Thiên Mệnh Hành Giả

Chương 18: CỨU RỖI BẰNG MỘT NHÁT CẮT CUỐNG HỌNG



Ngách mười ba tối đặc. Mùi lưu huỳnh bốc lên quánh lại như lớp keo dán dính chặt vào màng phổi. Trên vách hầm ẩm ướt, một đoạn đinh sắt rỉ sét thò ra khỏi thanh xà cừ mục nát, rỏ xuống một giọt nước phèn vàng khè. Giọt nước rớt tõm xuống vũng bùn đen, không tạo ra bọt bong bóng nào.

Ninh Phàm vung cuốc.

Keng!

Lưỡi cuốc mẻ nện vào vỉa đá nham nhở. Bụi than lả tả rơi rụng. Hắn cần ba mươi tám cân quặng trước canh ba. Khoản nợ ba cân tiền lãi với gã mập Vạn Kim là một bản án treo trên cổ. Hắn không vội lùi sâu vào cái hốc lở nơi chứa cái xác khô hôm trước. Khu vực đó đá cứng như thép, cuốc mẻ không thể đào nhanh. Hắn chọn mép rìa của vách đá nứt nẻ.

Có tiếng bước chân lết quèn quẹt trên nền đất nhão nhoét.

Ninh Phàm dừng tay. Hắn xoay ngang cán cuốc, lùi gót chân trái vào sát bóng râm.

Một gã phu mỏ gầy rộc, mặt bám đầy nhọ nồi và máu khô lảo đảo bước vào. Chân phải gã kéo lê một đoạn xích sắt gãy. Bụng gã có một vết rách sâu, rỉ dịch vàng ươm dính bết vào lớp áo gai tơi tả. Gã kiệt sức, ngã phịch xuống đống than vụn cách Ninh Phàm năm bước chân. Dưới đầu gối gã, một mảnh sành vụn bị cọ xát nghiền nát vỡ vụn thành bột đỏ.

Gã phu mỏ ngước đôi mắt vẩn đục nhìn Ninh Phàm.

"Mày... là thằng sống sót hôm qua..." Gã thở dốc, bọt máu trào ra từ khóe miệng nứt nẻ. "Mập gia... bắt tao xuống đây dọn đá sập... mở đường cho mày..."

Ninh Phàm không hạ cuốc xuống. Cạnh sành giấu trong tay áo phải của hắn đã khẽ trượt ra.

"Mày sắp chết rồi." Hắn khàn giọng nói.

"Tao biết." Gã phu mỏ ho khùng khục, tay bấu chặt lấy đống than vụn. "Chút khí độc ở ngách này... sẽ luộc chín phổi tao trong nửa canh giờ nữa. Đau lắm..."

Gã cố sức thò bàn tay run rẩy vào sâu trong lớp khố rách, lôi ra sáu khối quặng đen xỉn to bằng nắm tay. Không phải quặng tinh khiết, nhưng nặng trĩu.

"Sáu viên này... mười hai cân." Gã chìa tay ra, giọng rít qua kẽ răng. "Đổi cho tao... một nhát đứt cuống họng. Nhanh và gọn. Giống như cách mày đâm thằng Ba thọt..."

Ninh Phàm đứng im. Hắn nhìn sáu khối quặng. Sáu khối này đủ để hắn vượt qua hạn mức của Vạn Kim mà không cần vắt kiệt thể lực. Ở thế giới này, lòng thương xót duy nhất mà con người có thể trao cho nhau không phải là lời an ủi, mà là một nhát dao gãy gọn để kết thúc cơn đau.

Hắn chậm rãi bước tới. Hắn không cầm lấy quặng ngay. Mũi giày rách của hắn đá khối quặng sang một bên.

Ninh Phàm quỳ một gối xuống mặt bùn lạnh ngắt. Hắn dùng bàn tay trái giữ chặt trán gã phu mỏ, ép đầu gã ngửa ra sau. Gã phu mỏ nhắm nghiền mắt lại, lồng ngực gầy gò ngừng phập phồng chờ đợi.

Cạnh sành sắc lẹm cứa ngang một đường dứt khoát.

Không có tiếng kêu la. Máu sẫm màu trào ra, nóng hổi, lan loang lổ trên nền đất ẩm. Cơ thể gã co giật hai nhịp rồi xụi lơ.

Ninh Phàm buông tay. Hắn vốc một nắm tro than rắc lên vũng máu đang loang để lấp đi mùi tanh. Hắn nhặt sáu khối quặng lên, ném vào giỏ mây. Lớp vỏ quặng cọ xát vào một mẩu rễ cây hóa thạch đen sì vướng ở mép giỏ kêu sột soạt.

Khối lượng vẫn chưa đủ. Hắn bước qua cái xác, đi sâu thêm mười bước vào vùng tăm tối.

Hắn rút thanh sắt gỉ từ thắt lưng ra. Khối kim loại phế liệu xám xịt nằm im lìm trong tay. Hắn tìm một kẽ nứt lớn trên vách hầm, cắm gót của thanh sắt vào đó, dùng sức nạy bẩy.

Rắc.

Tảng đá vỡ toác. Nhưng thanh sắt không tạo ra tia lửa hay tiếng kim loại chát chúa. Nó nuốt trọn mọi chấn động. Phía sau tảng đá vừa lở, một hốc nhỏ lộ ra. Không có quặng, chỉ có một vũng chất lỏng sền sệt, đen đặc rỉ ra từ vách đá. Thứ "hắc huyết" của hầm mỏ.

Ninh Phàm cau mày. Hắn không lùi lại. Hắn cầm thanh sắt gỉ, chọc thẳng mũi cùn lụt của nó vào vũng chất lỏng đen.

Khoảnh khắc kim loại chạm vào mặt nước sền sệt, vũng hắc huyết sôi lên không thành tiếng. Toàn bộ chất lỏng đen ngòm bị bề mặt rỉ sét hút cạn sạch sẽ như cát khô ngậm nước. Nhưng thanh sắt không giữ lại. Nó đóng vai trò như một màng lọc thô ráp, truyền ngược một luồng hơi lạnh buốt thấu xương dọc theo cánh tay phải, chạy thẳng vào lồng ngực Ninh Phàm.

Tĩnh mạch trên mu bàn tay hắn nổi cộm, giật bần bật.

Năng lượng dơ bẩn của hầm mỏ khi đi qua thanh sắt vào hắc động lại trở thành thành một luồng nhiệt mỏng manh nhưng thuần khiết, ép ngược trở lại các bó cơ đang rệu rã. Vết cắn đóng vảy xám trên bắp tay trái bong tróc lả tả, rụng xuống nền đất như tro vụn, để lộ lớp da non đỏ hỏn. Sự kiệt sức do nhai tảng thịt mỡ và rượu chua ban sáng được đền bù.

Hắn thở hắt ra một hơi khói mờ. Hắn rút thanh sắt gỉ lên, miết ngón tay cái qua thân nó. Bề mặt nhám xì khô khốc, không lưu lại một giọt nước hay mùi hôi thối nào.

Hắn nhét thanh kim loại trở lại thắt lưng. Dùng mũi cuốc mẻ gẩy thêm hai mươi sáu cân quặng lưu huỳnh ném đầy giỏ mây. Hắn kéo cao vạt áo tơi rách bươm, xách chiếc giỏ nặng trịch lên vai, lầm lũi quay lưng đi về phía luồng gió lạnh đang rít qua cửa miệng lò. Cạnh mũi giày hắn, cái xác của gã phu mỏ vẫn nằm úp mặt xuống đống than, bất động.