Thiên La

Chương 379: Tây Phong Thành



Đám người Lâm Phong mất một ngày để bay qua thảo nguyên, phía trước dần xuất hiện hình ảnh của một hồ nước rộng lớn, đây chính là phần cuối cùng của Tây Phong Hà.

Xung quanh bờ hồ mọc đầy đại thụ, mỗi gốc đều cao hơn trăm trượng, có gốc cao đến vài trăm, Lãnh Phi Dao ngẩng đầu nhìn một gốc đại thụ, vẻ mặt kinh ngạc.

- Thật là cao, sao bọn chúng lại có thể cao như vậy?

- Có lẽ là do thổ nhưỡng.

Lâm Phong từng đi qua rất nhiều nơi ở Nam Hoang, đại thụ ở đó chỉ cao gần một nửa ở đây, tương truyền phần lớn thổ nhưỡng ở Tây Hoang là do hỏa mạch phun trào tạo thành, bên trong ẩn chứa một lượng linh khí dồi dào, nhất là những khu vực phụ cận hỏa sơn, thổ nhưỡng nơi đó có thể sánh ngang với hạ phẩm linh thạch.

Lý Tiểu Âm khẽ gật đầu, ánh mắt tán thưởng nhìn Lâm Phong.

- Lâm đạo hữu nói không sai.

Cách nơi này vài ngàn dặm về phía bắc có một ngọn hỏa sơn, phần lớn thổ nhưỡng xung quanh Tây Phong Thành đều là do ngọn hỏa sơn đó phun ra.

- Có thể phun xa như vậy sao?

Chuyện thổ nhưỡng là Lâm Phong vô tình nghe lão đầu nói, cho nên khi biết được ngọn hỏa sơn kia cách nơi này hơn ngàn dặm, vẻ mặt hắn có chút kinh ngạc.

Lý Tiểu Âm lắc đầu.

- Thổ nhưỡng nơi này là do Tây Phong Hà mang đến.

- Thì ra là như vậy.

Bây giờ Lâm Phong đã hiểu vì sao người ta chỉ trồng dược viên ở bên hai bờ Tây Phong Hà, khi hỏa sơn phun trào thì có một lượng thổ nhưỡng rơi vào cự hà sau đó sẽ theo dòng chảy đến đây.

Càng đến gần Tây Phong Hà, Lâm Phong càng nhìn thấy được nhiều tu sĩ, có người vừa đến giống như hắn, có người chuẩn bị rời đi nhưng phần lớn tu sĩ đến đây là để mua bán linh dược.

Tu sĩ có thể giao dịch linh dược bên trong dược viên, giá cả so với bên trong cửa hàng thấp hơn một chút nhưng chất lượng chưa chắc được đảm bảo, một khi xảy ra tranh chấp thì tu sĩ tự giải quyết, Tây Phong Thành sẽ không xen vào.

Nửa ngày trôi qua, Lâm Phong nhìn thấy cái dược viên đầu tiên, nơi này là của một tu sĩ tự mở, diện tích ngang dọc chưa tới một dặm, bên trong chủ yếu là huyền cấp và hoàng cấp linh dược.

- Cái dược viên này còn không bằng một gốc linh dược của lão tử.

Lâm Phong chỉ nhìn qua rồi thôi, theo lời của Lý Tiểu Âm thì phần lớn dược viên tốt đều nằm ở thượng lưu Tây Phong Hà, đó mới là mục tiêu của hắn.

Sau khi biết được dược viên ở hạ lưu Tây Phong Hà chỉ thuộc loại vừa và nhỏ, Lâm Phong không còn hứng thú tìm hiểu, cả đám tăng tốc rời đi.

Thêm một ngày trôi qua, phía trước dần hiện ra hình ảnh thất sắc linh quang chiếu rọi cả một góc trời, bên trong mảnh thiên địa này ngoại trừ phong linh thì làm gì còn thứ nào hoành tráng như vậy.

- Cuối cùng cũng tìm được một cái thành trì.

Lãnh Phi Dao nhìn phong linh rực rỡ trước mặt không nhịn được mà hét lên, nhiều ngày buôn ba trong Sa Nguyên làm cho nàng vô cùng mệt mỏi, bây giờ chỉ muốn tìm một nơi để yên giấc.

Vẻ mặt của Lâm Phong không giống với tiểu sư tỷ, từ lúc nhìn thấy dược viên hắn đã có một cảm giác gì đó không đúng, giờ đã hiểu rõ.

- Lý đạo hữu, dược viên trồng bên ngoài phong linh không sợ thú triều sao?

Sa tặc có thể sợ đắc tội với Hỏa Dương Thánh Cung nhưng đám yêu thú thì không, một khi bọn này nhìn thấy được dược viên nhất định sẽ không bỏ qua.

Lý Tuệ Vân lắc đầu.

- Lâm đạo hữu có điều không biết, Tây Hoang chưa từng xuất hiện thú triều.

Tây Hoang đất rộng người thưa, phần lớn diện tích là hoang mạc, số lượng yêu thú cũng không nhiều như các hoang vực khác, phần lớn đều tập trung ở những nơi hiểm địa, rất ít khi ra ngoài.

- Không ngờ Sa Nguyên còn có công dụng ngăn cản thú triều.

Lâm Phong cảm thán, trên đời đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Nửa ngày trôi qua, mọi người dừng lại bên ngoài một cái truyền tống trận, nơi này có vài ngàn tu sĩ đang xếp hàng để được vào thành.

Lý Tiểu Âm đi tới chỗ vệ binh, nàng lấy ra một cái lệnh bài đưa cho đối phương, lúc sau có hai tên vệ binh đi tới dẫn đám người Lâm Phong tiến vào truyền tống trận.

- Thật là bá đạo.

- Đúng vậy.

Lãnh Phi Dao nghe tiểu sư đệ nói liền gật đầu phụ họa, dù nàng là tiểu công chúa của Lãnh gia nhưng mỗi lần muốn dùng truyền tống trận đều phải xếp hàng.

Cho dù nơi này có rất nhiều tu sĩ nhưng không ai dám phản đối, chỉ có vài người bất mãn liếc nhìn rồi thôi.

Tây Phong Thành là một trong số đại thành trì ở Tây Hoang, diện tích và số lượng tu sĩ chỉ kém Hỏa Dương Thánh Thành và Đan Thành.

Vừa rời khỏi truyền tống trận, Lâm Phong liền nghe được thanh âm náo nhiệt từ khắp nơi truyền đến.

Lý Tiểu Âm đi trước dẫn đường, hôm nay bọn họ sẽ nghỉ ngơi ở cứ điểm của Lý gia, hôm sau có thể truyền tống đến thẳng Đan Thành.

Đám người Lâm Phong vừa đi vừa nhìn xung quanh, nơi này có thể nói là phồn hoa náo nhiệt, tu sĩ đông như kiến, tới lui không ngừng.

Hai bên đường bán đầy vật phẩm, nhiều nhất vẫn là đan dược, linh dược và khoáng thạch, sản lượng phong phú làm cho người ta nhìn hoa cả mắt.

Một canh giờ trôi qua, đám người Lâm Phong dừng lại bên ngoài một tòa nhà rộng lớn.

- Lý Phủ.

Lâm Phong ngẫng đầu nhìn tấm bảng hiệu trước mặt, nơi này so với cái biệt viện của hắn lớn hơn không biết bao nhiêu lần, đại môn rộng gần mười trượng, hai bên đều có hộ vệ canh chừng, mỗi lần ra vào phải có lệnh bài thông hành.

Phía sau đại môn là một hoa viên rộng lớn, linh dược trồng đầy đất, vừa bước vào liền ngửi được hương thơm lan tỏa.

- Oa… nơi này thật đẹp.

Lãnh Phi Dao nhìn hàng vạn đóa linh hoa trước mặt, đầy đủ màu sắc, chỉ muốn ở lại ngắm cho thỏa thích.

Đến cả người lạnh lùng như Hàn Băng cũng phải liếc nhìn thêm vài lần, hình như nữ nhân đối với những thứ rực rỡ và lấp lánh đều có sức kháng cự rất kém.

Lý Tiểm Âm mỉm cười.

- Nơi này chỉ là một phần nhỏ, nếu các vị thích có thể đến dược viên của Lý gia để ngắm cảnh.

- Thật sao?

Phi Dao nghe nói có nơi còn nhiều hoa hơn, vẻ mặt hưng phấn nhìn tỷ tỷ bên cạnh.

- Tỷ tỷ, hay là chúng ta đi ngắm hoa có được không?

- Muội nên nghỉ ngơi sớm, hôm sau chúng ta sẽ đến Đan Thành.

- Muội chỉ đi một chút thôi, có được không tỷ tỷ…

Lâm Phong vừa nhìn thấy ánh mắt có chút bối rối của Hàn Băng liền đoán được tâm tư của nàng.

- Còn hơn một tháng nữa mới đến thời gian thi đấu, ở thêm một ngày cũng không sao.

- Tiểu Phong tử nói đúng đó, tỷ tỷ đi ngắm hoa với muội có được không… đi mà…

- Được rồi.

- Yea, vẫn là tỷ tỷ tốt nhất.

Trong lúc đám người Lâm Phong thảo luận thì có một lão đầu từ trong phủ bước ra, vẻ mặt tươi cười, phía sau còn có một đám thanh niên, thiếu nữ đi theo.

- Tiểu Âm, Lý huynh cuối cùng mọi người cũng đến.

- Tiểu Âm tham kiến cửu thúc, trên đường gặp phải một chút phiền phức nên đến muộn.

- Chuyện này lão phu có nghe nói qua, mấy tên đó đúng là không biết sống chết lại dám động vào Cự Thiên Bang.

Lão đầu vừa dứt lời thì một thanh niên phía sau lão bước tới, ánh mắt liếc nhìn qua đám người Lâm Phong cuối cùng dừng lại trên người Linh Mộng.

- Tại hạ Lý Quang, không biết các vị đạo hữu xưng hô thế nào?

Lâm Phong bước lên phía trước, ngoài mặt mỉm cười nhưng trong lòng bắt đầu than thở, đúng là hồng nhan họa thủy.

- Tại hạ Lâm Phong.

- Thì ra là Lâm đạo hữu, nghe danh đã lâu.

Lý Quang lại hướng tới chỗ Linh Mộng hành lễ.

- Không biết vị đạo hữu này xưng hô thế nào?

Linh Mộng lạnh lùng nhìn đối phương, khí tức vương giả ẩn hiện, nếu nơi này là Nam Hoang thì nàng đã sớm động thủ.