Bên trong hang động, Lâm Phong nhìn lão tôn giả tự nhiên ngã lăn ra đất, miệng không ngừng lảm nhảm, vẻ mặt hắn cũng hoảng loạn không kém lão.
- Lão ta bị gì vậy?
- Đây là Huyễn Hồn Trận.
Lão đầu vừa kết hợp huyễn trận và Chu Thiên Tinh Thần Đại Trận với nhau, chỉ cần Lâm Phong không công kích lão tôn giả thì lão ta sẽ bị vây khốn bên trong đại trận cho đến khi đánh bại cự viên mới thôi.
- Thứ này không phải sát trận, chỉ có khả năng vây khốn.
- Hình như cũng không lợi hại cho lắm.
Đám người bên ngoài tạm thời đã được giải quyết, Lâm Phong nhờ bạo nữ ra ngoài hang động thông báo cho Huân Vũ, còn hắn thì bắt đầu càn quét.
Đầu tiên sẽ là cái gò đất ở giữa hang động, nơi có ngũ sắc linh quang rực rỡ phủ kín, lúc này linh quang đã tiêu tán gần hết chỉ còn lại năm điểm sáng với năm màu sắc khác nhau ẩn hiện bên trong gò đất.
Lâm Phong bước tới bên cạnh gò đất, ánh mắt liên tục đánh giá, thứ này cao khoảng vài trượng, rộng vài chục trượng, lúc đầu hắn còn tưởng là mộ huyệt của chủ nhân động phủ nên không động vào.
Sau khi khống chế được hư ảnh cự sơn, Lâm Phong biết được cái gò đất này không phải mộ huyệt mà là trận tâm của Ngũ Hành Tụ Linh Đại Trận, thứ đã hút sạch linh khí ở Lạc Sơn chắc chắn nằm ở bên trong.
- Để lão tử xem các ngươi là thứ gì.
Bên trên gò đất có tổng cộng năm điểm sáng với năm màu sắc khác nhau tượng trưng cho ngũ hành nguyên khí, cái Lâm Phong chọn là điểm sáng có màu lục tượng trưng cho Mộc Linh Trận.
Lâm Phong cẩn thận đào một lúc, sắc mặt dần thay đổi, hắn phát hiện càng đào sâu xuống dưới thì lục sắc linh quang càng rực rỡ, ánh mắt tràn đầy chờ mong.
- Hàng về.
Lúc sau, Lâm Phong lấy từ bên trong gò đất ra một khối lục sắc bảo thạch to bằng nắm tay, bên ngoài trơn bóng, bên trong tinh khiết, ngoài ra còn có một luồng linh khí tinh thuần ẩn hiện.
Nhìn khối bảo thạch trong tay, Lâm Phong có cảm giác thứ này rất quen thuộc, hình như đã gặp ở đâu rồi.
- Chẳng lẽ là Mộc Nguyên Thạch?
- Nó đó.
Giọng nói của lão đầu truyền đến, chỉ cần liếc qua là lão có thể nhận ra lai lịch của khối bảo thạch trong tay Lâm Phong.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, vẻ mặt hiện rõ kinh ngạc.
- Có khối nguyên thạch to như vậy sao?
Nguyên thạch bình thường chỉ to bằng đầu ngón tay, khối lục sắc bảo thạch trong tay Lâm Phong lại to bằng cả nắm tay, ít nhất cũng phải bằng mười mấy khối nguyên thạch bình thường cộng lại.
Đối với nguyên thạch thì kích thước càng lớn không chỉ ẩn chứa càng nhiều nguyên khí mà mức độ tinh khiết cũng sẽ tăng lên.
Như vậy khối Mộc Nguyên Thạch này không chỉ ẩn chứa nguyên khí nhiều gấp mười mấy lần nguyên thạch bình thường mà mức độ tinh khiết cũng cao gấp mấy lần.
Muốn đột phá cấp độ càng cao thì yêu cầu về phẩm chất linh khí cũng phải càng cao, đó là lý do vì sao muốn đột phá vương giả thì phải sử dụng thượng phẩm linh thạch, tôn giả thì yêu cầu cực phẩm linh thạch, còn muốn đột phá thánh nhân thì không thể thiếu nguyên thạch.
Khối Mộc Nguyên Thạch trong tay Lâm Phong với kích thước siêu to khổng lồ như thế này không chừng có thể đủ cho một vị tôn giả đột phá thành thánh nhân.
Dù một tên ngốc cũng biết giá trị của nó to lớn đến mức nào, nghĩ đến đây, ánh mắt Lâm Phong rực cháy nhìn về điểm sáng có màu hồng trên gò đất.
Huân Vũ đứng bên ngoài hang động đợi một lúc thì nghe thấy vài thanh âm từ bên trong truyền ra, tiếp đó là một nữ tử có thân hình quyến rũ xuất hiện.
- Thanh tỷ, sao chỉ có mình tỷ đi ra?
- Vào trong rồi nói.
- Ân.
Trên đường đi, Phong Thanh Thanh bắt đầu kể lại những chuyện đã xảy bên trong hang động, khi nhị nữ đi đến gần cuối hang thì nghe được giọng cười nham nhở truyền đến.
- Muh ha ha ha…
Bên trên gò đất, Lâm Phong đứng hiên ngang, trong tay cầm một khối hồng sắc bảo thạch tinh khiết, miệng cười đến không ngậm lại được.
Ánh mắt nhị nữ cùng nhìn về khối bảo thạch trong tay Lâm Phong, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc, cuối cùng hai nàng cũng hiểu vì sao tên nam nhân này lại vui mừng như vậy.
- Không ngờ thế gian lại có bảo vật thế này.
Dù hai nàng cùng có xuất thân đại tộc, Thanh Thanh còn là đệ nhất thiên kiêu của Phong gia nhưng cũng hiếm khi thấy được nguyên thạch chứ đừng nói đến một khối to như vậy.
Lâm Phong đang cười như được mùa chợt phát hiện bên cạnh có người, theo bản năng hắn vội thu khối nguyên thạch vào Thông Thiên Giới Chỉ, khi phát hiện người đến là vị hôn thê của mình, hắn vội mỉm cười thăm hỏi.
- Huân Vũ tỷ tỷ vào từ khi nào vậy?
- Ta chỉ vừa đến.
Huân Vũ hờn dỗi liếc tên nam nhân đối diện một cái, ngay cả nàng cũng dám đề phòng, đáng đánh.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt không tốt của lão bà, hắn vội kéo nàng đến bên cạnh một điểm sáng trên gò đất.
- Huân Vũ tỷ tỷ, giúp đệ đào chỗ này lên có được không?
- Lâm đạo hữu không sợ ta lấy bảo vật bên trong sao?
- Nếu tỷ thích thì đệ sẽ tặng cho tỷ.
- Đạo hữu không được hối hận đó.
Huân Vũ vừa dứt lời liền động thủ, nàng cẩn thận đào xuống gò đất, lúc sau một khối kim sắc bảo thạch lấp lánh xuất hiện trong tay nàng.
Nhìn khối Kim Nguyên Thạch trong tay, dù Huân Vũ đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn không kiềm chế được hưng phấn, vẻ mặt tràn đầy vui sướng.
Lâm Phong bước tới đào thêm một khối lam sắc bảo thạch, còn một khối cuối cùng thì hắn để cho bạo nữ đào giúp.
Sau khi thu hết ngũ hành nguyên thạch, ánh mắt Lâm Phong nhìn về những thứ còn lại bên trong hang động, cuối cùng dừng lại trên một cái kệ lớn chứa đầy hộp ngọc.
Lâm Phong vừa bước được vài bước thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử ngươi không thấy có gì lạ sao?
- Lão nói kích thước của mấy khối nguyên thạch đó hả, chắc là do thời gian trận pháp hoạt động quá lâu nên số lượng nguyên khí tích lũy nhiều hơn bình thường, cho nên bọn chúng mới to như vậy.
- Vậy ngươi nói xem cần thời gian bao lâu để có thể tích lũy từng đó nguyên khí.
- Cái này…
Lâm Phong nhíu mày, thời gian tích lũy của một khối nguyên thạch bình thường đã hơn vạn năm, đối với loại siêu to khổng lồ mà hắn đào được có lẽ phải vài chục vạn năm.
- Đó chẳng phải là cái thời đại của lão sao?
- Cái thời đó thì lấy đâu ra nguyên thạch.
- Lão có thể nói tiếng người được không?
- Cái đầu của tiểu tử ngươi chỉ để cho có hả?
Lâm Phong càng nghe càng không hiểu lão đầu muốn nói gì, đột nhiên hắn chợt nhớ đến một chuyện, cái thời của lão linh khí dồi dào, chỉ cần tìm một cái thiên địa linh mạch tu luyện là có đủ linh khí và nguyên khí đột phá thánh nhân, vậy sao còn tốn thời gian tạo ra nguyên thạch để làm gì?
Tu sĩ hưởng thọ nhiều nhất không tới vạn năm, một khối nguyên thạch lại cần hơn vạn năm để hình thành, chủ nhân nơi này dùng trận pháp để tạo ra nguyên thạch thì cũng đâu có đủ thọ nguyên để sử dụng.
Chuyện may áo cho người khác như vậy là không thể nào, chỉ còn hai khả năng, thứ nhất là dùng Ngũ Hành Tụ Linh Đại Trận để tu luyện, thứ hai là dùng để nuôi dưỡng thứ gì đó.
Nếu là tu luyện thì tâm trận phải nằm ở chỗ cái giường bằng đá kia mới đúng, nghĩ đến đây Lâm Phong đột nhiên xoay người, hắn chạy lên gò đất vừa đào vừa hét.
- Huân Vũ tỷ, Phong chấp sự mau giúp ta đào cái này lên, nhất định không được bỏ qua thứ nào hết.
Lão đầu nhìn Lâm Phong điên cuồng đào đất, trên gương mặt xuất hiện nụ cười bí hiểm, thật ra còn một trường hợp có thể xảy ra đó là thứ ở bên trong gò đất đã sớm bị lấy đi cho nên linh khí không bị hấp thu, cuối cùng tích tụ thành nguyên thạch.