Thiên La

Chương 346: Loạn Vực Chi Địa



Trước đại môn của thành trì có mười mấy tu sĩ canh giữ, mỗi tên đều mặt huyết y, trên ngực có ký hiệu huyết ưng.

Đám người này chịu trách nhiệm kiểm tra và thu phí, mỗi một tu sĩ muốn bước vào thành phải giao nộp mười khối trung phẩm linh thạch.

Lý lão đầu đi trước dẫn đường, đám người Lâm Phong theo sau, khi đến trước cổng thành thì cả đám cùng dừng lại.

Đám tu sĩ Huyết Ưng Bang vừa nhìn thấy Lý lão đầu liền cung kính tránh qua hai bên, một thanh niên cầm theo mấy cái lệnh bài chạy tới, vẻ mặt lấy lòng.

- Mời tiền bối vào thành.

Lý lão đầu nhận lấy lệnh bài, lão chỉ lấy một cái, số còn lại ném cho đám người Lâm Phong.

Bên trong Loạn Vực Chi Địa, mỗi thành trì đều có lệnh bài dùng để chứng minh thân phận, tu sĩ trước khi bước vào thành sẽ nhận được một cái lệnh bài, nếu không có lệnh bài sẽ lập tức bị trục xuất ra khỏi thành.

- Thật là bá đạo.

Lâm Phong nhìn theo bóng lưng của Lý lão đầu, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ, đúng là lão đầu nhà người ta có khác.

Huyết Ưng Bang có ba vị tôn giả tọa trấn, bên dưới còn có vài chục vị vương giả cùng với hàng ngàn linh giả nhưng đứng trước Ngũ Hành Bang cũng phải cung kính cúi đầu.

Sau khi nhận lấy lệnh bài, cả đám cùng tiến vào thành, Lâm Phong liếc nhìn xung quanh, cảnh vật bên trong so với bên ngoài hoàn toàn khác biệt.

Số lượng tu sĩ nơi đây không nhiều như thành trì ở Nam Hoang nhưng vẫn rất náo nhiệt, thương hội, khách điếm đều có đủ, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy tu sĩ tuần tra.

Đám người Lâm Phong vừa tiến vào thành liền bị nhiều người chú ý, nguyên nhân là vì bọn họ quá nổi bật.

Dẫn đầu là phó bang chủ Ngũ Hành Bang, phía sau là một đám nữ tử, tuy không nhìn thấy được dung mạo nhưng dựa vào dáng người ngạo nhân cũng có thể đoán được là mỹ nhân.

Ngoài ra còn có một tên thanh niên lạc đàn, bộ dáng tạm ổn, khí chất tầm thường nhưng lại có vài vị mỹ nữ đi bên cạnh làm cho người ta phải sinh lòng đố kỵ.

Tuy cuộc đời bất công nhưng không ai dám bất mãn, vì một đám nữ tử không rõ dung mạo mà đắc tội với Ngũ Hành Bang là chuyện vô cùng ngu ngốc.

Đám người Lâm Phong đi được một lúc thì dừng lại trước một biệt phủ tráng lệ, đại môn to lớn không kém gì cổng thành, phía trước còn có mấy chục tu sĩ hộ vệ.

- Huyết Ưng Phủ.

Lâm Phong nhìn tấm bảng hiệu lớn treo trước cửa phủ, trong lòng mờ mịt, không biết Lý lão đầu dẫn hắn đến đây làm gì.

Đám hộ vệ vừa nhìn thấy Lý Nguyên Sinh lập tức hành lễ.

- Tham kiến tiền bối.

- Lão phu có chuyện muốn nói với bang chủ của các ngươi.

- Mời tiền bối vào bên trong.

Đại môn mở ra, Lý Nguyên Sinh dẫn đầu tiến vào, đám người Lâm Phong lần lượt theo sau.

Phía sau đại môn là một khuôn viên rộng lớn, Lâm Phong còn chưa ngắm hết toàn cảnh thì một đám người đã xuất hiện, dẫn đầu là một lão giả mặt huyết y.

- Lý huynh, đã lâu không gặp.

Lý Nguyên Sinh mỉm cười.

- Xem ra Trần huynh vẫn tốt.

- Vẫn tốt, không biết lần này Lý huynh đến tìm lão già này là có chuyện gì?

- Không có gì, ta có nhiệm vụ ở gần đây, tiện thể ghé qua thăm hỏi Trần huynh.

- Thật vậy sao?

Trần Minh liếc nhìn đám người phía sau đối phương, chỉ là vài tên vương giả, không có gì đáng lo.

- Đa tạ hảo ý của Lý huynh.

Hai lão đầu hàn huyên một lúc sau đó kéo nhau vào một căn phòng nói chuyện, đám người Lâm Phong cũng được an bài bên trong phủ.

Trước khi rời đi, Lý lão đầu đã bí mật truyền âm, tạm thời nghỉ lại ở đây vài ngày để khôi phục, sau đó tiếp tục lên đường.

Huyết Ưng Phủ khá rộng lớn, phòng trống rất nhiều, mỗi người một phòng, Lâm Phong đẩy cửa bước vào, vẻ mặt chán nản, đêm nay hắn lại phòng đơn gối chiếc.

- Tiểu tử ngươi thở dài cái gì, không vừa ý nơi này?

- Đêm dài lạnh lẽo, không người tâm sự.

- Không phải còn có lão phu sao?

- Xem như ta chưa nói gì.

Lão đầu bác học đa tài chỉ là không hợp gu với hắn.

Lâm Phong ngồi lên giường sau đó lấy ra một quyển đan thư tìm hiểu, sắp tới hắn sẽ thi đấu với đám thiên kiêu Tây Hoang, phải tranh thủ thời gian.

Đoạn đường đến Tây Hoang còn nguy hiểm hơn trong tưởng tượng của Lâm Phong, cả đường đi không bị yêu thú truy đuổi thì cũng bị đạo tặc chặn đường, ngay cả thời gian tu luyện cũng không có.

Cũng có thể là vì nhân phẩm của Lâm Phong không tốt hoặc là trời cao đố kỵ người tài, không muốn cho hắn thời gian tu luyện.

Lâm Phong đọc thư tịch được nửa giờ thì bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, cửa phòng bị đẩy ra, bạch y nữ tử bước vào.

- Không biết gõ cửa sao?

Lâm Phong liếc nhìn một cái rồi thôi, ánh mắt tiếp tục quan sát thư tịch.

Linh Mộng nhíu mày, nếu là lúc trước thì nàng đã đá bay cửa phòng của tên ngốc này nhưng bây giờ chỉ có thể nhịn.

Linh Mộng bước ra bên ngoài sau đó đóng lại cửa phòng.

- Cốc cốc…

- Vào đi.

Linh Mộng đẩy cửa bước vào, ánh mắt lạnh lùng nhìn tên nam nhân trong phòng, lúc này hắn đã không còn đọc thư tịch mà đang ngồi thưởng trà, bộ dáng như cao nhân đắc đạo.

Lâm Phong mỉm cười, ánh mắt đánh giá Linh Mộng vài lần, chỉ là thay đổi một bộ y phục nhưng hắn lại có cảm giác rất lạ, yêu nữ tàn bạo đột nhiên lại có thêm vài phần trong sáng.

- Tìm ta có chuyện gì?

- Luyện đan.

- Ngươi thành đan rồi?

- Chưa.

Linh Mộng khẽ cắn răng, ngọc thủ nắm chặt áp chế hỏa khí trong lòng, nếu nàng có thể luyện chế đan dược thì còn chạy tới chỗ tên ngốc này làm gì?

Vừa trở về phòng, Linh Mộng liền tế ra đan đỉnh nhưng mỗi lần luyện đan nàng lại nhớ đến những chuyện lúc trước, tâm bất tại yên, linh lực tán loạn.

Lâm Phong nhàn nhã thưởng trà nhưng trong lòng cũng bất lực như yêu nữ, chuyện này hắn hoàn toàn không có cách giải quyết, còn tốt là có lão đầu.

Chỉ là bây giờ tâm tình của Lâm Phong có chút không tốt, mấy hôm trước hắn bị yêu nữ đá một cước, trên đường trở về còn bị nàng trấn lột một trận, bảo vật của Tam Nhãn Cự Hùng cũng mất đi một nửa.

Bây giờ kêu Lâm Phong lấy ân báo oán, hắn thật sự không làm được.

- Hôm nay ta phải nghỉ ngơi, chuyện luyện đan để hôm sau tính.

- Hừ.

Linh Mộng xoay người rời đi, nàng biết tên ngốc này thù dai nên cũng không nhiều lời.

Sáng hôm sau, Lãnh Phi Dao chạy tới gõ cửa phòng Lâm Phong, đây là lần đầu tiên nàng tiến vào Loạn Vực Chi Địa nên muốn đi vài vòng tham quan, nhưng Phi Dao nghe nói nơi này rất hỗn loạn nên muốn Lâm Phong đi theo bảo vệ.

Vừa bước ra Huyết Ưng Phủ, Phi Dao lấy ra một cái ngọc bài đeo lên người, Lâm Phong vừa nhìn liền nhận ra thứ này là tín vật của Huyết Ưng Bang, hắn nhịn không được hỏi.

- Thứ này tỷ lấy ở đâu vậy?

- Ở chỗ của tỷ tỷ.

Lãnh Phi Dao vừa dứt lời liền chạy đi, Lâm Phong theo sau, cả hai bắt đầu tham quan thành trì.

Nơi này không khác gì thành trì ở Cửu Huyền nhưng thỉnh thoảng lại xảy ra xung đột, chỉ cần không chết người thì Huyết Ưng Bang sẽ không xen vào.

Nửa canh giờ trôi qua, Lâm Phong tiến vào Vạn Bảo Các, hắn dự định mua một vài gốc dược liệu để luyện đan không ngờ vô tình nghe được một tin tức nóng hổi.

Năm ngày sau Vạn Bảo Các sẽ tổ chức đấu giá cốt quả, địa điểm là ở Thanh Ngưu Thành, trong số thế lực tham gia tranh đoạt cốt quả thì Ngũ Hành Bang đứng đầu nhưng cũng chỉ lấy được năm quả, không ngờ Thanh Ngưu Bang cũng đoạt được bảo vật.