Lý Nguyệt Thần có chút kinh ngạc nhưng không hoảng loạn, ánh mắt vẫn bình thản.
- Muội muốn dùng tòa khốn trận này để bắt ta sao?
- Nếu thêm tại hạ thì sao?
Hắc y nam tử đứng bên cạnh Lý Mộng Kỳ bước lên, mỉm cười nhìn đối phương.
- Tại hạ nghe danh Nguyệt Thần tiên tử đã lâu, xin được chỉ giáo.
- Không biết các hạ xưng hô thế nào?
- Tại hạ Vương Lăng.
Lý Nguyệt Thần nghe đối phương nói, khóe môi khẽ cong lên, nàng có thể cảm nhận được sát khí dày đặc trên người thanh niên đối diện, người này tuyệt đối không phải đan sư.
- Các hạ không phải Vương Lăng, dù sao ở đây cũng không có người ngoài cần gì phải che giấu.
Lý Mộng Kỳ lấy ra một thanh trường kiếm, ánh mắt liếc nhìn nam nhân bên cạnh.
- Đừng nhiều lời, mau động thủ.
- Được.
Vương Lăng gật đầu, vẻ mặt tùy ý, đánh bại một tên đan sư đối với hắn chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Lý Nguyệt Thần nhìn một nam một nữ lướt tới, ngọc thủ kết ấn, hỏa ảnh hóa thành hai thanh trường kiếm đâm về phía đối phương.
- Cẩn thận.
Vương Lăng nhìn trường kiếm bay tới, hắn lập tức đổi hướng phóng tới phía trước Lý Mộng Kỳ, đại thủ hóa quyền đấm vào mũi kiếm.
- Keng…
Cơ thể Vương Lăng bị đẩy lui về phía sau, sắc mặt thay đổi, ánh mắt nhìn nữ tử đối diện có thêm vài phần kiêng kỵ, hai bên chỉ vừa va chạm nhưng hắn đã đoán được thực lực đối phương hoàn toàn không thua kém mình.
- Tây Hoang đệ nhất kỳ nữ đúng là danh bất hư truyền.
Lý Mộng Kỳ thu lại trường kiếm, vẻ mặt có chút tái nhợt, dù nàng đã sớm biết vị tỷ tỷ này lợi hại hơn mình nhưng không ngờ lại chênh lệch lớn như vậy, một kiếm vừa rồi nếu không nhờ Vương Lăng ngăn cản thì nàng đã bị trọng thương.
- Không ngờ ngươi lại ẩn giấu sâu như vậy.
- Ta chưa bao giờ ẩn giấu, chỉ là muội không hiểu ta thôi.
Lý Nguyệt Thần vừa dứt lời, ngọc thủ lần nữa kết ấn, vài chục thanh hỏa kiếm hiện ra, mũi kiếm chỉ về phía đối phương.
- Đi.
- Hừ.
Vương Lăng bước tới, cả người tỏa ra hắc vụ, đại thủ hóa chưởng.
- Phá.
Hắc vụ hóa thành hình dáng cự chưởng to lớn đánh về phía hỏa kiếm, hai bên vừa va chạm, linh lực chấn động tỏa ra tứ phía, vài dặm đại địa xung quanh khẽ rung chuyển.
- Không cần phải lưu lại hậu thủ, toàn lực ứng phó.
- Ta biết rồi.
Ngọc thủ Lý Mộng Kỳ giơ lên, có thêm ba tên tu sĩ từ bên trong hỏa vụ bước ra, mỗi người đều mặt y phục Lý gia.
- Bày trận.
Lý Mộng Kỳ lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, ba tên tộc nhân vừa xuất hiện lập tức vây quanh nàng, cùng lúc truyền linh lực vào pháp chỉ.
Ngân quang rực sáng, một đầu cự lang cao hơn mười trượng xuất hiện, cả người tỏa ra khí tức hùng mạnh không thua kém thiên thú cao giai.
Lý Nguyệt Thần nhìn ngân lang to lớn đối diện, khóe miệng khẽ cong lên.
- Xem ra ta cũng phải gọi thêm trợ thủ.
Lý Mộng Kỳ và Vương Lăng chợt biến sắc, ánh mắt cả hai cùng nhìn về một nơi gần đó, bên trong hỏa vụ mờ ảo có hai bóng người dần hiện rõ.
Cách đó không xa, Lâm Phong vừa đi vừa quan sát địa đồ, chỉ còn vài dặm nữa thì hắn sẽ đến được vị trí của Tam Diễm Thụ, đây chính là một trong những gốc linh dược mà hắn để ý.
- Hình như có gì đó không đúng.
Lâm Phong nhìn địa đồ vài lần sau đó lại nhìn về phía trước, tuy hỏa vụ nơi này vô cùng dày đặc nhưng hắn vẫn thấy được kim quang lấp lánh.
Rõ ràng trên địa đồ là một con đường thẳng, hoàn toàn không có dấu hiệu của trận pháp.
- Chẳng lẽ ta đi nhầm đường?
Lâm Phong do dự một lúc quyết định tiến lên xem thử, dù sao nơi này cũng không có nguy hiểm, biết đâu còn gặp được kỳ ngộ.
Từ xa nhìn tới, kim quang giống như một bức tường chắn hết đường đi, đến gần nhìn kỹ thì lại giống như một tấm kính phản quang.
- Đúng là trận pháp.
Tuy Lâm Phong không hiểu trận đạo nhưng hắn có thể phân biệt được giữa trận pháp và thiên địa dị tượng, chỉ không biết đây là loại trận pháp gì.
Lúc này Lâm Phong lại nhớ đến lão đầu, nếu có lão ở đây thì chỉ cần liếc qua một cái là biết được lai lịch của đại trận, từ đó đoán được phần nào nguyên nhân thứ này xuất hiện.
Bên ngoài Thiên Hỏa Sơn có một tòa trận pháp dùng để kiểm tra không gian trữ vật, lão đầu chỉ có thể che giấu thần thức của tu sĩ, đối với trận pháp thì lão cũng hết cách.
Lâm Phong chỉ có thể để lão đầu ở lại bên ngoài, tuy lão không thể tiến vào nhưng di vật của lão vẫn còn, hắn lấy Thông Thiên Lệnh vẽ một vòng lên kim quang, một cái lỗ vừa đủ cho hắn chui qua xuất hiện.
Phía sau kim quang vẫn là huyết vụ dày đặc nhưng khung cảnh lại náo nhiệt hơn so với bên ngoài, cách đó không xa liên tục truyền đến linh lực dao động và thanh âm binh khí va chạm.
- Không biết là tên ngốc nào lại giao chiến bên trong Thiên Hỏa Sơn.
Thiên Hỏa Sơn chính là một trong tam đại thánh địa của Tây Hoang, nơi này nghiêm cấm đánh nhau với mọi hình thức, người vi phạm sẽ lập tức bị trục xuất khỏi Đan Thành.
Lâm Phong vốn không muốn nhiều chuyện nhưng chỗ giao chiến lại là nơi tọa lạc của Tam Diễm Thụ, hắn chỉ có thể cẩn thận tiến lại quan sát.
Bên cạnh Tam Diễm Thụ, một trận chiến đang diễn ra quyết liệt, một bên là ngân lang cùng với hai nam tử, bên còn lại là một tên hắc y nhân và tuyệt thế nữ tử.
Ngân lang tỏa ra linh quang lấp lánh, thân thể hư ảo vừa nhìn đã biết không phải là yêu thú nhưng khí tức trên người lại hùng mạnh không thua kém thiên thú cao giai.
- HỐNG…
Từ trong miệng yêu lang, một đạo ngân quang bắn về phía đối thủ, tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó mà thấy được.
Lục y nam tử vội bắt ấn, một cái kim sắc đại đỉnh hiện ra, thân đỉnh khắc đầy hoa văn huyền ảo.
- Keng…
Hai bên vừa va chạm, đại đỉnh bị đánh lui lại, ngân quang cũng biến mất, hắc y nam tử nhìn ngân lang bị cầm chân, ánh mắt âm trầm, tiếp tục như thế này có thể sẽ bị đám đan sư ngoài kia phát hiện.
Hắc y nhân hét lớn một tiếng, hắc khí trên người tỏa ra càng thêm nồng đậm, cơ thề dần biến hóa, da thịt trở nên khô héo, nhìn qua chẳng khác gì một bộ thi thể.
- Đây là…
Nữ tử đối diện nhìn thấy bộ dáng của đối thủ, ánh mắt lóe lên chút kiêng kỵ, ngọc thủ kết ấn, hỏa vực xung quanh tụ lại thành một vòng xoáy ngăn cản hắc khí của đối phương.
Cách đó không xa, có ba tên nam tử ngồi quanh một nữ tử, bên trên bọn họ là một tờ pháp chỉ tỏa ra ngân quang lấp lánh.
Xa thêm chút nữa là một tên nam nhân đang nấp trong bụi cây lặng lẽ quan sát trận chiến, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc, không ngờ trong số đám tu sĩ giao chiến lại có vài gương mặt thân quen.
Ánh mắt Lâm Phong dừng lại trên người tên hắc y nhân, hắn cảm giác khí tức của tên này rất giống với Ma Giáo nhưng lại có chút không giống.
- Không biết cái tên đó tu luyện kiểu gì mà chỉ còn lại da với xương.
Hắc vụ kia rõ ràng là ma khí nhưng Lâm Phong nhớ rõ lúc mấy tên Ma Giáo vận công đâu có teo lại như vậy.
Sau khi biến hình, khí tức trên người Vương Lăng bạo tăng, từ vương giả hậu kỳ đã sắp tiếp cận với tôn giả, cả người hắn hóa thành một luồng hắc vụ bay về phía Lý Nguyệt Thần.
- Định.
Ngọc thủ Nguyệt Thần kết ấn, hỏa ảnh hóa thành mười mấy sợi dây xích quấn lấy đám hắc vụ đang bay tới.
- HỐNG…
Vương Lăng thét lớn một tiếng, đại thủ hóa thành quyền đấm tới, từng sợi hỏa xích nổ tung, dù đã tiến vào bên trong hỏa vực của đối thủ nhưng tốc độ của hắn gần như không bị ảnh hưởng.
Hắc khí trên người Vương Lăng giống như một tấm thuẫn ngăn cản hỏa vực của Lý Nguyệt Thần, song nhãn của hắn tỏa ra huyết quang tà dị, răng nanh mọc dài, bộ dáng giống như một thây ma khát máu.