Thiên La

Chương 439: Phá Trận



Lâm Phong nhìn gốc đại thụ trước mặt, đây chính là một cái trận nhãn, hắn bước tới bên cạnh chuẩn bị dùng Thông Thiên Lệnh phá trận thì chợt cảm giác có gì đó không đúng.

Cơ thể của Lâm Phong so với lúc trước di chuyển có phần linh hoạt hơn, thần trí thông suốt hơn, linh lực vận chuyển cũng mượt mà hơn, cảm giác cứ như là vừa tẩy kinh phạt tủy, thoát thai hoán cốt.

- Cái đại trận này so với đan dược hình như còn lợi hại hơn.

Nếu không phải thần hồn vẫn còn suy yếu thì Lâm Phong có thể ở lại nơi này rèn luyện tâm cảnh, đáng tiếc muốn khôi phục thần hồn phải cần ít nhất mười mấy ngày.

Lâm Phong đặt Thông Thiên Lệnh vào gốc đại thụ, linh quang lóe lên, cảnh vật xung quanh xuất hiện biến hóa, con đường mòn dẫn lên đỉnh núi vẫn ở đó nhưng hai lối đi chỉ còn lại một.

- Ân…

- Ưm…

Hai thanh âm kiều mị cùng lúc vang lên, Huân Vũ và Thanh Thanh đang đứng bất động chợt nghiêng ngả giống như cây cao đón gió.

- Cẩn thận.

Lâm Phong sao có thể để mỹ nhân ngã sấp mặt được, hắn vội chạy tới đón lấy, đại thủ mở rộng, mỗi bên một nàng, cảm giác mềm mịn còn tốt hơn so với mấy khối linh thạch.

Chu Thiên Tinh Thần Đại Trận đã bị Thông Thiên Lệnh phá giải, thần hồn của hai nàng không còn bị đại trận giam cầm tất nhiên sẽ tự trở về cơ thể.

Chỉ là lúc này tinh thần của nhị nữ vẫn còn bị trận pháp ảnh hưởng nên tạm thời rơi vào tình trạng nửa tỉnh nửa mê, đến khi cả hai khôi phục hoàn toàn ý thức thì đã rơi vào tay giặc.

Huân Vũ đỏ mặt nhìn Lâm Phong, nhỏ giọng nói.

- Còn không thả ta ra.

- Ui…

Lâm Phong chưa kịp trả lời thì eo truyền đến cảm giác đau nhói, ánh mắt hắn tức giận nhìn bạo nữ.

- Ngươi đối xử với ân nhân của mình như vậy sao?

- Ngươi còn dám nói.

Phong Thanh Thanh trừng mắt nhìn dâm tặc, đôi gò má ửng hồng không biết là vì tức giận hay ngượng ngùng.

Lâm Phong mỉm cười, vẻ mặt thản nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

- Đại trận đã bị ta phá giải, mau đi thôi.

Nửa canh giờ trôi qua, Lâm Phong dừng lại trước một cái hang động, cửa hang cao gần mười trượng, bên cạnh lối vào có một cây thạch trụ hình thù kỳ lạ, vừa nhìn đã biết không phải tự nhiên mà thành.

Lâm Phong nhìn cái hang động trước mặt, ánh mắt tràn đầy hưng phấn, đây chắc chắn là động phủ của vị cường giả đã bày ra trận pháp trên Lạc Sơn.

Có thể bố trí ra loại trận pháp lợi hại như vậy nhất định không phải là hạng người thường, ít nhất cũng là tôn giả đỉnh cấp.

- Động phủ của tôn giả sao, thời của lão tử tới rồi.

Lâm Phong vừa bước tới gần hang động thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử ngươi không cảm thấy có gì lạ sao?

- Có phải lão muốn nói chúng ta đã đến lâu như vậy mà sao không có ai ra tiếp đón đúng không?

Chuyện này cũng bình thường, truyền thuyết về Lạc Sơn đã tồn tại từ rất lâu, chủ nhân của cái hang động này có lẽ đã không còn trên đời.

Lão đầu thở dài.

- Linh khí nơi này quá ít.

- Lão nói ta mới để ý, đúng là có hơi ít.

Lâm Phong ngẩng đầu nhìn xung quanh, chỗ này không tệ, non xanh nước biếc, phong cảnh hữu tình, theo lý thì phải là nơi có linh khí nồng đậm.

Nói linh khí nơi này ít là vẫn còn nhẹ, chính xác thì phải gọi là khô khan, cạn kiệt, cho dù là linh thảo cũng không thể sinh trưởng được chứ đừng nói đến tu luyện.

- Có khi nào linh khí nơi này đã bị hai cái trận pháp kia hút sạch rồi không?

- Không thể nào.

Hai cái trận pháp kia là dựa vào địa thế và hỏa mạch bên dưới Lạc Sơn để hoạt động, hoàn toàn không liên quan đến linh khí nơi này.

- Hơn nữa ở đây còn có một cái Ngũ Hành Tụ Linh Đại Trận.

- Lão nói cây thạch trụ này đó hả?

- Đó là Tụ Thổ Trận.

Đúng theo lý thuyết thì bên trên ngọn cự sơn này phải có tổng cộng năm cái hang động, mỗi cái đều có một tiểu trận tương ứng với ngũ hành.

Ngũ Hành Tụ Linh Đại Trận thuộc về thượng cổ đại trận có thể tụ ra một lượng linh khí khổng lồ, thượng cổ tông môn thường dùng trận này để cung cấp linh khí cho đệ tử tu luyện hoặc sử dụng để trồng dược viên.

Lâm Phong nghe đến đây thì gật đầu.

- Ta hiểu rồi, linh khí nơi này nhất định đã bị Ngũ Hành Tụ Linh Đại Trận hút sạch.

- Tụ linh trận chỉ có thể tụ linh, không thể hấp thu linh khí.

- Vậy chẳng lẽ…

Ánh mắt Lâm Phong nhìn vào bên trong hang động, nếu không phải đại trận hút khô linh khí vậy thì chỉ có thể là cái thứ bên trong hang động đã làm.

Theo lời của lão đầu thì thứ bên trong hang động có thể là một cái dược viên hoặc là một người hay thứ gì đó đang tu luyện.

Lâm Phong suy nghĩ một chút rồi lấy ra một cái ma trận đưa cho hai nữ tử bên cạnh.

- Đệ sẽ tiến vào bên trong xem thử, làm phiền Huân Vũ tỷ tỷ ở lại canh chừng giúp đệ.

- Không được.

Huân Vũ khẽ lắc đầu, sao nàng có thể để cho hắn một mình vào bên trong mạo hiểm.

- Để ta đi.

Phong Thanh Thanh đứng bên cạnh chợt xen vào.

- Tốc độ của ta nhanh hơn các ngươi.

Trong ba người ở đây thì tốc độ và tu vi của Phong Thanh Thanh đều cao nhất, cho dù bên trong hang có nguy hiểm thì cơ hội trốn thoát của nàng vẫn cao hơn.

Lâm Phong lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc.

- Lỡ như bên trong có trận pháp thì sao.

Âm Dương Ma Trận tuy huyền diệu nhưng lại có một nhược điểm, nếu bên trong hang động có một cái Không Gian Cấm Trận thì không thể sử dụng được.

Tu vi của Lâm Phong thấp nhất nhưng hắn có lão đầu phù hộ, trong mình có thánh cốt, thần khí các loại, chỉ cần không gặp phải thánh nhân thì vẫn có cơ hội chạy thoát.

Cả ba im lặng một lúc, Huân Vũ chợt mở lời.

- Ta sẽ đứng bên ngoài canh chừng, Lâm đạo hữu và Thanh tỷ sẽ cùng tiến vào bên trong.

- Vậy cũng được.

Sau khi thống nhất ý kiến, Lâm Phong và Phong Thanh Thanh cùng tiến vào hang động, Huân Vũ đứng bên ngoài nhìn theo, trong lòng thầm cầu nguyện cho bọn họ bình an vô sự.

Bên trong hang động, không gian u ám, mùi vị mục nát bao trùm, giống như đã rất lâu rồi chưa từng có người ở nơi này.

Lâm Phong lấy ra một viên dạ minh châu soi đường, ánh mắt cảnh giác liếc nhìn xung quanh, vẻ mặt căng thẳng, trong tay nắm chặt ma trận, chỉ cần có biến thì hắn sẽ lập tức kích hoạt.

- Ngươi không được rời ta quá xa, có biết không?

- Biết rồi.

Phong Thanh Thanh bĩu môi, ánh mắt thoáng hiện tiếu ý, trong lòng dâng lên chút cảm giác ngọt ngào.

- Chẳng lẽ đây chính là thứ cảm giác mà Huân Vũ đã nói.

Một khi nàng thật sự yêu thích một người nào đó thì chỉ cần một hành động hoặc là một câu nói của hắn cũng có thể làm cho nàng vui vẻ.

Thông đạo bên trong hang động khá sâu, Lâm Phong đi được một lúc mà vẫn chưa phát hiện được thứ gì, trong lòng có chút thoái ý, lỡ rời khỏi phạm vi của ma trận sẽ rất nguy hiểm.

- Lão đầu, ta đi được bao lâu rồi?

- Tiểu tử ngươi không cần lo.

Hai cái trận pháp bên trên Lạc Sơn, một cái là huyễn trận, cái còn lại là mê trận, chứng tỏ chủ nhân nơi này không phải là loại người cuồng sát.