Lâm Phong nghe lão đầu nói, vẻ mặt thả lỏng vài phần, giọng nói căm tức.
- Sao lão không đợi về rồi nói luôn.
- Chuyện đơn giản như vậy lão phu nghĩ tiểu tử ngươi cũng biết được.
- Ta… tất nhiên là ta biết.
Dù đã được lão đầu trấn an nhưng Lâm Phong vẫn giữ tinh thần cảnh giác, thời gian một nén nhang trôi qua, phía trước chợt xuất hiện một đạo linh quang mờ ảo.
Hai người Lâm Phong càng tiến gần đến linh quang thì cảnh vật xung quanh càng hiện rõ, trước mặt hắn bây giờ là một không gian rộng lớn tương tự như một căn phòng đấu giá có năm cửa ra vào.
Ánh mắt Lâm Phong đảo qua vài vòng cuối cùng dừng lại trên một cái thạch bàn đã bám đầy tro bụi, vẻ mặt có chút thất vọng.
Nơi này hoàn toàn không giống với những gì Lâm Phong đã nghĩ, trừ cái thạch bàn ra thì chỉ còn lại một gò đất cao vài trượng ở giữa, phía trên thạch động còn có một cái lỗ lớn tựa như giếng trời để ánh sáng chiếu vào.
Lâm Phong bước lại gần thạch bàn, thứ này nhìn qua cũng không lớn, chỉ cao đến nửa người, hình dáng bình thường, mặt bàn khắc họa hình ảnh một ngọn cự sơn cùng với những hoa văn kỳ lạ mà hắn không thể hiểu nổi.
- Chẳng lẽ là Lạc Sơn?
- Tiểu tử ngươi cũng không ngốc.
Nơi này chính là trận tâm, Lâm Phong có thể sử dụng thạch bàn để điều khiển toàn bộ trận pháp bên trên Lạc Sơn.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, hai mắt sáng rực, vẻ mặt cao hứng được vài giây rồi lại tụt hứng, cái thạch bàn này đúng là bảo vật nhưng đâu có liên quan gì đến hắn.
Sau khi kiểm tra một lúc vẫn không tìm được huyền cơ, Lâm Phong chuẩn bị đi vài vòng xung quanh tìm xem có thứ gì không thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử ngươi có tìm cũng vô ích, tất cả bí mật đều nằm bên trong cái thạch bàn này.
- Lão biết sử dụng cái thạch bàn này không?
- Chuyện nhỏ.
Lâm Phong nghe lão đầu giải thích một lúc, song thủ đặt lên thạch bàn, linh lực vận chuyển, từng đường hoa văn lóe sáng, đến khi linh lực của hắn thắp sáng tất cả hoa văn bên trên thạch bàn thì một đạo linh quang rực rỡ hiện ra.
Linh quang lóe lên một lúc rồi tan biến, hư ảnh một ngọn cự sơn lơ lửng hiện ra giữa không trung, đại thủ Lâm Phong kết ấn, từng đường trận văn trên thạch bàn chuyển động sau đó bay về phía hư ảnh cự sơn.
- Cảm giác này là…
Đến khi đường trận văn cuối cùng biến mất, Lâm Phong có cảm giác như bản thân đã hoàn toàn dung hợp với ngọn cự sơn trước mặt.
- Bây giờ tiểu tử ngươi có thể điều khiển toàn bộ trận pháp ở nơi này.
- Rồi sao nữa?
Lúc này bên trên Lạc Sơn chỉ có Lâm Phong, Huân Vũ và Thanh Thanh dù hắn có khống chế toàn bộ trận pháp thì có ích gì, chẳng lẽ đi tấn công nhị nữ?
Vừa nghĩ đến đây, ánh mắt Lâm Phong thoáng liếc nhìn bạo nữ bên cạnh, bây giờ mà gạ kèo solo với nàng không chừng sẽ chiếm được chút tiện nghi.
Thần thức Lâm Phong tiến vào bên trong hư ảnh cự sơn, trước tiên phải xem thử có thể di chuyển mấy cái trận pháp kia được không.
- Đây là…
Lâm Phong nhíu mày, đại thủ bắt ấn, hư ảnh cự sơn tỏa ra từng đạo linh quang.
- ẦM… ẦM… ẦM…
Mặt đất khẽ rung chuyển, Phong Thanh Thanh lập tức tiến lại bên cạnh Lâm Phong, bộ dáng sẵn sàng chiến đấu, chỉ cần có biến thì nàng sẽ mang hắn rời đi.
Không gian xung quanh hai người dần thay đổi, từng đạo linh quang hiện ra, nổi bật nhất là gò đất ở giữa, nơi đó bị một đạo ngũ sắc linh quang rực rỡ bao phủ.
Lúc sau, linh quang tan biến, xung quanh Lâm Phong xuất hiện thêm vài thứ, khung cảnh bên trong hang động bây giờ đã giống với một cái động phủ của tu sĩ.
Một cái giường bằng đá, vài cái kệ lớn để thư tịch, bình ngọc, hộp ngọc… ngoài ra còn có vài cái rương lớn đóng kín, không biết chứa thứ gì bên trong.
- Chút nữa là vạn kiếp bất phục rồi.
Thần thức Lâm Phong vừa tiến vào hư ảnh cự sơn liền nhận ra bên trong hang động còn có một cái ảo trận, không chỉ vậy, hắn còn phát hiện ra một đám người ở bên trên Lạc Sơn.
Trong số đám người Lâm Phong nhìn thấy thì có một tên hắn từng gặp và một lão đầu có tu vi đạt đến tôn giả.
- Cái tên này không phải đã bị Lý Nguyệt Thần bắt rồi sao?
Lúc ở bên trong Thiên Hỏa Sơn, Lâm Phong từng nhìn thấy Ung Ngạn một lần, hắn chính là người đã mạo danh Vương Lăng, theo lý thì cái tên này phải bị Lý gia giam giữ rồi mới đúng, không hiểu sao lại xuất hiện ở đây?
Bên cạnh Ung Ngạn còn có một đám người, nổi bật trong số đó là hoàng y nữ tử, vẻ đẹp và khí chất của nàng tuy không thể so với Lý Nguyệt Thần nhưng có thể sánh ngang với Nam Cung Như Mộng.
Cách đám người này không xa còn có một lão đầu, lúc này lão đang cùng cự viên mặt đối mặt, từ khí tức phát ra trên người của lão, Lâm Phong chắc chắn lão là một vị tôn giả.
- Lão đầu, cái đại trận này có thể vây khốn tôn giả được không?
- Còn phải xem vào bản lĩnh của người điều khiển trận pháp.
- Lão thấy bản lĩnh của ta thế nào?
- Hữu danh vô thực.
Nói về trận pháp thì Lâm Phong hoàn toàn cam bái hạ phong, nhiều khi hắn tự hỏi vì sao mấy tên trận sư có thể bày ra những thứ phức tạp như vậy.
- Nếu là lão thì sao?
- Thánh nhân có đến cũng phải quay đầu.
- Hảo lão.
Dù Lâm Phong biết lão đầu đang thi triển Trảm Phong Quyết nhưng trong lòng vẫn an tâm không ít, đại thủ bắt ấn, hư ảnh cự sơn lần nữa rực sáng.
Bên trong huyễn trận, hoàng y nữ tử nhìn một gốc tử sắc linh dược cách đó không xa, ánh mắt dần hiện rõ kiên kỵ, nàng không ngờ nơi này lại có một cái trận pháp lợi hại như vậy.
Trong lúc hoàng y nữ tử suy tư thì một tên phía sau nàng đã lao tới gốc linh dược, vẻ mặt của hắn còn hưng phấn hơn lúc Lâm Phong nhìn thấy mấy chục vạn thượng phẩm linh thạch.
Thanh niên này vừa chạm vào gốc linh dược thì cả hai cùng lúc tan biến như chưa từng xuất hiện giữa thiên địa.
Vẻ mặt hoàng y nữ tử càng thêm cẩn trọng, đây đã là tên thuộc hạ thứ năm của nàng biến mất, đứng trước tuyệt thế bảo vật cho dù là quyền uy của nàng cũng không thể ngăn được lòng tham của bọn chúng.
Đúng lúc này, cảnh vật xung quanh đột nhiên thay đổi, từ một sơn lâm tràn đầy bảo vật biến thành một đại hải rộng lớn vô biên, cả đám người cùng lúc bị hải vực nhấn chìm, vô số yêu ngư từ khắp nơi tràn đến, bộ dáng vô cùng hung tợn.
- Không được hoảng, đây chỉ là ảo cảnh.
Hoàng y nữ tử vội hét lên nhưng đã muộn một bước, có vài tên không nhịn được đã sử dụng linh lực tấn công, thân ảnh bọn chúng dần tan biến.
Lúc này, một đầu yêu ngư khổng lồ bơi về phía hoàng y nữ tử, khi yêu ngư sắp chạm vào người nàng thì cái miệng lớn đột nhiên mở rộng, một gốc đại thụ xuất hiện.
- Không tốt.
Hoàng y nữ tử chỉ kịp thốt lên một tiếng, cơ thể của nàng trở nên cứng đờ như một pho tượng được điêu khắc tuyệt đẹp, đám người còn lại cũng chịu chung số phận.
Cách đó không xa, lão tôn giả cũng rơi vào thảm cảnh, lão và cự viên đang mắt lớn trừng mắt nhỏ thì không hiểu sao tên to xác này lại đột nhiên động thủ.
Đại thủ khổng lồ của cự viên từ trên cao giáng xuống, lão đầu do dự một lúc vẫn không vận linh lực để chống đỡ, lão tin tưởng huyễn ảnh không thể nào làm cho tu sĩ bị thương.
- ẦM…
- Phụt… sao có thể…
Cơ thể lão đầu bị đánh bay hàng trăm trượng, miệng phun máu, vẻ mặt nghi ngờ nhân sinh, một cái huyễn trận làm sao có thể công kích được.