Phía bắc Đan Thành vài chục vạn dặm có một tòa thành lớn gọi là Bách Hỏa Thành, diện tích không thua kém các đại thành trì ở Nam Hoang, tu sĩ bên trong thành lên đến hàng trăm vạn, náo nhiệt vô cùng.
Nơi này tập trung nhiều tu sĩ như vậy là vì bên trong Bách Hỏa Thành luôn có tài nguyên phong phú, sản vật đa dạng, nổi bật nhất là linh dược và yêu thú, không chỉ số lượng mà chất lượng cũng rất tốt.
- Lão bản, gốc linh dược này bán thế nào vậy?
- Ba vạn trung phẩm linh thạch, không thương lượng.
- Buôn bán mà không thương lượng, chẳng phải lão muốn đuổi khách sao?
- Không mua thì cút, đừng cản trở tài lộ của lão tử.
Sau khi tâm sự với lão bản một lúc, Lâm Phong thành công dùng hai vạn tám ngàn trung phẩm linh thạch mua được gốc linh dược, vẻ mặt vô cùng đắc ý.
Ánh mắt Lâm Phong đảo xung quanh bắt đầu tìm kiếm con mồi tiếp theo, Huân Vũ đi theo phía sau, vẻ mặt như thường nhưng sắc mặt của Thanh Thanh lại có chút u ám, ánh mắt tức giận nhìn tên dâm tặc phía trước.
Lúc ở bên trong Vạn Bảo Các, Thanh Thanh đã tận mắt nhìn thấy Lâm Phong giao dịch gần mười bình đan dược, bỏ túi vài trăm vạn trung phẩm linh thạch, vậy mà lần nào mua bán cũng cò kè mặc cả, khẩu chiến liên miên làm cho đám người xung quanh mở rộng tầm mắt.
Dù đối tượng mọi người chú ý không phải là nàng nhưng gần mực thì đen, sớm muộn gì thanh danh của nàng cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Lâm Phong càn quét được vài canh giờ thì cùng với nhị nữ tiến vào bên trong một cái khách điếm sang trọng.
- Lão bản, cho ta một phòng thượng hạng.
Lão bản nhìn Lâm Phong sau đó lại nhìn hai nữ tử phía sau, mỉm cười mờ ám.
- Có liền.
Lâm Phong chưa kịp nhận chìa khóa phòng thì nghe được giọng nói ngọt ngào từ bên cạnh truyền đến.
- Lão bản, cho ta một phòng.
- Chuyện này…
Lão bản liếc nhìn Lâm Phong, động tác có chút do dự, Liễu Huân Vũ thấy vậy thì lấy ra một cái túi trữ vật đặt lên bàn.
- Lão bản sợ ta không trả đủ linh thạch sao?
Lâm Phong đi tới bên cạnh Huân Vũ, nhỏ giọng nói.
- Huân Vũ tỷ, đệ nghe nói phòng thượng hạng ở đây rất lớn, dù có mười người ở chung cũng không thành vấn đề, không nên lãng phí linh thạch a.
- Dùng một ít linh thạch để đảm bảo an toàn, sao có thể gọi là lãng phí.
- Tỷ yên tâm, đệ hứa sẽ không làm gì đâu.
- Lâm đạo hữu đừng hiểu lầm, ta là muốn đảm bảo an toàn cho đạo hữu.
Huân Vũ vừa dứt lời liền mang theo chìa khóa phòng rời đi, Thanh Thanh cũng đi theo, có lẽ đêm nay hai nàng sẽ chung phòng.
Lâm Phong nhìn hai nữ tử đi mất, vẻ mặt mờ mịt, hình như mấy hôm nay hắn đâu có đắc tội với hai nàng.
Một góc nhỏ bên trong khách điếm, hai thanh niên nhìn thấy Lâm Phong nhận phòng thì nhỏ giọng trao đổi.
- Người ở lại canh chừng hắn, ta sẽ trở về thông báo với chủ nhân.
- Được.
Bên trong căn phòng thượng hạng, Lâm Phong chăm chú quan sát một tờ địa đồ, hoàn toàn không hay biết hành tung của hắn đã bị bại lộ.
Từ lúc Hàn Băng rời đi đến giờ đã trôi qua được nửa tháng, Lâm Phong vẫn ở bên trong biệt viện Lý gia tu luyện, vài hôm trước hắn đã thành công đột phá linh giả lục cấp hậu kỳ.
Thỉnh thoảng Lâm Phong sẽ cùng Huân Vũ và Thanh Thanh giao đấu, nhờ có truyền thừa của chủ nhân hoàng kim cự đao cùng với Vô Cực Thánh Thụ và lão đầu chỉ điểm, thực lực của hắn tăng lên như diều gặp gió.
Nếu là cùng cảnh giới giao đấu một trận, Lâm Phong có thể chống đỡ gần trăm chiêu của bạo nữ, trình độ của hắn gần như đã tiếp cận với chân truyền đệ tử của Chiến Cung.
Dù là vậy, Lâm Phong vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng của linh vực, theo lời lão đầu thì thiên phú chiến đạo của hắn không được tốt, tu luyện vài năm vẫn chưa mò ra được linh vực cũng là chuyện bình thường.
Lâm Phong dự định trước khi tiến vào Hỏa Nguyên sẽ đột phá vương giả nhưng vì cuộc đời bất công nên hắn đành phải thay đổi kế hoạch.
Trước tiên đưa bộ thánh cốt cuối cùng ở Tây Hoang trở về cố hương, tiếp đó tiến vào Hỏa Nguyên và cuối cùng là bắc tiến.
Muốn đến được Bắc Hoang cần ít nhất ba tháng đi đường, lúc đó Lâm Phong có thể vừa đi vừa tiếp tục tìm hiểu về linh vực.
Vừa tiến vào Bách Hỏa Thành, Lâm Phong liền đi đến Vạn Bảo Các thử thời vận nhưng lần này nhân phẩm không được tốt, ngoại trừ tờ địa đồ dẫn đến Bách Hỏa Sơn Mạch thì chỉ lấy được vài gốc linh dược và mấy viên yêu đan cho Thiên Ảnh Ma Điêu.
Trong số mười ba bộ thánh cốt bên trong Vạn Cốt Sơn có ba vị tiền bối xuất thân từ Tây Hoang, một vị là tổ tiên của Lý gia, một vị đã được Lâm Phong an táng bên trong Tây La Thành vào ba ngày trước.
Từ vị trí được đánh dấu bên trên địa đồ, động phủ của vị tiền bối cuối cùng chính là nằm bên trong Bách Hỏa Sơn Mạch, Lâm Phong chỉ cần tìm một nơi có phong thủy tốt để an táng xem như là hoàn thành lời hứa.
- Sẵn tiện tìm vài đầu yêu thú khiêu chiến, không chừng có thể ngộ ra được linh vực.
Cách Bách Hỏa Thành vài vạn dặm về phía đông chính là Bách Hỏa Sơn Mạch, nơi đây có đến vài trăm ngọn cự sơn, trong số đó có hơn năm mươi ngọn hỏa sơn còn hoạt động.
Cứ vài ngàn năm trôi qua sẽ có một ngọn hỏa sơn phun trào khiến cho đại địa rung chuyển, hỏa vụ ngập trời, trăm dặm xung quanh đều bị dung nham thiêu thành bình địa.
Có được sẽ có mất, hỏa sơn phun trào mang theo một lượng lớn thổ nhưỡng chứa đầy hỏa linh khí, vài chục năm trôi qua, linh thụ và linh dược lại mọc đầy đất.
Theo cổ thư ghi chép, vạn năm trước bên trong sơn mạch có hơn trăm ngọn hỏa sơn hoạt động, cho nên mới có tên gọi là Bách Hỏa, thiên địa thay đổi, linh khí dần cạn kiệt, số hỏa sơn theo đó cũng giảm dần.
Bách Hỏa Sơn Mạch không chỉ có linh dược mà còn có vô số yêu thú với đầy đủ cấp độ, dù là linh giả, vương giả hay tôn giả đều có thể tiến vào tìm kiếm tài nguyên, nơi này chẳng khác gì một cái bảo tàng của thiên địa.
Mỗi ngày có hàng ngàn tu sĩ tiến vào sơn mạch, sau khi lấy được tài nguyên bọn họ sẽ tìm một nơi để giao dịch, địa điểm tốt nhất chính là Bách Hỏa Thành, có thể nói một nửa linh dược và yêu thú trong thành đều đến từ Bách Hỏa Sơn Mạch.
Lâm Phong ở lại Bách Hỏa Thành một đêm, sáng hôm sau hắn lập tức xuất phát đến Bách Hỏa Sơn Mạch, sau ba ngày đi đường thì lúc này hắn đã nhìn thấy bóng dáng của một dãy cự sơn phía xa.
- Không ngờ nơi này lại náo nhiệt như vậy.
Nơi Lâm Phong dừng chân là một trong những cứ điểm của tu sĩ xây dựng, trước khi tiến vào sơn mạch bọn họ sẽ nghỉ ngơi một đêm bên trong cứ điểm để khôi phục linh lực.
Cứ điểm ở nơi này cũng giống như cứ điểm bên trong Sa Nguyên, nghiêm cấm tu sĩ động thủ với mọi hình thức, người vi phạm sẽ lập tức bị trừng phạt.
Lâm Phong nhìn vài ngàn tu sĩ xung quanh, ánh mắt thoáng kinh ngạc, theo như thông tin hắn tìm hiểu thì phụ cận Bách Hỏa Sơn Mạch có đến vài chục cứ điểm tương tự.
- Bên trong sơn mạch có nhiều linh dược như vậy sao?
- Tiểu tử ngươi nghĩ đám yêu thú trong đó ăn chay hả?
- Lão nói cũng đúng.
Bên trong sơn mạch có vô số linh dược nhưng không phải cứ tiến vào là có thể lấy được, bên cạnh linh dược thường có yêu thú thủ hộ, không cẩn thận còn nguy hiểm đến cả tính mạng.
Cho nên tu sĩ thường thành lập tổ đội để tiến vào, làm như vậy có thể đảm bảo an toàn nhưng tài nguyên tìm được lại phải chia ra.