Thiên La

Chương 433: Bách Hỏa Sơn Mạch



Từ khi ba người Lâm Phong dừng chân ở cứ điểm, thỉnh thoảng lại có vài người tìm đến để lập đội nhưng khi nghe được chỗ hắn muốn đi đều từ bỏ ý định.

Mục tiêu lần này của Lâm Phong là Lạc Sơn, một trong những địa điểm nổi danh của Bách Hỏa Sơn Mạch nhưng không có mấy người nguyện ý tiến vào.

Tuy Lạc Sơn không phải là nơi nguy hiểm nhất bên trong sơn mạch nhưng lại là nơi huyền bí nhất, đã có không ít sự tích được tu sĩ đồn đại.

Có người nói bên trong Lạc Sơn có một đầu yêu thú to lớn, cao hơn trăm trượng, mỗi lần bước đi là làm cho trăm dặm đại địa chấn động.

Lại có người nói bên dưới Lạc Sơn là một cái thượng cổ di tích, bọn họ từng nhìn thấy thiên địa dị tượng xuất hiện nơi đây, đó là dấu hiệu bảo vật xuất thế.

Đã có rất nhiều tu sĩ đến tìm kiếm, trong số đó có cả tôn giả nhưng vẫn không có kết quả, trước khi rời đi, vị tôn giả đó đã khẳng định tất cả chỉ là lời đồn.

Nhưng không lâu sau lại có tu sĩ nhìn thấy linh quang rực sáng, lần này bọn họ lại cho rằng bên trong Lạc Sơn không phải là di tích mà là động phủ của một vị cường giả.

Linh quang xuất hiện là do vị cường giả đó thi triển thuật pháp tạo thành, có thể người đó không muốn bị làm phiền nên đã che giấu hành tung.

Tuy Lạc sơn huyền bí nhưng không phải hiểm địa, đám tu sĩ không muốn tiến vào là vì bên trong không có bao nhiêu linh dược, ngay cả yêu thú cũng không thèm nhìn.

Thật ra Lâm Phong cũng không muốn tiến vào Lạc Sơn nhưng lão đầu cứ ở bên cạnh lảm nhảm, nếu hắn không đồng ý thì đừng mong có thời gian yên tĩnh để tu luyện.

- Ta nói nè lão đầu, một nơi đến cả yêu thú còn không thèm đến thì có gì mà thú vị chứ?

- Tiểu tử ngươi không thấy gì lạ sao?

- Lão muốn nói đến mấy cái tin đồn nhảm kia đó hả?

- Lỡ như những tin đồn đó là thật thì sao?

Lâm Phong nhíu mày, khả năng này hắn chưa từng nghĩ tới.

- Làm sao có thể, không phải đã có tôn giả kiểm tra rồi sao?

- Nếu là thiên địa kỳ trận thì tôn giả cũng không thể phát hiện.

Vừa nghe đến thiên địa kỳ trận, hai mắt Lâm Phong rực sáng.

- Ý của lão là bên trong Lạc Sơn có thánh dược?

- Dù không phải là thánh dược thì cũng là bảo vật có phẩm cấp tương đương.

Thiên địa kỳ trận không phải tự nhiên mà hình thành, một khi bọn chúng xuất hiện nhất định sẽ có bảo vật xuất thế, chỉ là không biết thứ gì mà thôi.

Lâm Phong nghe đến đây, máu nóng trong người sôi sục, vẻ mặt hưng phấn nhìn về phía sơn mạch cách đó không xa, chỉ hận không thể lập tức xông vào.

Sau khi nghỉ ngơi một đêm, đám người Lâm Phong tiếp tục tiến về Bách Hỏa Sơn Mạch, trải qua nửa ngày phi hành, phía cuối chân trời dần hiện ra một đám hỏa vân kéo dài vô tận.

Toàn bộ Bách Hỏa Sơn Mạch được bao phủ bên trong hỏa vụ, khi đến gần có thể nhìn thấy hình dáng mờ ảo của sơn mạch như một đầu cự long khổng lồ uốn lượn bên trong hỏa vân.

Đám người Lâm Phong bay đến bên ngoài hỏa vụ thì dừng lại, mỗi người lấy ra một viên đan dược nuốt vào sau đó tiếp tục tiến vào bên trong.

Hỏa vụ nơi này không giống với Thiên Hỏa Sơn, thứ ẩn chứa bên trong không chỉ có hỏa linh khí mà còn có hỏa độc, một khi hít quá nhiều có thể làm cho thần trí hỗn loạn.

Lâm Phong đảo mắt nhìn xung quanh, tuy tầm nhìn có chút hạn chế nhưng thần thức hoàn toàn không bị ảnh hưởng, vẫn có thể dựa vào địa đồ để xác định phương hướng.

- Phía trước là ngọn cự sơn thứ chín, chỉ cần vượt qua ba ngọn cự sơn nữa là đến nơi.

Một canh giờ trôi qua, đám người Lâm Phong dừng lại trên một ngọn cự sơn, trước mặt bọn họ là địa bàn của một bầy yêu cầm cho nên không thể tiếp tục phi hành.

Phi hành bên trong không phận của yêu cầm chẳng khác nào khiêu chiến với bọn chúng, nhất định sẽ bị truy cùng đuổi tận, một người an phận như Lâm Phong tuyệt đối sẽ không làm ra những chuyện nhàm chán như vậy.

Bên ngoài Bách Hỏa Sơn Mạch, một đám hắc y nhân lơ lửng trên không, dẫn đầu là một thanh niên có gương mặt đáng sợ, nếu Lâm Phong có mặt ở đây nhất định sẽ nhận ra cái tên này.

Ung Ngạn nhìn đám hỏa vụ phía trước, giọng nói âm trầm.

- Người còn chưa đến sao?

- Thần Nữ đại nhân nói cần phải chuẩn bị thêm một vài thứ.

- Chỉ là một tên đan sư cùng với hai ả nữ nhân, một mình ta cũng có thể giải quyết.

Sau khi bị Lý Nguyệt Thần bắt được, Ung Ngạn chỉ bị giam cầm một thời gian rồi được Ma Giáo bỏ ra một cái giá lớn để chuộc về, tuy cơ thể không bị thương tổn nhưng nỗi nhục này cả đời hắn cũng không rửa sạch.

Một trong thập đại thiên kiêu Ma Giáo lại để thua đám đan sư, bảo vật trên người cũng bị lấy sạch, sau này làm gì còn mặt mũi để gặp ai.

Nếu không phải đám trưởng lão ra lệnh cho Ung Ngạn ở lại trợ giúp nữ nhân kiêu ngạo kia thì hắn đã sớm trở về bế quan, đến khi đại công cáo thành sẽ đi tìm Lý Nguyệt Thần phục thù.

Vài canh giờ trôi qua, vẻ mặt Ung Ngạn đã không còn kiên nhẫn.

- Các người ở lại nơi này chờ đợi, ta vào trong xem thử tình hình.

- Nhưng Thần Nữ đã căn dặn…

- Nếu nữ nhân đó trách phạt thì cứ để một mình ta gánh chịu.

Ung Ngạn vừa dứt lời liền rời đi, thân ảnh dần biến mất bên trong hỏa vụ, đám hắc y nhân phía sau vẫn đứng yên một chỗ, dù tất cả bọn chúng có xông lên cũng không ngăn được đối phương.



Cách đó vài ngàn dặm, một đám người đang nghỉ ngơi bên trong cứ điểm, trong số đó có hai nữ tử hoàn toàn tách biệt, hoàng y nữ tử lặng lẽ đọc thư tịch, lục y nữ tử đứng bên cạnh hộ pháp.

Lúc sau, hoàng y nữ tử đặt quyển thư tịch xuống, giọng nói nhẹ nhàng vang lên.

- Đã qua bao lâu rồi?

- Đã qua hơn ba canh giờ.

- Cũng đến lúc nên xuất phát.

- Tuân lệnh.

Lục y nữ tử nhìn chủ nhân của nàng chuẩn bị rời đi, nhịn không được hỏi.

- Tiểu thư, vì sao người lại cố ý để Ung Ngạn chờ đợi lâu như vậy, lỡ hắn tự ý hành động thì sao?

- Ta chính là muốn hắn làm như vậy.

Hoàng y nữ tử mỉm cười, theo tin tức nàng nhận được thì thời gian gần đây Lâm Phong luôn ở bên trong Lý gia, không biết giữa hai bên có mối quan hệ gì hay không, vừa lúc có thể dùng Ung Ngạn để kiểm tra.

Nếu Lý gia và Lâm Phong có quan hệ nhất định sẽ phái người âm thầm bảo vệ hắn, một khi Ung Ngạn động thủ thì bọn chúng sẽ xuất đầu lộ diện.

Lục y nữ tử nhíu mày.

- Như vậy chẳng phải Ung Ngạn sẽ gặp nguy hiểm sao?

Dù Ung Ngạn là thiên kiêu nhưng nếu người đi theo bảo vệ Lâm Phong là một vị tôn giả thì hắn cũng phải quay đầu bỏ chạy.

Vẻ mặt hoàng y nữ tử vẫn thản nhiên không đổi.

- Không phải đồng minh của ta thì chính là kẻ thù, ngươi sẽ lo lắng cho an nguy của kẻ thù sao?

- Nhưng nếu Ung Ngạn gặp nguy hiểm thì chúng ta cũng sẽ bị trách phạt.

- Hắn không nghe lệnh của ta mà tự ý hành động dẫn đến kế hoạch thất bại, ta không phạt hắn đã là nhân từ.

Lục y nữ tử chợt hiểu ra vì sao chủ nhân của nàng lại phải đến muộn vài canh giờ, với bản tính kiêu ngạo của Ung Ngạn có lẽ bây giờ đã tiến vào Bách Hỏa Sơn Mạch.