Thiên La

Chương 431: Rời Đi



Sau khi cẩn thận thu lấy Bạo Thiên Châu, Lâm Phong thở phào một hơi, ánh mắt suy tư, sao yêu nữ lại tự nhiên tặng bảo vật cho hắn, nhất định là có vấn đề.

- Hàn Băng sư tỷ, viên Bạo Thiên Châu này có hạn sử dụng hay tự bạo gì đó không?

- Ngươi không cần lo lắng, Linh Mộng làm như vậy nhất định là để trả ân chuyện Địa Mẫu Thánh Liên.

- Là thế à.

Lãnh Hàn Băng lấy ra một cái túi trữ vật và một cái lệnh bài đưa cho Lâm Phong.

- Bên trong là những thứ liên quan đến Bắc Hoang, lệnh bài này là tín vật của Kinh Sương sư tỷ, nếu ngươi gặp phải khó khăn thì có thể đến nhờ sư tỷ trợ giúp.

- Đệ biết rồi.

Lâm Phong nhận lấy lệnh bài, trong đầu hiện ra hình ảnh của một nữ nhân lạnh lùng bá đạo, thứ này không dùng có lẽ sẽ tốt hơn.

Bên trong túi trữ vật là tất cả những thứ mà Hàn Băng đã chuẩn bị cho Lâm Phong, bao gồm thông tin liên quan đến các thế lực lớn nhỏ ở Bắc Hoang, địa đồ đi đường và một số vật phẩm cần thiết.

Thần thức của Lâm Phong dừng lại trên một chiếc rương lớn chứa vật phẩm, bên trong là vài bộ y phục chuyên dùng cho tu sĩ ở Bắc Hoang, mỗi bộ đều có một lớp lông dày bao phủ dùng để giữ ấm.

Lâm Phong bước tới bên cạnh Hàn Băng, đại thủ dịu dàng ôm lấy nữ tử vào lòng, ánh mắt ôn nhu đong đầy tình cảm, dù hắn chưa mặc y phục của nàng tặng nhưng trong lòng đã dâng trào cảm giác ấm áp.

- Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ sớm trở về.

- Ta sẽ chờ chàng.

- Nàng khổ công chuẩn bị nhiều thứ như vậy, ta phải làm như thế nào để báo đáp nàng bây giờ.

Hàn Băng im lặng một lúc, ánh mắt nghiêm túc nhìn nam nhân của nàng.

- Chàng chỉ cần trả lời ta một câu hỏi là được.

- Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ thành thật khai báo.

- Chàng và Phong chấp sự có quan hệ như thế nào?

- Chuyện này…

Nụ cười trên gương mặt Lâm Phong vụt tắt, có nằm mơ hắn cũng không ngờ Hàn Băng sẽ hỏi câu này.

Lãnh Hàn Băng nhìn vẻ mặt bối rối của lưu manh, có lẽ nàng đã không cần câu trả lời của hắn.

- Phong chấp sự là một nữ tử tốt, chàng không nên phụ lòng của nàng.

- Nàng không giận ta sao?

- Ta vẫn chưa bước vào Lâm gia, sao có tư cách giận chàng.

Lâm Phong nghe giọng điệu của Hàn Băng, dù hắn có ngốc thì cũng biết những lời này tuyệt đối không thể tin được.

Nữ nhân một khi nổi giận thì đúng sai đã không còn quan trọng, vấn đề trước mắt là phải tìm cách làm cho lão bà hết giận, chỉ cần nàng vui thì mọi chuyện đều dễ nói.

- Đúng rồi, ta có thứ này tặng cho nàng.

Lâm Phong lấy ra một cái hộp ngọc đưa cho Hàn Băng, trong lòng âm thầm cầu nguyện.

- Lão tử có qua được hôm nay hay không đều phải nhờ vào tiểu tử ngươi rồi.

Lãnh Hàn Băng nhận hộp ngọc, ánh mắt lạnh lùng thoáng qua chút tiếu ý, nàng không ngờ lưu manh lại dễ đối phó như vậy.

Còn nhớ lúc hai người trốn khỏi Thương Vân Thành, Hàn Băng bị Lâm Phong khi dễ không ít lần, có lúc tức giận đến linh lực tán loạn nhưng vẫn không làm gì được hắn.

Đêm qua Hàn Băng, Huân Vũ và Thanh Thanh đã tâm sự rất lâu, cùng kể cho đối phương nghe về những chuyện đã từng trải qua với Lâm Phong.

Huân Vũ nghe Hàn Băng nói xong thì mỉm cười.

- Muốn chàng nghe lời cũng không phải là chuyện khó, chỉ cần cho chàng chút tiện nghi là được.

- Đơn giản như vậy sao?

- Còn phải xem người đó là ai.

Nếu là Hàn Băng thì chỉ cần một ánh mắt dịu dàng của nàng đảm bảo làm cho Lâm Phong mê như điếu đổ, nói gì nghe đó.

Nghĩ đến đây, đôi môi Hàn Băng khẽ cong lên, ngọc thủ cẩn thận mở hộp ngọc trong tay.

- Đây là…

Hộp ngọc chỉ vừa hé mở thì hàn khí liền tỏa ra khắp căn phòng, bên trong hộp ngọc là một thanh pháp châm dài gần một thước (một thước là 33 cm) tỏa ra lam quang mờ ảo, toàn thân trong suốt như bảo thạch, bên trên có khắc một vài hoa văn uốn lượn.

Ngọc thủ của Hàn Băng khẽ chạm vào pháp châm, cảm giác lạnh buốt không làm cho nàng khó chịu, ngược lại linh lực bên trong cơ thể như bị thứ gì đó kích thích, bắt đầu bạo động.

- Đây là khí tức của Thiên Hàn Thánh Thụ.

- Lão bà anh minh, vừa nhìn đã biết.

Lâm Phong gật đầu phụ họa, chuyện Hàn Băng biết về Thiên Hàn Thánh Thụ cũng không có gì bất ngờ, dù sao nàng cũng từng tu luyện ở Huyền Băng Thánh Cung.

Hàn Băng cẩn thận thu pháp châm vào hộp ngọc, ánh mắt nhìn thanh niên bên cạnh.

- Làm sao chàng lấy được thứ này?

- Chuyện này nói ra rất dài dòng.

Lâm Phong mang hết mọi chuyện kể cho Hàn Băng, trừ những chuyện liên quan đến Diệt Thần Tiễn thì những thứ còn lại hắn đều thành thật khai báo, kể cả chuyện của thánh cốt.

- Đó cũng là lý do ta phải đến Bắc Hoang, nam nhân nói được thì phải làm được.

Lãnh Hàn Băng khẽ gật đầu, không cần biết nam nhân của nàng muốn làm gì, chỉ cần là chuyện hắn làm thì nàng sẽ ủng hộ.

- Không còn sớm nữa, ta phải trở về.

- Trời vẫn chưa tối, còn nhiều thời gian mà.

Lâm Phong ôm chặt lão bà, lần này từ biệt không biết đến bao giờ gặp lại, không thể để nàng dễ dàng rời đi như vậy.

Hàn Băng do dự một lúc, chợt nàng xoay người đối diện với Lâm Phong, ngọc thủ ôm lấy eo hắn, ánh mắt dịu dàng nhìn đối phương.

- Chàng nhất định phải bảo trọng.

Lời vừa dứt, nàng khẽ dựa vào lòng hắn, vẻ mặt lạnh lùng dần tan biến, đôi gò má ửng hồng, diễm lệ động nhân.

Lâm Phong ôm lấy cơ thể mềm mại, ngửi hương thơm thanh mát, trong lòng dâng lên một cảm giác bình yên khó tả, ánh mắt ôn nhu dần trở nên kiên định.

Sẽ có một ngày hắn và nàng mãi mãi ở bên nhau nhưng trước khi ngày đó đến thì còn rất nhiều thử thách phải vượt qua, Ma Giáo chính là một trong số đó.

Thánh Ma đại chiến nhất định sẽ bùng nổ, vấn đề chỉ là thời gian, Lâm Phong phải trở nên mạnh mẽ để bảo vệ gia đình của mình, ít nhất cũng phải bảo vệ được bản thân, không thể trở thành gánh nặng cho lão bà.



Sáng hôm sau, Cửu Huyền Thánh Cung rời Đan thành, khi bọn họ bước vào truyền tống trận thì có một ánh mắt từ xa lặng lẽ quan sát cho đến khi mọi người biến mất.

Bên trong Tây Phong Thành, linh quang lóe lên rồi vụt tắt, một đám người từ bên trong truyền tống trận bước ra.

Lãnh Phi Dao vừa đi được vài bước, ánh mắt ửng đỏ nhìn tỷ tỷ bên cạnh.

- Tỷ tỷ, tiểu Phong tử sẽ trở về đúng không?

- Hắn nhất định sẽ trở về.

Lãnh Hàn Băng khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng tràn đầy kiên định, dù Lâm Phong không phải là một quân tử chân chính nhưng hắn chưa bao giờ thất hứa với nàng.

Linh Mộng im lặng đứng một bên, thần thức đảo qua thanh huyết kiếm bên trong giới chỉ, trên thân kiếm có khắc một đầu hỏa phượng sống động như thật.

Thanh kiếm này chính là Diệt Phượng mà nàng ngày đêm muốn có nhưng vẫn chưa tìm đủ Hỏa Nguyên Thạch để giao dịch với Lâm Phong.

Đêm qua Hàn Băng đã đưa nó cho nàng cùng với một khối Lưu Ảnh Thạch, bên trong là hình ảnh của một tên nam nhân đáng hận, và đây là nguyên văn.

- Nể tình ngươi tặng Bạo Thiên Châu nên ta quyết định cho ngươi mượn Diệt Phượng một thời gian, đợi khi ta trở về nhất định phải trả lại, còn nữa ngươi phải bảo quản thanh kiếm này cho thật tốt nếu có hư hại thì ta sẽ tăng thêm nguyên thạch làm phí bồi thường.

- Bảo vật đã vào tay bản thánh nữ mà còn muốn lấy lại, ngu ngốc.

Lần này Linh Mộng sẽ không mềm lòng như trước, cho dù Hàn Băng có ra mặt thì nàng cũng sẽ không trả lại Diệt Phượng, để xem tên ngốc kia có thể làm được gì.