- Nói như vậy bên trong Tây Phong Thành cũng có dược viên?
- Chính xác là có rất nhiều dược viên.
Thổ nhưỡng hai bên bờ Tây Phong Hà vô cùng thích hợp để trồng linh dược, các thương hội và gia tộc bên trong thành đều có dược viên, ngay cả tu sĩ cũng có thể tự mở một cái dược viên.
- Nếu Lâm đạo hữu muốn thì cũng có thể mở một cái dược viên.
- Chuyện này để sau rồi nói.
Lâm Phong mỉm cười, dược viên thì hắn cũng có một cái chỉ là không đi vào được.
Lãnh Phi Dao ở bên cạnh nhịn không được hỏi.
- Bọn họ trồng nhiều dược viên như vậy không sợ linh dược bị đánh cắp sao?
- Tất cả dược viên đều được Tây Phong Thành bảo vệ.
Mỗi dược viên đều có bố trí một vài trận pháp đơn giản chỉ cần chạm vào sẽ phát ra tín hiệu, cách một khoảng thời gian thì vệ binh sẽ tuần tra một lần.
Bên trong Tây Phong Thành lúc nào cũng có vài vị tôn giả trấn thủ chỉ cần nhìn thấy tín hiệu sẽ lập tức xuất hiện.
- Đệ đoán cấp độ linh dược bên trong dược viên cao nhất chỉ là địa cấp, mấy tên sa tặc kia sẽ không vì những thứ này mà liều mạng đắc tội với Hỏa Dương Thánh Cung.
- Thì ra là vậy.
Lãnh Phi Dao nghe tên sư đệ nói chợt hiểu ra, đám người đó làm sao có thể nuôi trồng thiên dược bên trong dược viên được.
Trong lúc mọi người đang bàn luận thì có một đạo kim quang từ xa bay tới, mục tiêu chính là Lâm Phong.
- Keng…
Lý lão đầu xuất hiện phía trước Lâm Phong, cự đao chém tan kim quang, ánh mắt ngưng trọng nhìn về phía chân trời, nơi đó có vài cái bóng đen bay đến.
- Cuối cùng cũng xuất hiện.
Lâm Phong nắm thánh cốt trong tay, ánh mắt âm trầm nhìn đám người đối diện, lão đầu đoán không sai, bọn chúng vẫn không bỏ qua cho hắn chỉ là lão không nói bọn chúng sẽ kéo thêm người đến.
Đám sa tặc chớp mắt đã bay tới, bọn chúng lập tức chia ra bao vây đám người Lâm Phong, dẫn đầu vẫn là đại hán cầm đao.
- Tiểu tử thúi, để xem lần này ai cứu được ngươi.
Lý lão đầu liếc nhìn đám người xung quanh, tổng cộng có sáu tên, đều là tôn giả.
- Các vị muốn đối đầu với Cự Thiên Bang?
Một tên tôn giả cầm đại chùy mỉm cười.
- Lý huynh đừng hiểu lầm, bọn ta nghe nói Cự Thiên Bang cường giả như mây nên muốn tìm vài người để luận bàn.
- Hôm nay lão phu không rảnh, muốn luận bàn thì để hôm khác.
- Cổ nhân có câu chọn ngày không bằng đúng ngày, tại hạ cũng không có nhiều thời gian.
Lâm Phong nghe tên sa tặc nói chợt bày ra vẻ mặt kinh ngạc.
- Không ngờ sa tặc cũng đọc cổ thư.
- Tiểu tử ngươi nói gì?
- Quay đầu là bờ, thiện tai.
- Muốn chết.
Đại hán cầm đao lớn giọng nói.
- Đừng nhiều lời với bọn chúng, mau động thủ.
- Tên tiểu tử đó là của ngươi, đám nữ nhân này là của bọn ta.
- Không thành vấn đề.
Đám sa tặc chuẩn bị hành động thì đột nhiên dừng lại, cả đám cùng quay đầu nhìn về phía Tây Phong Thành.
- Là tên khốn kiếp nào dám động thủ với Cự Thiên Bang.
Giọng nói hùng hồn từ xa truyền đến, một tên nam tử cao to vạm vỡ cầm cự côn bay tới đập thẳng vào đám sa tặc.
Theo sau đại hán cầm côn là một lão đầu râu dài, tay cầm pháp trượng chỉ thiên, một đạo lam quang bắn lên không sau đó hóa thành một vòng sáng bao vây tất cả vào bên trong.
- Hình như lão phu vừa nghe nói có người muốn tìm cường giả Cự Thiên Bang luận bàn đúng không?
- Bàn Hồ tôn giả…
Đám sa tặc vừa nhìn thấy lão đầu râu dài, vẻ mặt hiện rõ kinh sợ, có tên không đánh đã quay đầu bỏ chạy.
Lâm Phong nhìn phản ứng kinh hãi của đám sa tặc thầm đoán lão đầu râu dài này nhất định là một nhân vật rất lợi hại, hắn nhỏ giọng hỏi nữ tử bên cạnh.
- Lý đạo hữu có biết lai lịch của vị tiền bối đó không?
- Bàn Hồ tôn giả chính là một trong ba vị phó bang chủ của Cự Thiên Bang.
- Hình như đám sa tặc rất sợ Bàn Hồ tiền bối?
- Đó là chuyện tất nhiên.
Lý Tiểu Âm khẽ gật đầu, trước khi gia nhập Cự Thiên Bang, Bàn Hồ tôn giả đã hành tẩu ở Sa Nguyên nhiều năm, từng đơn thân độc mã thực hiện rất nhiều phi vụ, đối tượng của lão không chỉ có tu sĩ mà còn có cả sa tặc.
Lúc trước từng có một bang phái bị Bàn Hồ tôn giả đánh cướp sau đó quay trở lại tìm lão phục thù, kết quả là toàn bang mất tích, trong số đó có ba vị tôn giả.
Đám sa tặc có tổng cộng sáu tên nhưng khi nhìn thấy cường giả Cự Thiên Bang kéo đến thì hai tên lập tức quay đầu bỏ chạy nhưng bị lam quang do Bàn Hồ tôn giả tạo ra ngăn lại.
Bàn Hồ tôn giả chỉ tên đại hán cầm đao cùng với lão đầu cầm kim trượng.
- Hai tên này ở lại, những người còn lại chỉ cần giao nộp mười vạn thượng phẩm linh thạch thì có thể rời đi.
- Bọn ta không có nhiều linh thạch như vậy.
- Dùng đan dược, binh khí, pháp chỉ… cũng được.
Bốn tên sa tặc do dự một lúc cuối cùng cũng cắn răng lấy ra một cái túi trữ vật ném về phía Bàn Hồ tôn giả.
- Không tồi, các ngươi có thể đi.
Mấy tên sa tặc vừa xoay người thì giọng nói từ sau lưng truyền đến.
- Đợi đã.
- Lão muốn nuốt lời.
- Sau này muốn luận bàn thì đến Cự Thiên Bang tìm lão phu.
- Hừ.
Tên đại hán cầm đao nhìn đồng minh chuẩn bị rời đi liền biết tình hình không ổn, hắn lập tức lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt.
Cơ thể hắn hóa thành một đạo tử quang lướt đi nhưng bị lam quang của Bàn Hồ tôn giả chặn lại.
- Thật là lợi hại.
Lâm Phong nhớ vừa rồi lão đầu râu dài chỉ tùy ý tạo ra một cái phong ấn vậy mà có thể ngăn cản tôn giả bỏ chạy, ngay cả pháp chỉ cũng vô dụng.
Bàn Hồ tôn giả mỉm cười.
- Đừng tốn công vô ích, cái lồng này là lão phu đặc biệt chuẩn bị cho hai tên tiểu tử các ngươi.
Lý lão đầu bay đến bên cạnh Bàn Hồ tôn giả hành lễ.
- Bàn Hồ tiền bối không cần động thủ, cứ giao hai tên đó cho bọn ta là được.
- Không giao cho các ngươi thì giao cho ai, chẳng lẽ lại bắt lão phu động thủ.
Đám cường giả Cự Thiên Bang nhìn thấy Bàn Hồ tôn giả nổi giận liền lao tới bắt lấy hai tên sa tặc, hai tên này bây giờ như cá trong rọ chỉ vùng vẫy được một lúc thì bị tóm.
Bàn Hồ tôn giả nhìn đám sa tặc đã bị bắt, lão bỏ lại một câu rồi xoay người bay đi.
- Chuyện còn lại giao cho các người.
- Tuân lệnh.
Lâm Phong nhìn lão đầu râu dài rời đi, hắn mỉm cười nhìn về phía Lý Tiểu Âm.
- Lý đạo hữu thật lợi hại, không ngờ có thể đoán được đám sa tặc sẽ phục kích ở đây.
Từ nơi này đến Tây Phong Thành còn ba ngày đi đường dù có phát tín hiệu thì viện binh cũng không đến nhanh như vậy, chỉ có một nguyên nhân là bọn họ đã mai phục ở nơi đây từ trước.
- Thời gian không còn sớm, chúng ta mau đi thôi.
Mối quan hệ giữa Cự Thiên Bang và Lý gia là bí mật, Lý Tiểu Âm không thể tiết lộ toàn bộ kế hoạch là do đại tiểu thư nghĩ ra, chỉ dựa vào một ít tin tức mà có thể đoán được âm mưu của đám sa tặc, không hổ danh Tây Hoang đệ nhất kỳ nữ.
Đúng như lời của Lý Tiểu Âm nói, bên kia dãy cát không còn là Sa Nguyên vô tận mà là một màu xanh tràn đầy sự sống.
Nơi đây chính là vùng hạ lưu của Tây Phong Hà, nhìn qua chẳng khác gì thảo nguyên rộng lớn, đầy nắng và gió.