“A huynh ta đang ở chốn quan trường, danh tiết liên quan tới cả tộc. Năm xưa vì chuyện bị Quận vương ép đ.á.n.h cờ suốt đêm mà huynh ấy đập bàn cờ thề độc, đời này không chạm vào cờ nữa.”
“Nếu thế t.ử coi huynh ấy là bằng hữu, hẳn càng hiểu chí hướng của huynh ấy. Hàn môn t.ử đệ muốn đi lên vốn chẳng dễ dàng. Trước đây huynh ấy đắc tội Quận vương, phải rời nhà ngàn dặm. Làm muội muội, ta thật sự không muốn huynh ấy lại bị tổn thương.”
“Đối với quý nhân, đây có lẽ chỉ là một đoạn phong lưu vận sự nhỏ nhặt. Nhưng với a huynh ta, đó là chuyện liên quan đến thanh danh.”
Qua tấm bình phong, hai bóng người giằng co đối lập.
Một lúc lâu sau, Phí Kỳ mới lạnh lùng mở miệng:
“Trong mắt nữ lang, Phí Kỳ ta là loại tiểu nhân hèn hạ cậy quyền như vậy sao?”
Ta cúi mắt không nói.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Âm thầm nghĩ:
Trước kia ta từng cho rằng ngài là tri kỷ, đương nhiên dám tin tưởng.
Nhưng bây giờ…
Ta không dám nữa.
Có lẽ hắn chưa từng chịu loại sỉ nhục như thế này, tức giận đứng bật dậy.
Không đụng tới quân cờ kia.
Đi được hai bước lại quay đầu, đứng trước bình phong châm chọc:
“Trước kia ta còn lo việc từ hôn có quá hấp tấp không. Nay nghe nữ lang nói một phen, ta hận không thể lập tức ra bờ suối rửa tai.”
“Nàng thành kiến với ta sâu như vậy, xem ra từ hôn quả là đại hạnh!”
“Xin nữ lang cứ yên tâm. Từ nay về sau, cho dù bệ hạ ép hai huynh muội các người cùng vào màn trướng của ta, ta cũng sẽ đội tội kháng chỉ, dùng kiệu tám người khiêng cung kính mời thần ra miếu!”
“Cửa lớn nhà họ Lịch ở Giang Hạ này, Phí Kỳ ta từ nay không dám trèo cao nữa!”
Nói xong, hắn tức giận xông ra ngoài.
Ống tay áo rộng cuốn lên một trận gió, rèm trúc ngoài hành lang lay động qua lại.
Ta bướng bỉnh quay đầu sang chỗ khác, cất nửa quân cờ đi, nhìn chằm chằm bức tường, không nói một lời.
Cho đến khi a huynh về nhà, đưa tay giữ vững rèm trúc, cúi đầu bước vào, khó hiểu hỏi:
“Vừa rồi ta gặp thế t.ử. Ai chọc hắn tức tới mức như con trâu điên vậy? Đâm ngang húc dọc, ta còn chưa kịp chào hỏi, hắn đã phất tay áo lên xe, hất cho ta đầy mặt bụi…”
03
Lịch Nghi trở về rồi.
Ta lập tức đứng dậy khỏi tọa tịch, bước nhanh vòng qua bình phong.
Nhìn thấy người đã lâu không gặp, càng gần quê lòng càng rụt rè, bước chân ta bỗng khựng lại.
“Nam t.ử” vừa từ công thự bàn giao trở về, tháo quan mũ xuống, ngẩng đầu nhìn sang.
Phong thái nghiêm túc thanh nhã như gió dưới rừng.
Rồi nàng cười.
Dang tay ra.
“Sao vậy? Không nhận ra nữa à?”
Nghe giọng nói quen thuộc thân thiết ấy, sống mũi ta cay xè, lập tức lao tới ôm c.h.ặ.t lấy cổ nàng.
Sau lưng “nam t.ử” còn mang hơi nóng, bên ngoài ánh dương rất đẹp, chiếu đến lòng người cũng mềm đi.
Ta khẽ gọi:
“A tỷ…”
Lịch Nghi mỉm cười, bàn tay vuốt ve sau đầu ta.
“Chỉ biết làm nũng. Nhưng sau này ở nhà cũng phải đổi cách gọi rồi, hiểu không?”
Ta gật đầu trong lòng nàng, đầu ngón tay âm thầm ước lượng vòng eo của nàng, đổi giọng nói:
“A huynh gầy đi nhiều quá.”
Ngẩng đầu nhìn kỹ thêm lần nữa.
“Cũng đen hơn rồi.”
Nàng không để tâm cười nhạt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Làm quan bôn ba, nào còn sức mà dưỡng da dưỡng thịt. Nếu không phải muội ở Lạc Dương, ta thật sự muốn ở ngoài mãi.”
Ta biết nàng không thích phong khí phù hoa của Lạc Dương.
Huống hồ nàng lấy thân nữ nhi xoay xở nơi hoàng thành, nguy hiểm lại càng lớn.
Nhưng quan chức điều động, nàng cũng chẳng còn cách nào.
Ta thở dài, thay nàng mà lo lắng.
Nàng lại nghi hoặc nhắc lại chuyện cũ:
“Thế t.ử đến tìm muội làm gì? Nam nữ đã đính hôn rồi chẳng phải nên tránh gặp mặt trước sao?”
Ta khựng lại, rời khỏi vòng tay nàng, cố tỏ vẻ tự nhiên.
“Ồ, không có gì. Hắn tới từ hôn.”
Lịch Nghi cau mày, bước tới hai bước, nghiêng đầu nhìn ta:
Ta muốn nói lại thôi, theo bản năng không muốn để a tỷ nghe những chuyện dơ bẩn ấy.
Bình thường nàng đã sống như đi trên băng mỏng rồi.
Mà Phí Kỳ đã bị ta chọc giận bỏ đi, xem ra là kẻ cao ngạo, sau này hẳn sẽ không dây dưa với a tỷ nữa.
Nghĩ như vậy, từ hôn quả thật là chuyện tốt.
Ít nhất cũng tránh được nguy cơ a tỷ bại lộ thân phận.
Ta cúi đầu cười một tiếng:
“Không có gì là phụ hay không phụ cả. Chỉ là hôn sự này, ta và hắn nghĩ kỹ lại mới thấy thật sự không hợp, cho nên sớm từ hôn thì tốt cho cả hai.”
Lịch Nghi vẫn nhíu c.h.ặ.t mày.
Ta lay lay tay nàng:
“Dù sao gia thế hai nhà cũng cách nhau quá xa. Chẳng phải lúc đầu a huynh đồng ý hôn sự này cũng từng do dự rất lâu sao?”
“Đó là lúc trước.”
Lịch Nghi nói:
“Khi ấy từ chối thì thanh danh của muội cũng chẳng ảnh hưởng gì. Nhưng bây giờ đã đính hôn rồi lại từ hôn, chẳng phải sẽ khiến người ta cười nhạo muội sao?”
Ta buông tay, bước tới bên cửa sổ, thản nhiên nói:
“Người khác muốn cười thì cứ cười. Ta chỉ sống cho chính mình. Đời này, nếu phu quân không phải tri tâm nhân*, ta thà cả đời không gả.”
(*người tri tâm, người hiểu mình)
Sau lưng truyền đến tiếng cười của Lịch Nghi.
“Tiểu nha đầu, khẩu khí thật không nhỏ.”
Ta quay người ôm lấy nàng.
“Muội không còn là trẻ con nữa.”
Lịch Nghi dùng hai ngón tay véo nhẹ ch.óp mũi ta.
“Còn nói không phải…”
Nàng dừng một chút rồi khẽ thở dài:
“Thôi vậy… loại cao môn đại hộ phú quý như lửa đổ dầu này, muội không bước vào, có lẽ lại là chuyện may…”
Nói xong, nàng cúi mắt, hàng mi đè nặng đầy tâm sự.
Ta nhìn nàng.
04
Nếu là lúc nhỏ, nhất định ta đoán được a tỷ đang phiền não điều gì.
Khi ấy chuyện khiến nàng đau đầu chỉ có một —
Nước cờ trên bàn nên đi thế nào.
Sau này phụ mẫu mất sớm, để lại hai tỷ muội chúng ta cô độc nương tựa lẫn nhau.
Điều nàng phải lo nghĩ liền trở nên quá nhiều.
Cuộc đời của nàng, cuộc đời của ta…
Con đường nên đi ra sao.
Loại tính toán khổng lồ ấy còn khó hơn bất cứ ván cờ nào.