Thiên La

Chương 377: Suy Đoán



Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

- Hàn Băng, ta vào được không?

- Mời vào.

Huân Vũ đẩy cửa phòng bước vào thì nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ, Lâm Phong nằm im trên giường, Phi Dao cùng giường với Hàn Băng nhưng ánh mắt thì phẫn nộ nhìn về phía chiếc giường còn lại.

Nhìn thấy Lâm Phong đã nghỉ ngơi, Huân Vũ cũng không muốn làm phiền nhưng khi nàng chuẩn bị rời đi thì Lâm Phong đột nhiên di chuyển, để lộ ra một khoảng trống bên cạnh đủ cho một người cùng nằm.

Đôi môi Huân Vũ khẽ cong lên.

- Lý tiền bối nhờ ta đưa đan dược đến cho Lâm đạo hữu.

- Là thiên cấp hay địa cấp?

Lâm Phong vừa dứt lời liền biết bản thân lỡ miệng, ánh mắt kinh ngạc nhìn nữ tử vừa bước vào phòng.

- Huân Vũ tỷ đến lúc nào vậy?

Lãnh Phi Dao ném cho tên sư đệ ánh mắt khinh bỉ, nếu nàng có thể nói chuyện nhất định sẽ mắng cho hắn vài câu.

Huân Vũ lấy ra một bình đan dược đặt lên giường.

- Là một viên địa cấp thượng phẩm, Phục Thương Đan.

- Chỉ là địa cấp thôi sao?

Lâm Phong cầm lấy bình đan dược, vẻ mặt thoáng thất vọng, Lý lão đầu dù sao cũng là tôn giả vậy mà lại đi tặng một bình địa cấp đan dược, quá keo.

Huân Vũ vừa nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Lâm Phong liền đoán được suy nghĩ trong lòng hắn, lúc này mà vẫn còn sức nghĩ đến lợi ích thì chắc là thương thế cũng không quá nặng.

Lâm Phong nhìn lão bà muốn rời đi liền ngăn lại.

- Huân Vũ tỷ muốn đi sao?

- Lâm đạo hữu còn chuyện gì muốn nói với ta sao?

- Đệ… đúng rồi, Phong chấp sự thế nào rồi?

- Phong chấp sự không sao, chỉ bị thương nhẹ.

Tu vi của Phong Thanh Thanh đã là vương giả hậu kỳ, trên người lại có bảo giáp hộ thể, dù đỡ một đòn của tôn giả cũng không phải không được.

Lâm Phong lấy ra một bình đan dược đưa cho Huân Vũ.

- Làm phiền tỷ giúp đệ đưa bình đan dược này cho Phong chấp sự.

- Ta biết rồi.

Liễu Huân Vũ nhận lấy bình đan dược rồi xoay người rời đi, Lâm Phong thở dài, xem ra đêm nay hắn lại giường đơn gối chiếc.

Giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Lão phu cảm giác chuyện tập kích lần này không đơn giản.

- Ta cũng nghĩ như lão.

- Nói nghe.

- Là thế này…

Đối phương dám mạo hiểm tập kích bên trong cứ điểm nhất định là phải có lý do, một là có thù với Lâm Phong, hai là có liên quan đến bảo vật trên người hắn.

Lúc đó Lâm Phong đang thi triển Ảnh Bộ, nói không chừng đối phương nhìn trúng bộ pháp của hắn.

- Lão thấy ta nói có lý không?

- Hết rồi?

- Chẳng lẽ còn có huyền cơ?

Mỗi chiêu của tên đó đều muốn dồn Lâm Phong vào chỗ chết, nếu là nhắm vào bộ pháp thì cách tốt nhất là tìm cơ hội bắt sống hắn sau đó dụng hình bức cung.

Đối phương ra tay lúc Lâm Phong ở một mình, có thể là trùng hợp hoặc là đã theo dõi từ lâu.

- Lão phu nhớ không lầm thì một trong hai tên tôn giả chặn đường tiểu tử ngươi là pháp sư kim thể.

- Thì ra là bọn chúng.

- Chỉ là suy đoán của lão phu.

- Thật ra ta cũng đang nghi ngờ hai tên đó.

Lâm Phong mặt không đổi sắc nói, giờ nghĩ lại mới nhớ lúc hai tên đó giao chiến với Lý lão đầu thì có kim quang lấp lánh xuất hiện.

Vài ngày tiếp theo không có bất ngờ nào xảy ra, một đường thuận lợi, lúc này đám người Lâm Phong chỉ còn cách Tây Phong Thành ba ngày đi đường.

Từ sau khi bị tập kích, Lâm Phong bắt đầu tu tâm dưỡng tánh, ngày đi đường cùng mọi người, đêm ở trong phòng tu luyện, không còn chạy lung tung bên ngoài.

Thương thế trên người hắn cũng dần khôi phục, không tới năm ngày nữa là có thể luyện đan trở lại, đêm xuống, bên trong một căn lều gần cứ điểm, Lý Tiểu Âm đứng bên cạnh một lão đầu, vẻ mặt lo lắng.

- Chỉ còn ba ngày nữa là đến Tây Phong Thành, có khi nào đại tiểu thư đoán sai rồi không, đám sa tặc kia chắc là đã từ bỏ rồi?

- Chúng ta chỉ cần làm theo mệnh lệnh, những chuyện còn lại không cần quan tâm.

- Nhưng mà không bắt được đám sa tặc đó thì tiểu thư sẽ nổi giận.

- Hài…

Lý lão đầu thở dài, lần này là do lão sơ ý, không ngờ mấy tên đó lại liều mạng như vậy, dám tập kích đối tượng bảo vệ của Cự Thiên Bang ngay bên trong cứ điểm.

Còn tốt là Lâm Phong qua khỏi, nếu cái tên đó mạng yểu thì bây giờ lão cũng không dám trở về Lý gia.

Sau khi tin tức Lâm Phong bị tập kích truyền về tổng bộ thì chưa tới hai ngày đã có hồi âm, bằng mọi giá phải bắt cho được đám sa tặc để lấy lại danh dự của Cự Thiên Bang.

Đại tiểu thư nói sẽ phái người chi viện nhưng đến giờ vẫn chưa thấy ai tới, với thực lực của lão cộng thêm một vị tôn giả hoàn toàn có thể bảo vệ Lâm Phong nhưng muốn bắt đám sa tặc thì rất khó.

Bên trong một căn phòng gần đó, Lâm Phong cũng đang có chung suy nghĩ với Lý Tiểu Âm, không hiểu sao đến giờ vẫn chưa thấy đám sa tặc có động tĩnh gì.

- Lão đầu, hình như lần này lời của lão không linh nghiệm rồi.

- Như vậy chẳng phải rất tốt sao.

Lão đầu dự đoán đám sa tặc kia nhất định không bỏ qua cho Lâm Phong, trên đường đi bọn chúng vẫn sẽ tiếp tục tập kích.

Theo dự tính thì ba ngày nữa đám người Lâm Phong sẽ tới Tây Phong Thành, một khi Lâm Phong vào thành thì sẽ không còn cơ hội cho đám sa tặc.

Có lẽ vì mấy hôm nay Lâm Phong không còn chạy nhảy lung tung làm cho bọn chúng không có cơ hội ra tay nên đã quyết định từ bỏ.

Lâm Phong nghe lão đầu nói thì gật đầu.

- Đúng là rất tốt.

Sa tặc không xuất hiện thì hắn đỡ tốn một lần sử dụng thánh cốt, đây là thứ có hạn, dùng một lần sẽ mất một lần.

- Lão nghiên cứu đến đâu rồi?

- Vẫn còn thiếu một thứ.

- Thứ gì?

- Phi Ưng Thảo.

Lâm Phong có biết về loại linh dược này, chủ yếu là dùng để luyện chế Phi Ưng Đan, có thể giúp tu sĩ bên dưới vương giả phi hành trong thời gian ngắn, nhưng có rất ít tu sĩ dùng loại đan dược này, phần lớn đều dùng Hành Không Pháp Chỉ vừa rẻ vừa tiện lợi lại có thể dùng nhiều lần.

Lâm Phong từng xem qua địa đồ Thiên Hỏa Sơn biết được Địa Mẫu Thánh Liên sinh trưởng bên trong nham hồ, muốn tiếp cận thánh dược thì chỉ có một cách là phi hành.

- Lão quên là ta có Phi Vân rồi sao?

- Dùng đan dược có thể giúp tiểu tử ngươi tiết kiệm một ít linh lực, thời gian phi hành sẽ lâu hơn.

Nham hồ có hỏa khí, Lâm Phong vừa phi hành vừa dùng linh lực hộ thể sẽ không thể duy trì được lâu, Phi Ưng Đan không chỉ giúp hắn phi hành mà còn có thể bổ sung thêm một chút linh lực.

Một đêm yên bình trôi qua, đám người Lâm Phong lại tiếp tục lên đường, khi đến gần Tây Phong Thành thì cảnh vật Sa Nguyên lại bắt đầu thay đổi.

Lúc này không còn là kim sa vô tận, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy vài tu sĩ đi qua, đại thụ và yêu thú cũng dần xuất hiện.

Lý Tiểu Âm chỉ về dải cát lớn phía trước.

- Chỉ cần đi qua nơi đó thì có thể thấy được Tây Phong Hà.

- Tây Phong Hà so với Vạn Lý Trường Hà thì thế nào?

- Không thể so sánh.

Tây Phong Hà tuy là cự hà nhưng vẫn kém xa Vạn Lý Trường Hà về mọi thứ, tu sĩ muốn vượt Tây Phong Hà chỉ cần có thể phi hành là được, thuyền bè có thể tự do qua lại mà không cần có người tọa trấn, yêu ngư bên dưới cự hà lợi hại nhất cũng chỉ là địa cấp.

Dù không to lớn như Vạn Lý Trường Hà nhưng Tây Phong Hà vẫn có một vai trò vô cùng quan trọng, phần lớn nước và thổ nhưỡng bên trong Tây Phong Thành đều do dòng cự hà này cung cấp.