Thiên La

Chương 418: Tam Diễm Thụ



Trong tay nữ tử cầm một cái trận bàn, bên trên có hai điểm sáng đang liên tục di chuyển, nữ tử đột nhiên dừng lại, ánh mắt thoáng kinh ngạc.

Giọng nói âm trầm của tên nam nhân bên cạnh truyền đến.

- Có chuyện gì sau?

- Mục tiêu đã thay đổi lộ trình.

Nam tử nhìn thấy một trong hai điểm sáng trên la bàn đột nhiên đổi hướng chợt mỉm cười.

- Xem ra chỉ có thể tiêu diệt từng tên.

- Như vậy càng tốt.

Nữ tử thu lại trận bàn, mục tiêu lần này không đơn giản nếu có thể phục kích từng tên thì cơ hội thành công sẽ cao hơn.



Lâm Phong đi được vài canh giờ chợt đổi hướng, lúc sau hắn dừng lại trước một gốc đại thụ to lớn đang rực cháy.

- Đúng là Hỏa Dương Cổ Thụ.

Gốc đại thụ trước mặt Lâm Phong hoàn toàn không thua kém so với gốc đại thụ bên trong Thông Thiên Giới Chỉ, thân cao trăm trượng, hỏa ảnh tỏa ra đủ soi sáng một góc cự sơn.

Lâm Phong bước lại gần đại thụ, nhờ có trận pháp bảo vệ mà hắn không bị hỏa khí thiêu đốt nhưng vẫn cảm nhận được hơi nóng mảnh liệt.

Bên trong tin tức Linh Mộng thu thập, ngoại trừ đường đi thì còn có cả vị trí linh dược, Lâm Phong muốn xác định xem những thứ Linh Mộng thu thập có chính xác hay không nên mới đổi hướng đi đến nơi này.

- Yêu nữ này cũng quá lợi hại rồi.

Đây là Tây Hoang chứ không phải là Nam Hoang, Thiên Hỏa Sơn lại là một trong tam đại thánh địa, muốn điều tra không phải là chuyện dễ vậy mà Linh Mộng có thể trong thời gian ngắn thu thập được không ít tin tức, hơn nữa còn là chính xác tuyệt đối.

Nếu những tin tức Linh Mộng thu thập hoàn toàn chính xác thì trong vòng ba ngày Lâm Phong có thể tiếp cận vị trí Địa Mẫu Thánh Liên.

Ánh mắt Lâm Phong đảo qua Hỏa Dương Cổ Thụ vài lần, trừ vô số hỏa diệp ra thì còn có một vài hỏa cầu lơ lửng trên cành.

- Sao lại chưa chín nhỉ?

Hỏa cầu trên cao chính là Hỏa Dương Thụ Quả, dựa vào màu sắc thì ít nhất phải mất hơn trăm năm nữa mới hoàn toàn thành thục.

Theo quy tắc thì Lâm Phong chỉ được phép chọn một gốc linh dược bên trên Thiên Hỏa Sơn, thật ra thì quy tắc này chỉ đúng với linh thảo, linh hoa, linh căn… đối với linh thụ thì hắn chỉ được chọn một linh quả.

Lâm Phong đứng nhìn gốc cổ thụ một lúc, sau khi lảm nhảm vài câu thì hắn quay trở lại lối mòn, tiếp tục hành trình lên đỉnh.

Nửa ngày trôi qua, Lâm Phong vẫn lang thang bên trong hỏa lâm, xung quanh vẫn là đại thụ to lớn, dù không biết bản thân ở nơi nào nhưng hắn biết đã đi đúng đường.

Càng lên cao thì hỏa vụ nơi này càng nồng đậm, lúc này tầm nhìn của Lâm Phong chỉ còn lại bảy phần so với lúc đầu.

- Không biết trên kia như thế nào, có thấy đường đi hay không?



Một ngày lặng lẽ trôi qua, Thiên Hỏa Sơn vẫn chìm trong hỏa vụ, không gian tĩnh lặng như chưa từng có người tiến vào.

Nhưng khi nhìn kỹ sẽ thấy được vài nơi có linh khí dao động, hỏa khí xoáy thành vòng như bị thứ gì đó thôn phệ.

Bên dưới gốc đại thụ, Lâm Phong vừa kết thúc quá trình tu luyện, vẻ mặt tràn đầy thỏa mãn, chỉ vài canh giờ trôi qua mà hắn đã hấp thu được ba đạo hỏa nguyên chi khí.

- Thật là một nơi tốt để tu luyện.

Nếu không phải đã hứa hẹn với yêu nữ thu thập thánh dược thì Lâm Phong sẽ tìm một nơi yên tĩnh nào đó tu luyện cho đến khi thời gian kết thúc.

Lâm Phong lấy ra địa đồ quan sát, từ lúc tiến vào Thiên Hỏa Sơn đến giờ hắn đã gặp được ba cái thạch trụ, dựa theo lộ tuyến thì đã đi được gần một nửa chặng đường.

Nếu không có gì bất ngờ xảy, chỉ cần ba ngày là Lâm Phong có thể đến được chỗ thánh dược, sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì vẫn còn bốn ngày để tu luyện.

Nghĩ đến đây, vẻ mặt Lâm Phong hiện lên chút hưng phấn, thần thức đảo vài vòng xung quanh cuối cùng dừng lại chỗ lối mòn.

Lúc này tầm nhìn của Lâm Phong chỉ còn lại một nửa so với lúc đầu, mắt thường khó nhìn rõ cảnh vật xung quanh, chỉ có thể dùng thần thức kiểm tra.

Sau khi xác định được phương hướng, Lâm Phong lấy ra một viên Phi Ưng Đan nuốt vào, linh lực bên trong cơ thể vận chuyển, trọng lượng cơ thể giảm dần.

Trong số cấm trận bao quanh Thiên Hỏa Sơn có một tòa Cấm Không Đại Trận, một khi tu sĩ bước vào sẽ không còn khả năng phi hành.

- Đi.

Lâm Phong dẫm một chân xuống mặt đất, cơ thể của hắn như một đầu thanh oa lao thẳng về phía trước, thoáng cái đã đi được cả chục trượng.

Tuy tốc độ của Lâm Phong đã rất nhanh nhưng vẫn có người còn nhanh hơn cả hắn, nơi này vốn là địa bàn của tam đại gia tộc, không cần dùng đến Phi Ưng Đan thì bọn họ vẫn có thể dựa vào địa hình để đi trước.

Lý Nguyệt Thần bước tới bên cạnh một gốc đại thụ thì dừng lại, ánh mắt xinh đẹp ẩn hiện tiếu ý.

- Cuối cùng cũng thành thục.

Trước mặt nàng là một gốc Tam Diễm Thụ cao hơn chục trượng, toàn thân rực rỡ hỏa quang, giữa thân cây có một quả cầu lửa tam sắc lơ lửng, đó chính là Tam Diễm Thụ Quả.

Tam Diễm Thụ Quả là một trong số ít loại nguyên dược có giá trị sánh ngang với hồn dược, dùng để luyện chế Tam Diễm Linh Đan có thể giúp tu sĩ cấp bậc vương giả sở hữu hỏa linh thể rút ngắn mười năm khổ tu.

Xung quanh Tam Diễm Thụ có bốn gốc thạch trụ, bên trên mỗi thạch trụ đều có khắc hình của một đầu yêu thú, trận này gọi là Tứ Tượng, một khi xông vào lập tức bị hộ thú đại trận vây công.

Lý Nguyệt Thần lấy ra một cái lệnh bài đặt lên thạch trụ, linh quang lóe lên rồi biến mất, hỏa khí từ bên trong trận pháp như trường hà tràn ra.

- Hộ.

Một đạo lam quang hiện ra bao phủ toàn bộ cơ thể Lý Nguyệt Thần giúp nàng ngăn cản hỏa khí từ Tam Diễm Thụ.

Ngọc thủ Nguyệt Thần giơ lên, một đạo hỏa ảnh bay tới chỗ Tam Diễm Thụ thu lấy linh quả sau đó quay trở lại bên cạnh nàng.

Nhìn Tam Diễm Quả lơ lửng trước mặt, khóe môi Nguyệt Thần khẽ cong lên để lộ nụ cười khuynh thành, ngọc thủ cầm lấy hộp ngọc cẩn thận thu linh quả vào bên trong.

Sau khi làm xong mọi chuyện, Lý Nguyệt Thần thu lại lệnh bài, khôi phục Tứ Tượng Trận Pháp nhưng nàng không rời đi mà ánh mắt lại nhìn vào một nơi gần đó.

- Ta còn nghĩ là muội sẽ không xuất hiện.

- Cơ hội tốt thế này sao ta có thể bỏ qua.

Một nam một nữ từ sau gốc đại thụ bước ra, Lý Nguyệt Thần nhìn thấy nữ tử đối diện, sâu bên trong ánh mắt thoáng qua chút thất vọng.

- Nếu muội xuất hiện ở đây chắc là đã chuẩn bị đầy đủ.

- Tất nhiên.

Lý Mộng Kỳ vừa dứt lời liền lấy ra một cái trận bàn kích hoạt, đại địa khẽ chấn động sau đó trở lại như thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

- Ta và ngươi chỉ có một người rời khỏi nơi đây.

Lý Nguyệt Thần ngẩng đầu nhìn lên phía trên, ẩn sau lớp hỏa vụ là một mảnh kim quang lấp lánh, thần thức không thể xuyên qua.

- Kim Quy Khốn Địa Trận.

Vài dặm xung quanh Lý Nguyệt Thần đều bị kim quang phủ kín, từ trên cao nhìn xuống giống như một cái mai rùa úp xuống đại địa, tu sĩ bên trong đại trận dù có chiến đấu đến long trời lở đất thì bên ngoài cũng không hay biết gì.

Tuy Thiên Hỏa Sơn bị hỏa vụ bao trùm nhưng một khi xảy ra giao chiến vẫn sẽ kinh động đến người bên ngoài, vì đề phòng kế hoạch bại lộ, Lý Mộng Kỳ đã không tiếc đại giá để mang tòa khốn trận này vào đây.