? Anh trả gấp đôi, chỉ cần em chiều anh một tí thôi." – Gã vừa nói vừa đưa tay định chạm vào mặt Nghi.

Cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu, Tuệ Nghi không hề sợ hãi. Cô lùi lại một bước, rồi nhanh như cắt, cô cầm chiếc thùng rác nhựa vừa đổ xong, úp ngược thẳng lên đầu gã kia.

"Áaaaa! Cái con điên này! Mày làm gì thế?" – Gã gào lên, mùi rác rưởi bám đầy người.

Tuệ Nghi lạnh lùng tiến tới, đá mạnh một phát vào ống chân gã khiến gã ngã quỵ: “Tôi biết anh là ai, bạn trai của Thúy Hạnh lớp tôi đúng không? Về bảo cô ta, muốn chơi xấu thì tự thân vận động, đừng có lôi mấy loại rác rưởi như anh ra đây làm bẩn mắt tôi.”

Dứt lời, cô phủi tay, hiên ngang bước đi, để lại gã trai đang loay hoay tháo cái thùng rác ra khỏi đầu trong sự nhục nhã tột độ.