Thiên La

Chương 434: Sơn Tặc



Sau khi vượt qua địa bàn của đám yêu cầm, Lâm Phong dừng lại trước một ngọn hỏa sơn, ánh mắt nhìn về đỉnh núi phía xa.

Tuy nơi này đã bị hỏa vụ che mờ nhưng vẫn có thể thấy được bóng dáng mơ hồ của hỏa khí từ bên trên đỉnh núi phun ra tựa như từng đám hỏa vân bay lên trời, dù cách xa đến mấy chục dặm vẫn cảm giác được nhiệt hỏa nóng bức.

- Nếu bây giờ hỏa sơn phun trào thì có mộc cánh cũng khó thoát.

- Ngươi không mở miệng thì cũng không ai nói ngươi câm đâu.

Phong Thanh Thanh tức giận nhìn dâm tặc, trên đời có bao nhiêu chuyện không nói lại cứ nói ra những chuyện xúi quẩy như vậy.

Lâm Phong mỉm cười.

- Muốn an toàn thì phải tính đến nguy hiểm, ngươi không cần phải lo, ta nghe nói ngọn hỏa sơn này đã phun trào vào mấy trăm năm trước.

Chu kỳ phun trào của hỏa sơn rơi vào khoảng vài ngàn năm, cho dù đám người Lâm Phong có định cư cả đời ở đây cũng chưa chắc đã nhìn thấy lần phun trào tiếp theo của ngọn hỏa sơn này.

Nhìn ngọn hỏa sơn trước mặt, trong lòng Lâm Phong chợt nhớ đến Thiên Hỏa Sơn, không biết cảnh tượng lúc gia hỏa đó phun trào sẽ như thế nào, thật không dám nghĩ đến.

Nửa canh giờ trôi qua, đám người Lâm Phong tiếp tục hành trình, Bách Hỏa Sơn Mạch đúng là danh bất hư truyền, so với những lời đồn đại không khác bao nhiêu, linh dược nhiều vô kể.

Lâm Phong chỉ đi gần nửa ngày đã gặp được gần trăm gốc linh dược, phần lớn là huyền cấp và hoàng cấp, số ít đạt đến địa cấp, vừa rồi hắn gặp được một gốc địa cấp linh thụ nhưng bên cạnh lại là địa bàn của một đàn yêu viên, số lượng lên đến mấy ngàn, chỉ có thể bấm bụng cho qua.

Mỗi gốc linh dược cao cấp đều có yêu thú thủ hộ, linh dược cấp thấp thì không lọt vào mắt Lâm Phong, cho nên hắn một đường thẳng tiến, chỉ cần ba ngày đã vượt qua hai ngọn cự sơn.

Đến ngày thứ tư, Lâm Phong đang bước đi chợt dừng lại, ánh mắt cảnh giác liếc nhìn xung quanh.

- Các vị đạo hữu, đã đến rồi sao không ra gặp mặt.

Huân Vũ và Thanh Thanh khẽ liếc nhìn nhau, ánh mắt của hai nàng đều ẩn hiện kinh ngạc, cả hai cũng phát hiện có người ẩn nấp nhưng so với Lâm Phong vẫn chậm hơn một chút.

- Tiểu huynh đệ đúng là không đơn giản, hèn gì lại có được hai vị đại mỹ nữ đi theo bên cạnh.

Đám tu sĩ từ bên trong bụi cây bước ra, dẫn đầu là đại hán có thân hình vạm vỡ, tay cầm thiết chùy, ánh mắt tham lam đánh giá hai nữ tử đối diện.

Phía sau tên đại hán còn có mười mấy thanh niên, trong tay mỗi người đều có binh khí, bộ dáng manh động, vừa nhìn đã biết kẻ đến không thiện.

Một tên mỉm cười nói với đại hán dẫn đầu.

- Đại ca, hai nữ nhân này đúng là cực phẩm, lâu rồi chúng ta không gặp được loại hàng tốt như vậy.

- Đúng đó, lần này nhất định phải chơi cho tận hứng.

- Đại ca còn không vội thì các ngươi vội cái gì.

Tên đầu lĩnh đánh giá hai nữ nhân đối diện một lúc rồi nhìn về phía Lâm Phong.

- Tiểu huynh đệ ngươi một mình độc chiếm hai vị đại mỹ nữ trong khi đám huynh đệ bọn ta lại không có một người, làm như vậy có phải quá bất công rồi không?

- Ai bảo các ngươi lớn lên xấu xí, nữ nhân nào mà thích cho được.

- Tiểu huynh đệ, không biết họa từ miệng mà ra sao?

- Nếu các hạ có đọc qua đạo thư chẳng lẽ chưa từng nghe câu chó khôn không cản đường sao?

Lâm Phong vừa dứt lời liền nghe được tiếng chửi mắng của đám thanh niên phía sau tên đại hán truyền đến.

- Khốn kiếp, đại ca để đệ làm thịt hắn.

- Đúng vậy, cái tên này đúng là miệng thúi, câu nào cũng mắng người.

- Đánh chết hắn thì hai nữ nhân kia chính là của chúng ta.

Đại hán giơ lên thiết chùy, khí tức vương giả bạo phát.

- Lão nhị, lão tam, lão tứ theo ta đi bắt hai nữ nhân đó, tên tiểu tử thúi đó giao lại cho các ngươi.

- Tuân lệnh.

Lâm Phong nhìn đám tu sĩ xông tới, hắn vội lùi lại phía sau, một tay lấy ra pháp chỉ, tay còn lại cầm mấy viên đan dược.

- Đúng lúc cho các người nếm thử loại đan dược lão tử vừa luyện chế.

Huân Vũ và Thanh Thanh cùng lúc động thủ, nhị nữ lướt về phía đại hán và ba tên đồng bọn, cả bốn tên này đều là vương giả, trong đó đại hán cầm đầu có tu vi cao nhất, vương giả hậu kỳ.

Tên đại hán nhìn thấy hai nữ nhân lướt tới, vẻ mặt khinh thường, dù một trong hai nàng có tu vi ngang với hắn nhưng chiến lực sao có thể sánh bằng một tên quanh năm săn giết yêu thú bên trong sơn mạch.

- Hắc hắc… nếu các ngươi chịu bỏ vũ khí đầu hàng thì bản đại gia sẽ tha cho tên tiểu tử kia một mạng.

- Nhiều lời.

Phong Thanh Thanh vừa dứt lời, sau lưng nàng hiện ra một đôi thanh dực, tốc độ như chớp, thoáng cái đã xuất hiện phía sau một tên đạo tặc.

- Cẩn thận.

- Keng…

Tên đại hán chỉ kịp hét lên một tiếng thì nhìn thấy lão tam đã bị đánh bay đi, trước ngực xuất hiện một vết thương sâu, nếu không có bảo giáp hộ thể chỉ sợ đã mất mạng.

- Khốn kiếp, mau bắt nữ nhân đó lại.

- Khốn.

Ngọc thủ Huân Vũ kết ấn, hắc khí từ trong cơ thể nàng tuôn trào hóa thành mấy chục sợi xích lao về phía đại hán.

- Phá cho ta.

Thiết chùy của đại hán đập vào hắc xích nhưng không phá được công kích của đối thủ, ngược lại hắn cảm giác mối liên hệ với binh khí của mình dần mất đi.

- Linh vực… khai...

Đại hán lập tức thi triển linh vực ngăn lại công kích của đối thủ, hai bên tạm thời rơi vào thế giằng co, trong lúc đại hán bị Huân Vũ cầm chân thì Thanh Thanh đã bắt đầu đại khai sát giới, dựa vào tu vi và tốc độ vượt trội từng bước ép đối phương vào hiểm cảnh.

Lão nhị cảm giác tình hình không ổn, hắn cắn răng lấy ra một viên đan dược nuốt vào, khí tức vương giả trung kỳ bạo phát, thoáng cái đã tăng đến hậu kỳ.

- Phá Sơn Nhất Đao.

Đại đao trong tay lão nhị chém tới, khí thế như khai sơn nhưng tốc độ quá chậm, đại đao còn chưa kịp chém xuống thì đối thủ đã biến mất.

- Nhị ca cẩn thận.

Lão nhị chỉ kịp nghe thấy tiếng thét kinh ngạc của lão tứ, sau đó cảm giác trước ngực nhói lên, mũi thương đã đâm xuyên qua người hắn.

Lão tứ nhìn thấy tình hình không ổn liền lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, cơ thể hóa thành một đạo trường hồng bay đi.

Trường hồng vừa bay lên thì bị một nữ tử chặn lại, thương ảnh như giao long đâm tới, chỉ nghe thấy một tiếng thét thảm vang lên cùng với một tên tu sĩ từ trên không rơi xuống.

Đại hán cầm đầu nhìn ba tên huynh đệ lần lượt bị hạ gục, trong lòng bắt đầu hối hận, ánh mắt hắn nhìn về phía đám huynh đệ còn lại, vẻ mặt lần nữa kinh ngạc.

Trong lúc nhị nữ đại chiến thì Lâm Phong cũng động thủ, hắn lấy ra một tờ thiên cấp pháp chỉ kích hoạt, kim quang lóe sáng, một cái cự chung từ trên cao rơi xuống vị trí đám tu sĩ, kết quả là cả đám đều bị nhốt vào bên trong.

- Cẩn thận ám khí.

Đám tu sĩ đang công phá kim chung thì nghe được tiếng thét thất thanh từ bên ngoài truyền vào, bọn họ nhìn qua thì thấy một viên đan dược đang bay đến, cả đám vội kích hoạt bảo vật phòng thủ.

- ẦM…

- Hắc hắc… các người nghe lời như vậy sao không ở nhà với mẫu thân, chạy đi làm đạo tặc làm gì?

Đan dược vừa tiến vào bên trong kim chung liền nổ tung nhưng không có uy lực công kích mà chỉ tạo ra một đám bạch vụ mờ ảo.