Tiệm Hoa Đêm Và Những Lon Cà Phê

Chương 5: CƠN GIÓ LẠ GIỮA KỲ NGHỈ LỄ



Sáng hôm sau tại trường THPT Chu Văn An.

Tuệ Nghi vừa bước vào lớp đã thấy Trương Kỳ Tử đang đứng cạnh cửa sổ. Cô định tiến lại gần chào hỏi như mọi khi: “Kỳ Tử, hôm nay đi học sớ...”

Chưa kịp dứt lời, Kỳ Tử đã vội vàng né tránh ánh mắt của Nghi, ôm cặp đi thẳng về phía cuối lớp. Tuệ Nghi khựng lại, tay vẫn còn lơ lửng giữa không trung. Cô không hiểu mình đã làm sai điều gì khiến cô bạn vốn dĩ khá thân thiện lại trở nên xa cách như vậy.

Vừa lúc đó, Thúy Hạnh bước vào, ném cái nhìn khinh khỉnh về phía Nghi rồi cười nhạt: “Chậc chậc, đúng là kẻ đáng thương. Cậy mình có chút nhan sắc rồi đi quyến rũ người khác, giờ thì bị bạn bè tẩy chay cũng đáng đời lắm.”

Tuệ Nghi nhíu mày: “Cậu nói cái gì vậy Hạnh?”

Thúy Hạnh không trả lời ngay, cô ta đi lướt qua Nghi, ghé sát tai thì thầm đầy đe dọa: “Tôi thấy hết rồi, cậu và Nhật Minh... Đừng tưởng bở, loại như cậu không có cửa bước chân vào thế giới của anh ấy đâu.”

Nghi đứng ngẩn ra. Hóa ra là vì Nhật Minh. Cô và anh chỉ là bạn, nhưng qua miệng lưỡi của Hạnh, mọi chuyện dường như đã biến tướng thành một kịch bản tồi tệ nào đó. Suốt những ngày sau, không chỉ Kỳ Tử mà nhiều bạn khác cũng bắt đầu xì xào sau lưng cô. Tuệ Nghi chọn cách im lặng, nhưng trong lòng không khỏi thấy mệt mỏi.

---

Ngày 31/8, buổi học cuối cùng trước kỳ nghỉ lễ Quốc khánh kết thúc. Tuệ Nghi vừa dắt xe ra cổng thì bị Thúy Hạnh chặn đường.

"Cậu lại muốn gì nữa?" – Giọng Tuệ Nghi đã lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn. “Mấy ngày nay cậu mỉa mai chưa đủ à? Có thời gian đi lo chuyện bao đồng thì lo mà học đi, điểm kiểm tra vừa rồi của cậu hình như không cao lắm đâu.”

Bị chạm vào nỗi đau học tập, mặt Hạnh tối sầm lại: “Cậu câm miệng! Tôi cảnh cáo cậu, tránh xa Nhật Minh ra! Anh ấy là người cậu có thể mơ ước tới sao?”

Tuệ Nghi nhìn thẳng vào mắt Hạnh, bất ngờ nở một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy bản lĩnh: “Hạnh à, cậu thích Nhật Minh đúng không? Nhưng tiếc quá, dù cậu có thích đến mấy thì người anh ấy chọn đi cùng vẫn không phải là cậu. Tôi không thể vì sự ích kỷ của cậu mà nghỉ chơi với bạn mình.”

"Cậu...!" – Hạnh giơ tay định làm càn thì một giọng nam trầm ấm vang lên ngay phía sau.

“Tuệ Nghi, trùng hợp quá, về cùng không?”

Nhật Minh xuất hiện từ lúc nào, trên vai khoác hờ chiếc cặp, dáng vẻ phong trần khiến đám đông xung quanh phải ngoái nhìn. Tuệ Nghi tươi cười đáp lại: “Được chứ, đi thôi Minh!”

Dưới ánh mắt hừng hực lửa giận của Thúy Hạnh, Tuệ Nghi còn cố tình quay đầu lại nháy mắt một cái đầy khiêu khích. Nhật Minh dù không hiểu chuyện gì nhưng thấy Nghi vui vẻ, lòng anh cũng nhẹ nhõm theo.

---

Trên đường về, gió chiều thổi lồng lộng qua những tán cây cổ thụ trên đường Phan Đình Phùng.

"Tâm trạng cậu tốt thế?" – Nhật Minh hỏi.

"Ừm, vì ngày mai là nghỉ lễ rồi. Mình sắp được gặp lại hai người bạn cực kỳ quan trọng." – Mắt Nghi lấp lánh niềm vui. Cô đang nhắc đến Nam Chi và Thư Ngữ, những người bạn nối khố từ thời cấp 2.

Nhật Minh khẽ gật đầu. Anh đã nghe Thành Duy kể về "bộ ba" này. Anh chợt thấy hơi ghen tị với những người bạn đó vì họ chiếm một vị trí quá lớn trong lòng Nghi.

Tối mùng 2/9, khu phố cổ Hà Nội đông nghịt người đi xem pháo hoa và dạo phố. Tuệ Nghi diện một chiếc váy hoa nhí xinh xắn – bộ đồ mà cô đã đắn đo chọn lựa suốt cả tiếng đồng hồ.

Vừa gặp Nam Chi và Thư Ngữ tại quán ăn, ba cô gái đã lao vào ôm nhau ríu rít. Trong bữa ăn, Thư Ngữ vừa gắp thức ăn cho Nghi vừa hỏi: “Nghi 'còi', nghe nói ở trường mới có anh chàng nào hay đưa đón bà lắm hả?”

Tuệ Nghi đang nhai miếng sườn sụn thì sặc, mặt đỏ bừng: “Làm gì có... chỉ là bạn thôi.”

Nam Chi – cô nàng cá tính nhất nhóm – nhếch môi đầy ẩn ý: “Bạn mà nhắn tin hỏi thăm 'Cậu vẫn ở bên ngoài à' giờ này sao? Để xem lát nữa 'anh bạn' đó có xuất hiện không nhé.”

Tuệ Nghi chưa kịp phản thanh minh thì điện thoại lại rung lên. Là tin nhắn của Nhật Minh. Cô lén lút mỉm cười rồi nhắn lại: “Mình vẫn đang ăn với bạn, lát mới về.”

Đến lúc tàn tiệc, ba người vừa bước ra khỏi cửa quán thì đã thấy một bóng dáng cao ráo đứng tựa vào cột đèn đường. Nhật Minh đứng đó, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, trông anh chẳng khác gì nam chính trong một bộ phim thanh xuân.

"Má ơi! Cực phẩm!" – Thư Ngữ thốt lên không kìm chế được.

Tuệ Nghi xấu hổ muốn độn thổ, cô lùi lại phía sau Nam Chi nhưng vẫn bị Nhật Minh nhìn thấy. Anh bước lại gần, cố tỏ ra bình thản: “À... mình đi dạo phố, vô tình đi ngang qua đây thôi. Thấy muộn rồi nên muốn đưa cậu về cho an toàn.”

"Nhưng... nhà cậu ở hướng ngược lại mà?" – Tuệ Nghi ngây ngô hỏi.

Tai Nhật Minh hơi đỏ lên, anh ho khan một tiếng: “Thì... tại vì cậu để quên đồ ở chỗ mình, định trả luôn.”

“Mình quên gì cơ?”

“Quên... à... để mình nhớ lại đã. Hình như là một cái kẹp tóc, hoặc là cái gì đó tương tự. Đi thôi!”

Tuệ Nghi nửa tin nửa ngờ tạm biệt hai cô bạn đang đứng cười khúc khích phía sau để lên xe Nhật Minh. Dưới bầu trời đêm đầy sao của ngày Tết Độc lập, bóng hai chiếc xe đạp điện nối đuôi nhau, lặng lẽ mà ngọt ngào.

“Minh này, rốt cuộc mình quên gì thế?”

"Quên... để trái tim ở chỗ tôi chăng?" – Nhật Minh nói rất khẽ, tan vào trong gió.

“Cậu nói gì cơ?”

“À không, tôi bảo là tôi... trí nhớ kém quá, chắc nhớ nhầm rồi.”

Tuệ Nghi bật cười giòn tan, tiếng cười trong veo xua tan đi mọi mệt mỏi của những ngày bị bắt nạt ở trường