Tiệm Hoa Đêm Và Những Lon Cà Phê

Chương 2: ÁNH ĐÈN ĐÊM VÀ CHIẾC BÁNH BAO NÓNG



Kim đồng hồ nhích dần về phía 1 giờ sáng. Đường phố Sài Gòn lúc này đã vơi bớt tiếng còi xe, chỉ còn tiếng rì rào của gió và ánh đèn vàng vọt hắt xuống lòng đường nhựa.

Nhật Minh trằn trọc không ngủ được. Đầu óc anh cứ quẩn quanh hình ảnh cô gái nhỏ nhắn với mái tóc buộc vội, ôm khăng khăng chiếc áo khoác của anh hôm qua. Cuối cùng, anh quyết định khoác áo, đi bộ ra cửa hàng tiện lợi 24/7 ở ngay góc phố.

*Kính coong!*

Tiếng chuông cửa tự động vang lên. Nhật Minh bước vào, luồng không khí điều hòa mát lạnh ập tới, nhưng thứ khiến anh khựng lại chính là dáng hình quen thuộc ở quầy thu ngân. Tuệ Nghi đang ngồi đó, vùi đầu vào cuốn đề cương Toán, bên cạnh là một lon cà phê sữa đã cạn sạch. Cô ngáp một cái thật dài, uể oải lắc lắc lon nước rồi thở dài: “Hết rồi à...”

Nhật Minh lẳng lặng đi vòng qua các dãy kệ. Anh dừng lại trước tủ nước, lấy hai lon cà phê loại mạnh nhất, rồi chọn thêm vài gói bánh ngọt.

“Tính tiền giúp mình.”

Tuệ Nghi giật mình ngẩng lên. Dưới ánh đèn led trắng của cửa hàng, gương mặt Nhật Minh trông góc cạnh và cuốn hút lạ thường.

"Ơ... Minh? Sao cậu lại ở đây giờ này?" – Cô lúng túng đẩy xấp bài tập sang một bên.

"Mất ngủ." – Nhật Minh đáp ngắn gọn, đôi mắt anh lướt qua quầng thâm nhạt dưới mắt cô. “Hết 55.000 đồng.”

Sau khi thanh toán, anh đẩy một lon cà phê về phía cô: “Cái này cho cậu. Uống đi cho tỉnh, đừng có ngủ gật lúc tính tiền cho khách.”

Tuệ Nghi ngẩn người, bàn tay chạm vào lon cà phê lạnh ngắt mà lòng lại thấy hơi ấm áp. “Cảm ơn cậu... thực ra mình cũng sắp trụ hết nổi rồi.”

Nhật Minh không rời đi ngay, anh ra quầy pha một tô mì tôm, rồi ngồi xuống dãy bàn gỗ cạnh cửa sổ kính. Tuệ Nghi thấy vậy, liền nhanh tay vào góc bếp nấu một ít cá viên và bò viên cà ri – món "tủ" của cửa hàng. Cô bưng một đĩa đầy ra đặt trước mặt anh: “Mời cậu, coi như quà cảm ơn lon cà phê.”

Nhật Minh mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi khiến tim Tuệ Nghi hẫng đi một nhịp. “Cậu làm ca đêm suốt à?”

"Ừm, mình làm từ 11 giờ đêm đến 6 giờ sáng. Lương cao hơn ca ngày một chút." – Cô vừa nói vừa gắp một miếng bò viên, dáng vẻ ăn uống tự nhiên khiến không khí giữa hai người bớt phần xa lạ.

Đêm đó, một người làm bài, một người ngồi lướt điện thoại nhưng thực chất là để "trông chừng" cho cô gái nhỏ đang gắng gượng chống lại cơn buồn ngủ. Nhật Minh nhận ra cô gái này kiên cường hơn anh tưởng rất nhiều.

---

6 giờ sáng, trời tờ mờ sáng. Tuệ Nghi bàn giao ca xong thì thấy Nhật Minh vẫn đứng đợi ở cửa.

“Cậu chưa về sao?”

"Đi cùng đi, đằng nào cũng sắp đến giờ vào học." – Anh nói, giọng thản nhiên như thể đó là điều hiển nhiên.

Trên đường đến trường, Nhật Minh ghé vào tiệm bánh bao lề đường, mua hai chiếc bánh bao nhân thịt trứng muối nóng hổi và hai hộp sữa đậu nành.

“Ăn đi. Đừng có nhịn sáng rồi lại ngất giữa sân trường, tôi không khiêng nổi cậu đâu.”

Tuệ Nghi nhận lấy, cắn một miếng bánh bao. Lớp vỏ mềm mại và nhân thịt đậm đà khiến cô híp cả mắt lại vì thỏa mãn. Cô trông giống hệt một chú sóc nhỏ đang tích trữ hạt dẻ, hai má phồng lên trông cực kỳ đáng yêu.

Nhật Minh vừa đi vừa quan sát, trong lòng thầm ghi chú: *Thích đồ ngọt, đặc biệt là bánh bao nhân đậu và bánh su kem.*

Cả hai đi song song vào cổng trường, thu hút không ít ánh nhìn tò mò của bạn bè. Ở phía sau, Tú Anh đang tròn mắt nhìn theo. Nhưng ở một góc khác, Thúy Hạnh lại nhìn cảnh tượng đó bằng ánh mắt sắc lẹm.

Hạnh nắm chặt quai cặp, lòng trào lên sự đố kỵ. Cô ta luôn tự cho mình là xinh đẹp và nổi bật hơn Tuệ Nghi, tại sao một "hot boy" như Nhật Minh lại có thể đi cùng một đứa con gái nghèo nàn, tối ngày chỉ biết đi làm thêm như Nghi?

"Nghi ơi là Nghi, cậu giỏi diễn kịch lắm." – Hạnh lẩm bẩm, nụ cười trên môi trở nên vặn vẹo.

---

Tuệ Nghi vừa bước vào lớp 11A3 đã đổ gục xuống bàn. Dạ dày cô hơi quặn đau vì thiếu ngủ và áp lực công việc, nhưng cô vẫn cố mỉm cười vì ít nhất sáng nay, cô đã có một khởi đầu rất khác. Cô không biết rằng, phía sau lưng mình, những cơn sóng ngầm của sự ganh ghét bắt đầu trỗi dậy.