Thủ Khoa Nhà Nông

Chương 3



Suốt kỳ nghỉ đông, bà nội canh tôi từng bước, không cho tôi đọc sách.

Bà giấu hết sách vở của tôi, ngày nào cũng bắt tôi làm một đống việc nhà.

Làm không xong thì không cho ngủ.

Lại còn cấm mẹ giúp tôi.

Bụng mẹ giờ đã rất to.

Nghe nói chỉ cần đợi thêm hai tháng nữa, mẹ sẽ sinh em trai.

Tôi bắt đầu thấy sợ.

Vì bà nội cứ nói rằng đợi mẹ sinh xong sẽ tính sổ một lượt.

Tôi thật sự mong em trai mãi mãi nằm trong bụng mẹ.

Vĩnh viễn đừng ra đời.

Nhưng thời gian chẳng nghe lời tôi.

Rất nhanh sau đó, mẹ chuyển dạ.

Mẹ đau suốt một ngày một đêm.

Rồi sinh ra một đứa bé gái.

“Phì. Uổng công bà đây tốn bao nhiêu trứng. Cho chó ăn còn hơn.”

“Con đàn bà độc ác. Mày là thứ khắc tinh của nhà họ Lý tao. Mày hại con tao tuyệt hậu rồi còn gì.”

Tiếng mắng chửi và than khóc của bà nội vang lên suốt ngày đêm.

Bà không nấu cơm cho mẹ.

Cũng không cho tôi đi học.

Chỉ biết gào thét, chửi bới mãi không thôi.

Thỉnh thoảng ba tôi chơi bài về mà nghe thấy bà ồn ào thì sẽ quát một tiếng, làm bà im lặng được chừng mười phút.

Đợi ba cầm tiền rời khỏi nhà, bà lại tiếp tục la hét.

Chưa bao giờ tôi thấy ba mình lại có ích như vậy.

Cơ thể mẹ yếu lắm.

Bà nội không nấu cơm cho mẹ.

Mỗi khi thấy tôi nấu cháo cho mẹ ăn, bà còn đánh tôi rồi cướp lấy nồi cháo vừa nấu xong.

Mẹ không có sữa.

Em tôi đói đến mức không còn sức để khóc nữa.

Nửa đêm, cô hàng xóm tốt bụng bên cạnh sẽ lén cho tôi một bát cháo trắng.

Tôi mang nước cháo đút cho em, còn phần cơm để mẹ ăn.

Ba mẹ con lặng lẽ lấp đầy bụng.

Giống như mấy tháng trước mẹ lén cho tôi ăn trứng vậy.

“Không sao đâu, ráng thêm chút nữa, đợi mẹ khỏe lại là ổn.”

Mẹ xoa đầu tôi.

Tay mẹ gầy nhom, khẳng khiu như cành cây khô.

Câu này mẹ hay nói lắm.

Như để an ủi tôi, mà cũng như để cổ vũ cho chính mình.

Cô hàng xóm nói ngồi cữ phải một tháng mới hồi sức được.

Nhưng mẹ chỉ nằm được nửa tháng đã xuống giường.

Vì khi tỉnh dậy sau một giấc ngủ, mẹ phát hiện tôi và em gái đều biến mất.

Tôi đang từ cửa hàng tạp hóa mua xì dầu về, còn chưa tới cổng thôn đã nghe thấy tiếng mẹ khóc.

Tôi ôm chặt chai xì dầu vào lòng, lách qua đám trẻ đang vây quanh mắng tôi là “đồ ngốc”, rồi cắm đầu chạy thẳng về nhà.

Trong sân đông nghịt người.

Mẹ quỳ giữa sân, ôm chặt em gái mà khóc đến khản cả giọng.

“…Nó tự bò rồi rơi xuống giếng…”

“Tôi chỉ trông giúp cô một lát thôi, vừa quay đi đã không thấy con bé đâu nữa.

Tôi trông con cho mà cũng sai hả?”

Bà nội đứng cạnh, mặt lạnh tanh, không có lấy một chút gì gọi là đau lòng.

Tôi nhìn thấy gương mặt trắng bệch của em gái.

Chai xì dầu trong tay trượt khỏi lòng, rơi xuống đất vỡ tan, nước xì dầu màu nâu đen loang đầy vạt áo tôi.

Tôi nghe bà nội hét lên một tiếng “á”.

Tiếng hét còn thê lương hơn cả lúc nãy.

Bà lao tới định đánh tôi, nhưng bị mẹ dùng đầu húc ngã.

Mẹ vừa ôm em, vừa chắn trước mặt tôi.

“Tôi sẽ báo công an!”

“Bà giết con gái tôi!”

“Nó còn chưa biết bò, sao có thể tự rơi xuống giếng được!”

Lưng mẹ hơi còng, nhưng lúc đó lại cao lớn đến lạ.

Bà nội lồm cồm bò dậy, nghe mẹ nói vậy thì lập tức vỗ đùi gào khóc, kêu trời kêu đất rằng lòng tốt không được báo đáp, con dâu làm nhà họ Lý tuyệt tự tuyệt tôn, giờ còn muốn vu oan cho bà, muốn dồn bà vào chỗ chết.

Chuyện sau đó ra sao tôi không rõ nữa.

Cô hàng xóm đã kéo tôi về nhà cô ấy.

Cô nấu cho tôi một tô mì.

Tôi định để lại một nửa cho mẹ và em gái ăn, nhưng cô đỏ mắt nhìn tôi rồi nói:

“Không cần để dành đâu, Phan Nhi, con cứ ăn hết đi.

Ăn xong ngủ một giấc, cô lại nấu cho mẹ con.”

Tôi nghe lời, ăn hết tô mì rồi ngủ thiếp đi trên chiếc giường đất nhà cô.