Thủ Khoa Nhà Nông
Sau đó tôi ngủ thiếp đi trong lòng mẹ.
Trong giấc mơ, mẹ sinh ra một em trai, bà nội không còn đánh mẹ nữa.
Tôi nghĩ, giá mà tôi là con trai thì tốt biết mấy.
Như vậy mẹ sẽ không còn bị đánh nữa.
Sáng hôm sau, mẹ nắm tay tôi dắt ra trường tiểu học trong thôn để đăng ký nhập học.
Bà nội viện đủ lý do cũng không ngăn được mẹ.
Mẹ như thể tìm được cách khắc chế bà.
Chỉ cần bà nội vừa mở miệng ngăn cản, mẹ sẽ ưỡn bụng bầu tiến lên, dí sát lại gần.
“Con mẹ nó, đợi mày sinh xong, bà đây sẽ đánh chết mày.”
Bà nội không dám làm khó mẹ vào lúc đó, chỉ có thể đứng sau lưng mẹ mắng chửi om sòm.
Tôi không kìm được, run rẩy hỏi.
“Mẹ ơi, sau này bà lại đánh mẹ thì sao.”
Vẻ mặt mẹ lúc ấy là một nỗi buồn mà tôi không thể hiểu nổi.
Mẹ nắm tay tôi, cười gượng.
“Không sao đâu, mẹ có cách.”
Rất lâu sau đó tôi mới hiểu.
Mẹ thật ra chẳng có cách gì cả.
Mẹ chỉ muốn nhân khoảng thời gian ngắn ngủi mà bản thân còn có thể bất chấp mọi thứ để sống trọn vẹn cùng tôi thêm vài tháng.
Còn về sau.
Người không sống nổi với hôm nay thì làm sao nghĩ nổi đến ngày mai.
Lúc mẹ mang thai ba tháng, tôi bắt đầu đi học.
Tôi thích trường học lắm.
Ở đó tôi không phải làm việc nhà, cũng không bị đánh.
Tôi lớn hơn các bạn cùng lớp một tuổi, nhưng lại là người bị bắt nạt nhiều nhất.
Hễ đến giờ ra chơi là cả đám học sinh xúm lại gọi tôi là đồ ngốc.
Tôi không dám cãi lại.
Sợ cô giáo sẽ đuổi tôi về nhà.
Cũng không dám kể với mẹ.
Sợ mẹ giận rồi đau bụng.
Sau đó tôi nghĩ ra một cách rất hay.
Cứ đến giờ ra chơi là tôi bám lấy cô giáo hỏi bài.
Dù học sinh có xấu cỡ nào cũng không dám bắt nạt người khác trước mặt giáo viên.
Chỉ có điều cách này hơi tốn não một chút.
Tôi sợ cô giáo thấy tôi hỏi toàn mấy câu dễ quá lại nghĩ tôi thật sự là đứa ngốc.
Thế là tôi cố gắng tìm mấy bài thật khó để hỏi.
Nhưng chương trình lớp Một thì có gì mà khó chứ.
Tôi chỉ còn cách lật sách ra, lật mãi về sau, lật tiếp về sau nữa.
Tôi dùng hết mọi thời gian để đọc sách.
Vì chỉ có vậy tôi mới tránh được những lời độc miệng của tụi bạn.
Ánh mắt của cô giáo nhìn tôi ngày càng ngạc nhiên.
Cô nói cô chưa từng gặp học sinh lớp Một nào có động lực học cao đến thế.
Cô là sinh viên đại học từ thành phố về dạy, cô không biết rằng.
Ngôi trường này, với những đứa trẻ khác có thể là địa ngục.
Nhưng với một đứa con gái như tôi, đó lại là thiên đường.
Kỳ thi cuối học kỳ đầu tiên, tôi được điểm tuyệt đối cả hai môn.
Cô giáo thưởng cho tôi một hộp bút màu hồng rất xinh, còn viết cho tôi một tờ giấy khen.
Tôi ôm hộp bút và tờ giấy khen chạy như bay về nhà.
Vừa bước vào cửa thì ăn ngay một cái bạt tai từ bà nội.
Cái tát bất ngờ khiến tôi ngã xuống đất, tai ù đi, mặt nóng rát, đau nhói.
“Con chết tiệt kia. Mày cố tình làm tao mất mặt hả. Mày đừng quên mày là đồ ngốc.”
Tờ giấy khen bị bà nội giật lấy, nhét vào bếp lò, hóa thành một đống tro đen.
Hộp bút tôi vẫn ôm trong lòng nên may mà chưa bị hư.
Nhưng cũng nhanh chóng bị bà giật lấy.
Bà lật qua lật lại nhìn một hồi rồi bật cười lạnh.
“Cũng coi như mày còn chút giá trị.”
Bà cầm hộp bút đi mất.
Lúc quay lại, hộp bút biến mất.
Trên tay bà là một chai rượu trắng mà ba thích uống.
Tôi cuối cùng cũng hiểu.
Bà nội không giống những phụ huynh khác.
Bà không hề muốn tôi đứng nhất.
Bởi vì tôi là đứa ngốc.
Là đứa có giấy chứng nhận đàng hoàng.
Nếu người ta phát hiện tôi không phải đồ ngốc thì em trai trong bụng mẹ sẽ không giữ được nữa.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com