Ngọc thủ Lý Nguyệt Thần giơ lên, vài tên tộc nhân Lý gia xuất hiện mang đám người Lý Mộng Kỳ rời đi, ánh mắt nàng nhìn về phía bụi cây gần đó.
- Lâm đạo hữu, đã xem lâu như vậy rồi vẫn chưa muốn xuất hiện sao?
Lâm Phong từ trong bụi cây bước ra, vẻ mặt tươi cười nhìn hai nam một nữ trước mặt.
- Tại hạ chỉ vô tình đi ngang qua, các vị đạo hữu không cần để ý.
Lâm Tử Tinh mỉm cười, ánh mắt Trang Phi Phàm thì không có thiện ý nhưng cũng không có ý định động thủ.
Lý Nguyệt Thần hứng thú nhìn nam nhân đối diện, nơi này đã sớm bị khốn trận phong tỏa, dù là vương giả cũng phải mất một khoảng thời gian để tiến vào, vậy mà Lâm Phong lại có thể vô thanh vô thức xuất hiện ở đây.
- Chuyện hôm nay xin Lâm đạo hữu giữ bí mật.
- Tiên tử yên tâm, tại hạ có thể dùng danh dự để đảm bảo.
Lâm Phong vừa dứt lời thì một giọng nói châm biếm từ bên cạnh truyền đến.
- Người như ngươi cũng có danh dự?
Trang Phi Phàm dùng ánh mắt chế giễu nhìn Lâm Phong, trong lòng hắn vẫn còn cay cú chuyện thua cược.
Lâm Phong mỉm cười, vẻ mặt không đổi.
- Nếu tại hạ không có danh dự chẳng lẽ các hạ còn không bằng cả một người không có danh dự.
- Ngươi…
Lý Nguyệt Thần nhìn hai thanh niên đối diện muốn động khẩu, nàng vội mở lời.
- Thời gian bên trong Thiên Hỏa Sơn có hạn, hai vị đạo hữu không nên lãng phí.
- Tiên tử nói không sai, tại hạ còn có việc xin cáo từ.
Trong lúc nói chuyện, Lâm Phong đã quan sát Tam Diễm Thụ gần đó, Tam Diễm Linh Quả đã không còn, ở lại chỉ lãng phí thời gian.
Thiên Hỏa Sơn mở ra chưa được một nửa thời gian thì bên trong Đan Thành chợt xuất hiện một vài tin đồn làm xôn xao dư luận.
Một vài vị trưởng lão của Lý gia đột nhiên từ chức ở Đan Hội, từ đó trở đi gần như không ai thấy bọn họ xuất hiện cũng không ai nhắc lại chuyện này.
Cách Đan Thành vài trăm dặm, giữa Sa Nguyên rộng lớn, vài chục tu sĩ đang giao chiến quyết liệt, một bên là tam đại gia tộc và Hỏa Dương Thánh Cung, bên còn lại là một đám hắc y nhân.
Linh quang liên tục lóe sáng, mỗi kiện pháp bảo đều tỏa ra uy lực to lớn công kích về phía đối thủ, đại địa chấn động, kim sa bạo loạn.
Trận chiến diễn ra liên tục vài canh giờ, cuối cùng đám hắc y nhân thua trận bỏ chạy, nhân số chỉ còn hơn một nửa lúc đầu.
Hỏa Dương Thánh Chủ đứng trên một đầu kim sắc cự thú, khí thế tôn giả đỉnh cấp bao trùm cả thiên địa, ánh mắt uy nghiêm nhìn đám hắc y nhân dần biến mất giữa Sa Nguyên.
Một vị trưởng lão đứng bên cạnh nhịn không được hỏi.
- Thánh Chủ, không đuổi theo sao?
- Không cần.
Hai bên giao chiến trong thời gian dài, tuy Ma Giáo bại trận nhưng thực lực của Hỏa Dương Thánh Cung và tam đại tộc cũng bị hao tổn.
Lần này Ma Giáo muốn lợi dụng cơ hội tiến vào Thiên Hỏa Sơn để tiêu diệt Lý Nguyệt Thần, sau đó liên kết với một số trưởng lão Lý gia đưa Lý Mộng Kỳ lên nắm quyền từ đó xâm nhập Đan Thành, đáng tiếc là kế hoạch bất thành.
- Ma Giáo vì kế hoạch lần này đã tổn thất không ít nhân lực, có lẽ Tây Hoang sẽ có được một thời gian yên bình.
Thêm một ngày trôi qua, lúc này Lâm Phong đang ngồi dưới một gốc đại thụ, ánh mắt nhìn hộp ngọc trong tay.
- Cuối cùng cũng tìm được một gốc linh dược vừa ý.
Bên trong hộp ngọc là một gốc linh thảo dài khoảng nửa thước, thân cây trong suốt như ngọc thạch, lá cây uốn lượng như tiểu xà, nổi bật nhất là bộ rễ tỏa ra cửu sắc linh quang lấp lánh.
Thanh niên này gọi là Ngọc Hỏa Cửu Linh Thảo, một trong những loại linh dược chữa thương nổi danh đại lục.
Ngoài công dụng chữa thương thì gốc linh dược này còn có khả năng giải độc, lỡ như không lấy được thánh dược thì có thể dùng thứ này gán vào.
- Không biết gốc linh dược này có thể giải được Thi Độc hay không.
Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lên phía trên, chỉ thấy hỏa vụ lượn lờ, hoàn toàn không thấy được bóng dáng của đỉnh núi.
Theo như kế hoạch thì bây giờ Lâm Phong phải ở trên đỉnh Thiên Hỏa Sơn để chuẩn bị thu lấy Địa Mẫu Thánh Liên nhưng càng lên cao thì hỏa vụ càng nồng đậm, thần thức của hắn cũng dần bị ảnh hưởng, tốc độ liên tục giảm xuống.
Một canh giờ trôi qua, Lâm Phong vẫn cần cù lên đỉnh, đột nhiên hắn cảm giác được một luồng hỏa khí thổi tới, thần thức đảo qua vài lần, vẻ mặt ẩn hiện hưng phấn.
Lâm Phong đột nhiên tăng tốc, cảnh vật xung quanh dần thay đổi, thảo mộc thưa dần rồi biến mất, trước mặt hắn chỉ còn lại những khối cự thạch tỏa ra nhiệt khí nóng bỏng.
Trong số thông tin Linh Mộng thu thập được cũng có nhắc đến lai lịch của Thiên Hỏa Sơn, thanh niên này chính là một ngọn hỏa sơn vẫn còn hoạt động, cách vạn năm sẽ phun trào một lần.
Thiên Hỏa Sơn giống như một con quái vật khổng lồ, mỗi lần nó thức tỉnh có thể làm cho cả hoang vực phải chấn động, dù cường giả Tây Hoang đã bố trí chín tòa thiên cấp đại trận vẫn không thể hoàn toàn phong ấn được con quái vật này.
Mỗi ngày Thiên Hỏa Sơn vẫn phun ra lượng lớn hỏa khí cho nên nhiệt độ phía trên đỉnh núi cực cao, dù là hỏa nguyên dược cũng không thể sinh trưởng chứ đừng nói đến thảo mộc bình thường cho nên xung quanh đỉnh núi chỉ toàn là hỏa thạch.
Càng tiến về phía trước, hỏa khí càng mãnh liệt, Lâm Phong cảm giác như bước vào một cái lò lửa, dù đã dùng linh lực hộ thể nhưng vẫn không ngăn được hỏa khí thiêu đốt.
- Nóng dữ.
Lâm Phong lấy ra một viên thất sắc linh đan nuốt vào, cảm giác nóng bỏng dần bị đẩy lùi, linh lực bên trong cơ thể cũng được khôi phục thêm vài phần.
Viên đan dược Lâm Phong vừa dùng gọi là Hàn Nguyên Đan được luyện chế từ Thất Sắc Băng Liên, có công dụng giải nhiệt bổ nguyên, là một trong những món bảo vật hắn chuẩn bị để hái Địa Mẫu Thánh Liên.
- ẦM… ẦM…
Một canh giờ trôi qua, phía trước đột nhiên truyền đến âm thanh như sóng vỗ, Lâm Phong lập tức đổi hướng đi về nơi phát ra tiếng động, sau khi đi được vài dặm đường, hắn đột nhiên dừng lại.
- Cuối cùng cũng đến nơi.
Trước mặt Lâm Phong là một cái hồ lớn, bán kính lên đến vài dặm, bên trong hồ giống như một cái chảo lửa khổng lồ, tràn đầy dung nham sôi sục.
Lâm Phong đứng cách nham hồ hơn chục trượng, đây là phạm vi cực hạn mà hắn có thể tiếp cận Địa Mẫu Thánh liên.
Tuy dung nham trong hồ vô cùng lợi hại nhưng cũng không thể làm khó đám lão đầu Tây Hoang, Địa Mẫu Thánh Liên có thể tồn tại đến bây giờ mà không bị ai hái được là vì gốc thánh dược này đã sớm thông linh.
Địa Mẫu Thánh Liên vô cùng nhạy cảm với khí tức của tu sĩ, chỉ cần xuất hiện một ít linh lực dao động thì thánh liên sẽ lập tức trốn vào sâu bên trong dung nham, bên dưới dung nham chính là thiên địa hỏa mạch, dù là tôn giả cũng không dám tùy tiện tiến vào.
Từng có người đề nghị dùng trận pháp mạnh mẽ thu lấy thánh dược nhưng lại sợ ảnh hưởng đến hỏa mạch, lỡ như hỏa mạch xảy ra vấn đề dù có lấy được thánh dược thì cũng không thể bù đắp được thiệt hại.
Sau bao nhiêu năm nghiên cứu vẫn không tìm được phương pháp lấy được Địa Mẫu Thánh Liên, chuyện này dần chìm vào quên lãng, không có mấy người quan tâm.
Vì vậy mà xung quanh nham hồ cũng không có trận pháp phòng ngự cho nên Lâm Phong đỡ phải tốn thêm sức lực, có thể toàn tâm thi triển thủ đoạn đoạt lấy thánh dược.