Nửa ngày trước, Lâm Phong đã không còn nhìn thấy bảo vật và linh dược xuất hiện, thay vào đó là một con đường mòn dẫn lên đỉnh núi.
Cứ đi được một dặm sẽ có hai con đường xuất hiện, nhiệm vụ của hắn là chọn một trong hai con đường để tiếp tục bước đi.
Theo lão đầu suy đoán, có thể bọn họ đã tiến vào một cái mê trận, trước khi lựa chọn đường đi thì Lâm Phong có để lại một vài ký hiệu như vậy sẽ không sợ lặp lại.
Nhưng cho dù Lâm Phong có lựa chọn kiểu gì thì hắn vẫn sẽ quay lại nơi xuất phát, lúc đầu hắn còn tưởng là huyễn cảnh nhưng khi kích hoạt Thông Thiên Lệnh thì mọi thứ vẫn không thay đổi.
Chuyện này làm cho Lâm Phong cảm giác đau đầu, Thông Thiên Lệnh không có hiệu quả chứng tỏ cảnh vật nơi này không phải do trận pháp hóa thành.
- Lão đầu, có phải lão bí rồi không?
- Chỉ là một cái tiểu trận sao có thể làm khó lão phu.
- Vậy bây giờ đi đâu đây?
- Thẳng tiến.
Lâm Phong nhìn về phía trước, nơi đó có hai con đường cho hắn lựa chọn, mỗi đường đều có dấu vết của hắn để lại.
- Đường thương đau đầy ải nhân gian, ai chưa qua chưa phải là người…
Đám người Lâm Phong nghỉ ngơi một lúc rồi lại tiếp tục hành trình, vài canh giờ trôi qua, gốc đại thụ lại xuất hiện trước mặt ba người.
Đến lần thứ mười hai gặp được gốc đại thụ, trong lòng Lâm Phong dâng lên một cảm giác vừa chán nản vừa tuyệt vọng, không muốn tiếp tục.
Dưới sự cưỡng ép của lão đầu, hắn lại tiếp tục hành trình, đến lần thứ mười tám thì cả Huân Vũ và Thanh Thanh đều sinh ra cảm giác tương tự như Lâm Phong.
Lâm Phong nằm bên dưới gốc đại thụ, giọng nói vô lực.
- Lão đầu, ta thật sự chịu hết nổi rồi.
- Hôm nay tiểu tử ngươi bỏ cuộc, ngày sau nhất định sẽ hối hận.
Nếu lão đầu đoán không lầm thì cái mê trận này là dùng để khảo nghiệm đạo tâm của tu sĩ, người không có đạo tâm kiên định chắc chắn sẽ không thể vượt qua.
- Nếu ta vượt qua được cái mê trận này thì có cơ hội đột phá vương giả không?
- Thứ này dùng để khảo nghiệm đạo tâm, không phải khảo nghiệm thiên phú.
- Nói vậy là vô dụng.
- Cũng không hẳn là vô dụng.
Không phải thiên tài nào cũng trở thành cường giả, thiên phú đối với một tu sĩ rất quan trọng nhưng không phải là tất cả, nhân phẩm và kỳ ngộ cũng có vai trò không kém.
Nhìn vào Lâm Phong là thấy, thiên phú tu luyện chỉ tầm thường nhưng nhờ gặp được lão đầu mà cuộc đời đổi vận, từ một tên vô danh tiểu tốt trở thành danh nhân đại lục.
Lâm Phong nhíu mày, cảm giác có gì đó không đúng, rõ ràng là lão đầu đang an ủi hắn nhưng sao hắn lại nghe giống như lão đang tự kỷ hơn.
Ánh mắt Lâm Phong lén nhìn hai nữ tử bên cạnh, trong lòng xuất hiện hình bóng của một nữ tử lạnh lùng, vẻ mặt trở nên kiên định, cho dù chỉ có một chút cơ hội để trở nên mạnh hơn thì hắn cũng sẽ không bỏ qua.
- Lão đầu, cái trận pháp này so với trận pháp của Thiên Hỏa Sơn thì thế nào?
- Tổng thể thì không bằng, nếu là đơn lẻ thì có phần thú vị hơn.
- Nói vậy là chỉ thua kém một chút.
Trận pháp Lạc Sơn kém hơn Thiên Hỏa Sơn một chút, chứng tỏ bảo vật nơi này kém hơn Địa Mẫu Thánh Liên một bậc, chỉ kém thánh dược một chút mà thôi.
- Liều mạng.
Nói là làm, Lâm Phong tiếp tục phá trận, cứ mỗi lần hắn nhìn thấy gốc đại thụ là cảm giác chán nản và tuyệt vọng lại nhiều thêm một chút, có lúc hắn đã muốn bỏ cuộc nhưng mỗi lần xoay người lại thì nhìn thấy hai nữ tử lặng lẽ đi theo phía sau.
Dù hai nàng không than vãn một lời nhưng vẻ mặt đã tái nhợt vì kiềm chế cảm xúc.
- Huân Vũ tỷ tỷ không cần phải đi theo đệ đâu, tỷ cứ ở chỗ này chờ là được rồi.
- Ta không sao.
Liễu Huân Vũ mỉm cười.
- Cơ hội rèn luyện tâm cảnh không phải lúc nào cũng có.
Ánh mắt Lâm Phong nhìn về phía bạo nữ.
- Nơi này không có gì nguy hiểm, Phong chấp sự không cần phải đi theo đệ tử.
- Muốn đi đâu là chuyện của ta, không cần ngươi quản.
Lâm Phong xoay người tiếp tục bước đi, quân tử động khẩu không động thủ, hai nàng đã quyết định như vậy thì hắn cũng không còn cách nào khác.
Thời gian dần trôi qua, Lâm Phong lại đi đến bên cạnh gốc đại thụ, vẻ mặt đờ đẫn, ánh mắt vô thần, không biết đây là lần thứ bao nhiêu hắn đi qua nơi này.
Phía sau lưng Lâm Phong đã không còn bóng dáng của Thanh Thanh và Huân Vũ, nửa canh giờ trước hai nàng đã đạt đến giới hạn của bản thân sau đó dừng lại ở chỗ đại thụ.
Sở dĩ Lâm Phong có thể kiên trì đến bây giờ không phải vì đạo tâm của hắn vững hơn nhị nữ mà là nhờ có lão đầu giúp đỡ, lúc hắn sắp đạt đến cực hạn thì lão đầu sẽ dùng một ít khí tức của Vô Cực Thánh Thụ để thức tỉnh.
Một canh giờ trôi qua, Lâm Phong gục ngã bên dưới gốc đại thụ, hắn nằm dài trên mặt đất, hai mắt nhìn hỏa vân trên cao, cuối cùng vẫn thất bại.
- Lão đầu, lần này ta không thể giúp lão phá trận rồi.
- Với bản lĩnh của tiểu tử ngươi có thể đi được sáu mươi chín vòng đã là không tệ rồi.
- Không biết cực hạn của cái trận pháp này là bao nhiêu?
- Một trăm lẻ tám vòng.
Nếu lão đầu đoán không lầm thì cái mê trận này gọi là Chu Thiên Tinh Thần Đại Trận, một khi bước vào thì thần hồn sẽ bị vây khốn bên trong một thế giới chu thiên, không ngừng lặp lại.
Nói một cách khác, tất cả những thứ Lâm Phong nhìn thấy chỉ là ảo cảnh bên trong chu thiên giới kể cả Thông Thiên Lệnh, bản thể của hắn bây giờ chỉ là một tia thần hồn hóa thành, thứ mà hắn đã truyền vào lệnh bài không phải là linh lực mà là hồn lực cho nên mới không thể kích hoạt được.
- Tiểu tử, thả lỏng cơ thể.
Lâm Phong cảm giác một cổ khí tức mát lạnh tràn vào cơ thể, cảnh vật xung quanh hắn khẽ rung lên rồi tan vỡ, chỉ có gốc đại thụ bên cạnh là vẫn toàn thây.
- Đây là…
Cảm giác mệt mỏi, chán nản dần tan biến, lúc này Lâm Phong đang đứng đối diện với gốc đại thụ, sau lưng hắn là Huân Vũ và Thanh Thanh, cả hai đều bất động như một bức tượng.
- Huân Vũ tỷ tỷ, Phong chấp sự…
- Thần hồn của hai nha đầu này vẫn đang bị vây khốn bên trong chu thiên giới.
- Ý của lão là bây giờ ta có làm gì thì hai nàng cũng không phát hiện?
- Muốn làm gì thì làm lẹ đi, lão phu có thể xem như không thấy gì.
Lâm Phong có thể tỉnh lại là nhờ lão đầu sử dụng cơ thể của hắn để kích hoạt Thông Thiên Lệnh, muốn thức tỉnh nhị nữ thì đơn giản hơn nhiều, chỉ cần vô hiệu hóa gốc đại thụ trước mặt là được.
- Lão nhìn ta giống loại người thừa nước đục thả câu sao?
Tuy bình thường Lâm Phong thích đùa giỡn với nhị nữ nhưng chuyện gì cũng phải có nguyên tắc, tôn trọng đối phương chính là nguyên tắc cơ bản nhất.
Sau khi nghe lão đầu giải thích, Lâm Phong biết bản thân vừa rơi vào bên trong một cái đại trận vô cùng lợi hại, vẻ mặt có chút bất an.
- Nếu không có Thông Thiên Lệnh vậy chẳng phải thần hồn của bọn ta sẽ bị giam ở bên trong trận pháp luôn sao?
- Yên tâm, đây chỉ là một cái mê hồn trận, không phải sát trận.
Khi tu sĩ bước vào Chu Thiên Tinh Thần Đại Trận, một phần thần hồn sẽ bị đại trận vây khốn, nếu không thể phá được trận pháp thì phần thần hồn bên trong đại trận sẽ bị tiêu diệt, tu sĩ cũng sẽ bị trục xuất khỏi Lạc Sơn.
Tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng thần hồn vẫn bị thương tổn, quan trọng là toàn bộ ký ức liên quan đến đại trận đều bị xóa hết.