Sáng sớm hôm sau, Tuệ Nghi vừa bước chân vào cửa lớp 11A3, còn chưa kịp đặt cặp xuống bàn thì *Ào!* – một xô nước lạnh ngắt, bốc mùi hôi hám tạt thẳng vào mặt cô. Nước len lỏi vào cổ áo, thấm đẫm mái tóc và bộ đồng phục trắng tinh.
"Tuệ Nghi! Cậu cũng bản lĩnh lắm, không lo học hành toàn lo đi làm trà xanh, quyến rũ bạn trai người khác!" – Thúy Hạnh đứng đó, tay cầm cái xô không, giọng rít lên đầy cay nghiệt.
Trương Kỳ Tử đứng bên cạnh, cúi gầm mặt không dám nói một lời. Cả lớp xì xào, nhưng không ai dám đứng ra can ngăn.
Tuệ Nghi đứng lặng người vài giây, nước bẩn chảy ròng ròng xuống cằm. Cô chậm rãi lấy tay lau mặt, hít một hơi thật sâu để nén cơn run rẩy vì lạnh và giận.
*Rầm!* – Cô giật lấy chiếc xô từ tay Hạnh, ném mạnh xuống sàn. Ánh mắt cô sắc như dao lạnh: “Thúy Hạnh, cậu không quản nổi cái loại bạn trai rác rưởi của mình thì đừng có sang đây cắn người lung tung. Tôi nhịn cậu đủ rồi, đừng tưởng tôi hiền mà lấn tới!”
Dứt lời, cô quay lưng bước ra khỏi lớp, mặc kệ tiếng mắng nhiếc của Hạnh phía sau. Gió mùa về sớm thổi qua hành lang khiến Tuệ Nghi run cầm cập. Cô phải về nhà ngay để tắm nước nóng, nếu không trận ốm cũ sẽ quay lại hành hạ cô mất.
---
Ngày thi giữa kỳ diễn ra nhưng chỗ ngồi của Tuệ Nghi trống trơn.
Nhật Minh đứng ngồi không yên. Suốt cả buổi thi, anh không thể tập trung vào tờ giấy nháp. Tin nhắn anh gửi đi từ tối qua vẫn chưa có lời hồi đáp. Tan học, anh chạy sang lớp 11A3 nhưng chỉ thấy một bầu không khí im lặng lạ thường.
Anh bắt gặp Trương Kỳ Tử đang lén lút định ra về. Nhật Minh chặn đường, ánh mắt lạnh lùng khiến cô bạn run rẩy: “Tuệ Nghi đâu? Sao hôm nay cô ấy không đi thi?”
Trước sự áp đảo của Nhật Minh, Kỳ Tử lắp bắp kể lại toàn bộ sự việc sáng qua. Nghe xong, mặt Nhật Minh đanh lại, gân xanh trên trán nổi lên. Anh không nói một lời, quay người đi thẳng vào lớp, xách theo một xô nước lau nhà đầy bọt xà phòng bẩn thỉu.
*Ào!* – Không một chút do dự, Nhật Minh tạt thẳng xô nước vào Thúy Hạnh khi cô ta đang mải mê dặm lại phấn son.
"Cậu... Nhật Minh! Cậu làm cái gì thế?!" – Hạnh hét lên trong kinh hãi.
Nhật Minh ném chiếc xô xuống sàn, âm thanh chát chúa vang dội: “Ngại quá, trượt tay. Mà quên chưa nói cho các người biết, Tuệ Nghi là người của tôi. Ai đụng đến cô ấy, tôi sẽ trả lại gấp mười. Đây chỉ là cảnh cáo thôi.”
Cả lớp nín thở. Một Nhật Minh vốn dĩ điềm tĩnh, lạnh lùng giờ đây trông như một con sư tử bị chọc giận. Anh quay lưng đi thẳng, để lại Thúy Hạnh đang gào khóc thảm thiết trong đống nước bẩn.
---
Nhờ sự chỉ đường của Thành Duy, Nhật Minh tìm đến căn hộ tập thể cũ nơi Nghi sống. Anh gõ cửa dồn dập, một lúc sau cửa mới hé mở. Tuệ Nghi xuất hiện với gương mặt tái nhợt, đôi mắt lờ đờ vì sốt cao.
“Minh... sao cậu biết chỗ này?”
"Cậu định cứ thế mà biến mất à?" – Nhật Minh xót xa nhìn cô gái nhỏ bé đang run rẩy. Anh bước vào nhà, thấy căn phòng chưa đầy 20 mét vuông chỉ có một chiếc giường đơn và chồng sách vở cao ngất.
*Khụ khụ...* – Tuệ Nghi bỗng lảo đảo, người đổ rạp về phía trước. Nhật Minh nhanh tay đỡ lấy cô, chạm vào trán cô mà giật mình: “Nóng quá! Cậu sốt cao thế này mà vẫn ở nhà một mình sao?”
Anh không đợi cô trả lời, bế thốc cô lên: “Đi bệnh viện ngay!”
---
Tại bệnh viện, sau khi bác sĩ mắng cho Nhật Minh một trận vì để "bạn gái" suy nhược cơ thể trầm trọng, Tuệ Nghi mới bắt đầu tỉnh táo lại dưới tác dụng của thuốc truyền.
“Minh... xin lỗi, lại làm phiền cậu nữa rồi.”
Nhật Minh không ngồi ghế, anh quỳ một chân bên cạnh giường bệnh, nắm lấy bàn tay gầy gộc của cô. Ánh mắt anh tràn đầy sự tự trách: “Nghi à, tôi không giận cậu. Tôi chỉ giận bản thân mình... tại sao lại để cậu phải chịu khổ như vậy.”
Tuệ Nghi mím môi, giọng thỏ thẻ: “Cậu đừng giận nhé... mình sợ cậu sẽ không chơi với mình nữa.”
Nhật Minh khẽ thở dài, anh siết nhẹ tay cô, quyết định nói ra tâm tư đã kìm nén bấy lâu: “Tuệ Nghi, về ở cùng tôi đi. Nhà tôi rộng, có người chăm sóc, có đồ ăn ngon. Tôi không muốn để cậu một mình trong căn phòng lạnh lẽo đó nữa.”
Anh nhìn sâu vào mắt cô, giọng run run: “Cho tôi một cơ hội để bảo vệ cậu... được không?”
Tuệ Nghi lặng người. Trái tim cô như bị một dòng suối ấm áp tràn qua. Cô đã cô đơn quá lâu, và lời đề nghị của Nhật Minh như một phao cứu sinh giữa biển cả. Cô khẽ gật đầu: “Được.”
Nhật Minh ngẩn ra, dường như không tin vào tai mình: “Thật không? Cậu đồng ý thật chứ?”
"Ừm." – Nghi mỉm cười yếu ớt.
Nhật Minh mừng rỡ đến mức đứng bật dậy, suýt chút nữa va vào cột truyền dịch. Anh luống cuống: “Tôi... tôi đi mua cháo cho em! Đợi anh nhé!”
Nhìn bóng dáng anh chạy vội ra ngoài, còn suýt vấp ngã ở cửa, Tuệ Nghi không nhịn được mà bật cười. Hóa ra, cảm giác được yêu thương lại ngọt ngào đến thế.