Thiên La

Chương 420: Thánh Chỉ



Lý Nguyệt Thần nhìn hắc vụ lướt tới, chân ngọc khẽ giẫm, cơ thể nhẹ nhàng lui về phía sau, nàng lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt.

Hồng quang rực sáng, một đóa liên hoa hiện ra giữa không trung, nhiệt độ xung quanh lập tức tăng lên.

- Hồng Liên Thánh Chỉ, cẩn thận.

Lý Mộng Kỳ đang điều khiển ngân lang đột nhiên hét lên, ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía đóa hồng liên vừa xuất hiện.

Vương Lăng đột nhiên dừng công kích, đôi mắt đỏ rực nhìn đóa hồng liên trước mặt, hắn cảm giác được một cỗ khí tức nguy hiểm từ nơi đó truyền đến.

Lý Nguyệt Thần mỉm cười, vẻ đẹp của nàng rực rỡ không thua kém hồng liên.

- Khai…

Hồng liên đang đứng im đột nhiên xoay tròn, tốc độ càng lúc càng nhanh, phía trên đóa liên hoa xuất hiện một vòng xoáy nhỏ hút lấy hỏa vụ xung quanh.

Bản thể hồng liên lớn dần, lực hút càng lúc càng mạnh, vòng xoáy không ngừng mở rộng, không chỉ hỏa vụ mà ngay cả linh khí thiên địa cũng bị nó hút vào.

Vương Lăng đứng mũi chịu sào, hắn là người cảm nhận rõ nhất uy lực của hồng liên, linh lực bên trong cơ thể hắn dần trở nên hỗn loạn, hắc khí mất kiểm soát bay về phía đối thủ.

- RỐNG…

Ngân lang đang giao chiến với hai tên nam tử đột nhiên đổi hướng chạy đi, lang khẩu mở rộng như muốn nuốt chửng đóa hồng liên đang lơ lửng.

Hai tên nam tử cũng lập tức đổi hướng chạy về phía Lý Nguyệt Thần, cả hai cùng lúc vận linh lực truyền vào pháp chỉ.

Ngân lang vừa tiếp cận hồng liên liền bị vòng xoáy ảnh hưởng, tốc độ liên tục giảm xuống, Lý Mộng Kỳ nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt tái nhợt, ánh mắt hoảng sợ dần trở nên tuyệt vọng.

Hồng Liên Thánh Chỉ là một trong những trấn tộc chi bảo của Lý gia, nàng không hiểu vì sao lại rơi vào tay của Lý Nguyệt Thần.

Vương Lăng lui lại, giọng nói âm trầm.

- Giúp ta ngăn cản bọn chúng một lúc.

- Được.

Ngân lang đang tấn công hồng liên chợt đổi hướng chạy tới đứng chắn phía trước Vương Lăng, giúp hắn ngăn cản uy lực của hỏa luân.

Vương Lăng lấy ra một viên đan dược nuốt vào, khí tức trên người dần trở nên bạo động sau đó không ngừng tăng lên, gương mặt cũng biến đổi thành một người khác.

So với vẻ mặt tiêu soái của Vương Lăng lúc trước thì gương mặt lúc này của hắc y nhân lại có vẻ hung tàn đáng sợ, nổi bật là một vết sẹo lớn cắt ngang mắt phải.

Phía sau hắc y nhân, tám cái hư ảnh u ám hiện ra, bọn chúng liên tục gào thét, thanh âm rùng rợn khiến linh hồn người ta phải run rẩy.

- Cửu Chuyển Thiên Ma, Phá…

Tám cái hư cảnh cùng lúc bay về phía hồng liên, bọn chúng vừa di chuyển vừa cắn nuốt hỏa vụ như muốn thôn phệ tất cả những thứ cản đường.

- Giao cho ta.

Lục y thanh niên bước lên, đại thủ bắt ấn, một thanh ngân sắc tiểu kiếm xuất hiện lơ lửng giữa không trung.

- Đi.

Tám cái hư ảnh vừa tới gần hồng liên liền bị hỏa luân ngăn cản, tốc độ giảm dần, từng cái miệng u ám mở rộng nhắm về phía hồng liên phun ra hắc khí ngập trời.

Hỏa luân sau khi bị hắc khí bao phủ, khả năng thôn phệ linh khí dần suy giảm, đúng lúc này, một đạo ngân quang bay tới xuyên qua một cái hư ảnh, cái miệng lớn đang phun ra hắc khí chỉ kịp hét lên một tiếng rồi tan biến.

- Linh Quang Diệt Ma Kiếm.

Hắc y nam tử nhìn thấy ngân kiếm dễ dàng diệt đi một đạo ma ảnh thì nhịn không được mà thốt lên.

Linh Quang Diệt Ma Kiếm cũng là trấn tộc chi bảo nhưng không phải của Lý gia mà là của Lâm gia, xem ra kế hoạch lần này của bọn họ đã bị đối phương đoán được.

Từng đạo ma ảnh bị ngân kiếm tiêu diệt, vài hơi thở trôi qua, tám cái ma ảnh chỉ còn lại ba cái, hoàn toàn không đủ sức ngăn cản hỏa luân.

Hồng liên xoay vòng chợt dừng lại, hỏa luân cũng tan biến, cả đóa liên hoa tỏa ra linh quang rực rỡ như muốn chiếu sáng cả thiên địa.

Từ bên trong linh quang, hư ảnh của một nữ tử hiện ra, hồng y lộng lẫy, dáng người uyển chuyển, dung mạo hư ảo, cả người tỏa ra một loại khí chất cao quý thoát tục tựa như tiên nữ giáng trần.

Ngọc thủ của nàng điểm về phía ngân lang, một đạo hỏa ảnh không nhanh không chậm bay đi.

- RỐNG…

Ngân lang rống lớn một tiếng, nó há miệng nuốt chửng hỏa ảnh, ngân quang trên người nó dần biến thành hỏa quang, cơ thể ngân lang đột nhiên trở nên hư ảo rồi tan biến như chưa từng xuất hiện.

Ngọc thủ nữ tử điểm về phía hắc y nhân, hỏa ảnh hóa thành một sợi tơ nhẹ nhàng bay đi.

Hắc y nhân nhìn sợi tơ bay tới, hắn rất muốn bỏ chạy nhưng linh lực bên trong cơ thể như bị thiên địa trói chặt, hoàn toàn không có khả năng phản ứng chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân bị phong ấn.

Đám người Lý Mộng Kỳ không đợi hồng y nữ tử động thủ liền quỳ xuống hành lễ.

- Tham kiến Hồng Liên Tổ Mẫu.

Ngọc thủ hồng y nữ tử giơ lên rồi hạ xuống, hư ảnh tan biến, hồng liên trở lại pháp chỉ.

- Hậu nhân Nguyệt Thần, cung thỉnh tổ mẫu trở về.

Hồng Liên Tổ Mẫu là một trong số thánh nhân của Lý gia, đã tạ thế hơn vạn năm trước, hư ảnh bên trong pháp chỉ là một đạo tàn hồn còn sót lại, tuy uy lực không thể so với thánh nhân nhưng thừa sức trấn áp một đám tôn giả.

Sau khi thu lại pháp chỉ, Lý Nguyệt Thần mỉm cười nhìn hai thanh niên bên cạnh.

- Nguyệt Thần thay mặt Lý gia đa tạ Lâm huynh và Trang huynh đã ra tay giúp đỡ.

- Không có gì.

- Chuyện nên làm.

Lâm Tử Tinh và Trang Phi Phàm mỉm cười đáp lễ, tam đại gia tộc cùng trấn giữ Đan Thành hơn vạn năm, một khi Lý gia bị Ma Giáo xâm nhập thì hai nhà còn lại cũng không được yên ổn được, có thể không giúp được sao.

Lâm Tử Tinh nhìn hắc y nhân bị trói chặt gần đó, ánh mắt hứng thú.

- Nghe nói trong số thiên kiêu của Ma Giáo có một tên am hiểu dịch dung chi thuật, ngay cả tôn giả cũng khó lòng phân biệt thật giả không biết có phải là các hạ không?

- Không cần nhiều lời, muốn bắt muốn giết tùy các ngươi.

Trang Phi Phàm nhíu mày.

- Dù cái tên này có am hiểu dịch dung thuật nhưng không có đan huy thì sao hắn vào được nội thành?

Lý Nguyệt Thần hành lễ với hai tên nam nhân bên cạnh rồi nói.

- Hai vị đạo hữu thứ lỗi, người này có thể lén vào được nội thành là sơ suất của Lý gia.

- Thì ra là như vậy.

Lâm Tử Tinh và Trang Phi Phàm liếc nhìn nhau, ánh mắt cả hai đều ẩn hiện kinh ngạc, Lý Nguyệt Thần âm thầm làm nhiều chuyện như vậy mà bọn họ lại không biết chút nào.

Lý Mộng Kỳ nghe được lời nói của Lý Nguyệt Thần, cuối cùng cũng hiểu vì sao bản thân lại thất bại, thì ra đối phương đã sớm nhìn rõ mưu đồ của nàng.

- Ta thua không oan nhưng ta có một chuyện muốn hỏi ngươi.

- Có phải muội muốn hỏi ta về chuyện của Lâm Phong?

- Đúng vậy, dùng ta để chiêu dụ Lâm Phong là chủ ý của ngươi có đúng không?

- Không sai.

Lý Nguyệt Thần thản nhiên thừa nhận.

- Ta chỉ là muốn tốt cho muội.

- Đến lúc này rồi ngươi vẫn muốn lừa gạt ta sao?

Lý Mộng Kỳ tức giận nhìn vị đường tỷ đối diện, rõ ràng đối phương muốn dồn nàng vào đường cùng nên mới đề nghị chuyện hôn sự với Lâm Phong, một khi nàng trở thành đạo lữ với ngoại nhân thì sẽ không còn cơ hội tranh đoạt đại quyền gia tộc.

Lý Nguyệt Thần thở dài, nàng thật sự là muốn tốt cho Lý Mộng Kỳ, thay vì rơi vào tình cảnh tỷ muội tương tàn thì nàng hy vọng vị tiểu muội này có thể tìm được một chỗ tốt để yên thân, Lâm Phong là lựa chọn không tệ.

Lâm Phong ngồi một bên hóng chuyện, vẻ mặt vô cùng đặc sắc, không ngờ hắn lại vô tình rơi vào cuộc tranh đấu giữa hai đại mỹ nhân.

- Muốn dùng nữ sắc để dụ dỗ lão tử, hơi non.