Thiên La

Chương 347: Thanh Ngưu Thành



Lâm Phong từng đưa ra đề nghị giao dịch cốt quả với Ngũ Hành Bang nhưng bị đối phương từ chối, bây giờ lại nhìn thấy cơ hội.

- Đúng là trời cao không phụ người có lòng.

Lâm Phong vừa mua xong vài gốc linh dược liền chạy tới chỗ giao dịch nữ y kéo tiểu sư tỷ trở về, mặc kệ sự phản kháng của Phi Dao.

Vừa về đến Huyết Ưng Phủ, Lâm Phong liền mang chuyện đấu giá cốt quả nói cho mọi người biết.

Linh Mộng vừa nghe liền nhận ra ý đồ của Lâm Phong.

- Ngươi muốn tham gia đấu giá?

- Không sai.

Lâm Phong gật đầu, lấy được cốt quả không chừng có thể giúp Thiên Ảnh Ma Điêu đột phá thiên cấp, lúc đó tốc độ Ảnh Điêu sẽ tăng lên gấp mấy lần, thời gian đến Tây Hoang cũng được rút ngắn.

- Hừ.

Linh Mộng lạnh lùng nhìn tên nam nhân đối diện, rõ ràng là tự mình mưu lợi lại nói nghe hay như vậy.

Sau khi thương lượng một lúc, đám người Lâm Phong quyết định tạm thời thay đổi lộ trình, bọn họ sẽ đến Thanh Ngưu Thành tham gia đấu giá, sau đó sẽ tiếp tục lên đường đến Tây Hoang.

Đêm xuống, ngoài phòng Lâm Phong truyền đến tiếng gõ cửa, không cần nhìn hắn cũng biết người đến là ai.

- Vào đi.

Linh Mộng đẩy cửa bước vào, ánh mắt xinh đẹp lạnh lùng nhìn nam nhân đối diện, vừa rồi nàng đang tu luyện thì có người chạy tới gõ thông báo, nói là Lâm Phong có chuyện muốn gặp.

- Tìm ta có chuyện gì?

- Đêm khuya thanh tĩnh, cô nam quả nữ chung phòng, ngươi nói xem có thể làm chuyện gì?

- Muốn chết.

- Đợi đã.

Lâm Phong vừa nhìn thấy yêu nữ động thủ liền ngăn lại, khóe miệng hắn khẽ cong lên.

- Ta nghe nói lúc trước ngươi từng là một đan sư thiên tài có đúng không?

- Thì sao?

- Ta muốn xem thử trình độ của ngươi đến đâu.

Lâm Phong lấy ra vài cái hộp ngọc đặt lên bàn.

- Bước đầu tiên để trở thành đan sư là phải biết phân loại linh dược, ở đây ta có vài loại linh dược muốn ngươi phân biệt.

Linh Mộng đi tới bên cạnh bàn, ngọc thủ của nàng vừa chạm vào hộp ngọc thì giọng nói của Lâm Phong truyền đến.

- Không được dùng thị giác.

- Hừ.

Linh Mộng lạnh lùng liếc hắn một cái, đôi mắt xinh đẹp khẽ nhắm lại, ngọc thủ mở chiếc hộp đầu tiên, hương dược thơm ngát truyền đến.

- Tam Diệp Linh Hoa.

- Tốt.

Linh Mộng tiếp tục mở hộp ngọc thứ hai, nắp hộp vừa mở ra, một mùi vị kinh khủng lập tức lan tỏa khắp căn phòng, nàng chỉ hít một hơi đã thấy hoa mắt chóng mặt, cảm giác buồn nôn dâng trào.

- Ngươi…

Linh Mộng lập tức vận linh lực áp chế dược khí, ánh mắt giết người nhìn tên nam nhân gần đó.

- Ta làm sao?

Lâm Phong đã sớm trốn tới một góc phòng, hắn dùng vài lớp vải che đi khứu giác.

- Ngươi nhìn ta như vậy làm gì, mau nói tên linh dược.

- Ma Thi Đằng.

- Tiếp tục.

Linh Mộng mở hộp ngọc tiếp theo, nàng vận linh lực phong tỏa phần lớn khứu giác sau đó bắt đầu kiểm dược.

Sau khi ngửi một lúc, Linh Mộng nhận ra loại linh dược lần này không có dược hương, nàng chỉ có thể lấy một ít nếm thử.

Linh dược vừa vào miệng, cảm giác như hỏa sơn bùng nổ xông thẳng lên thái dương, Linh Mộng lập tức vận công áp chế dược tính.

- Hỏa Long Cốt Thảo.

- Rất tốt.

Lâm Phong nhìn gương mặt xinh đẹp đỏ bừng của Linh Mộng, ngoài mặt vẫn tỏ ra nghiêm túc nhưng trong lòng đã sớm vui như nở hoa, cuối cùng cũng đến lượt hắn bán hành cho yêu nữ.

- Hôm nay chỉ luyện tập đến đây, hôm sau chúng ta lại tiếp tục.

Thanh Ngưu Thành cách Huyết Ưng Thành gần vạn dặm, theo dự tính thì phải mất ít nhất ba ngày đi đường.

Nhờ có tôn giả hộ tống, đám người Lâm Phong một đường thuận lợi, chỉ cần hai ngày đã đến được Thanh Ngưu Thành.

Nhìn bề ngoài thì tòa thành này tương tự với Huyết Ưng Thành nhưng tu sĩ bên trong lại nhiều hơn vài phần, có thể là vì Vạn Bảo Các sắp đấu giá.

Đám hộ vệ vừa nhìn thấy Lý lão đầu liền cúi người hành lễ, bộ dáng cung kính, hai tên hộ vệ phụ trách dẫn đường đưa đám người Lâm Phong tới thẳng một cái biệt viện rộng lớn.

Theo lời nói của đám hộ vệ thì đây là nơi Thanh Ngưu Bang dùng để tiếp đón khách quý.

- Cuối cùng cũng đến nơi.

Lãnh Phi Dao vừa nhìn thấy yêu nữ rời đi liền thở phào một hơi, trên đường đi vẻ mặt của Linh Mộng lúc nào cũng tràn đầy sát khí làm cho nàng cứ có cảm giác bất an.

- Tiểu Phong tử, có phải đệ lại chọc giận Linh Mộng tỷ tỷ không?

- Liên quan gì đến đệ.

- Đừng tưởng ta không biết chuyện mờ ám của hai người.

- Quân tử không làm chuyện mờ ám, tỷ đừng có nói lung tung.

Lâm Phong vừa dứt lời liền rời đi, bộ dáng hiên ngang, thập phần chính khí.

Hai ngày tiếp theo, các thế lực không ngừng tiến vào Thanh Ngưu Thành, trong thời gian ngắn, số lượng tu sĩ đã tăng lên gần một nửa, ngay cả khách điếm cũng không còn phòng trống.

Khi Lâm Phong biết được tin này, trong lòng vô cùng buồn bực, càng nhiều người tranh giành thì hắn sẽ càng mất nhiều linh thạch.

Nhưng sau đó Lâm Phong lại biết được một tin tức quan trọng, vật phẩm áp trục trong buổi đấu giá lần này không phải là cốt quả mà là một kiện thiên cấp binh khí.

- Làm hết hồn.

Hi vọng là đám người kia dồn hết linh thạch vào vật phẩm áp trục như vậy sẽ không còn ai tranh đoạt cốt quả với hắn.

Hôm nay chính là ngày Vạn Bảo Các tổ chức đấu giá, Lâm Phong vừa bước tới đại môn thì nhìn thấy một đám người tụ tập, trong số đó có cả tiểu sư tỷ của hắn.

Bên ngoài đại môn, Linh Mộng đứng giữa đám đông, khí tức vương giả ẩn hiện, trong vòng ba trượng không ai dám đến gần, đối diện nàng là một đám thanh niên nằm rên rỉ trên đất, vài tên còn bị thổ huyết.

Lâm Phong nhỏ giọng hỏi tiểu sư tỷ.

- Có chuyện gì vậy?

- Đệ đến rất đúng lúc, có người muốn phi lễ với tỷ tỷ.

Lãnh Phi Dao chỉ đám người đang nằm trước cửa.

- Chính là bọn chúng.

- Cái gì.

Lâm Phong tức giận, vậy mà có tên muốn đào gốc tường nhà hắn, đúng là không biết sống chết.

Ánh mắt Lâm Phong cẩn thận quan sát Hàn Băng đứng gần đó, bộ dáng vẫn lạnh như thường, không chút tổn hại, xem ra vẫn chưa có chuyện gì xảy ra.

Lâm Phong nhìn đám thanh niên nằm trước đại môn, ánh mắt dừng lại trên người một tên lục y nam tử, y phục trên người tên này khác với mấy tên còn lại, nhất định là tên cầm đầu.

Lâm Phong còn chưa kịp động thủ thì nhìn thấy Linh Mộng đã đi tới bên cạnh lục y thanh niên, hắn lập tức chạy tới.

- Đợi đã.

Linh Mộng nhíu mày.

- Ngươi muốn giúp bọn chúng?

- Hàn Băng là hôn thê của ta, chuyện này phải do ta giải quyết.

- Hừ.

Lâm Phong nhìn yêu nữ thu lại linh lực, hắn xoay người nhìn lục y thanh niên nằm dưới chân, ánh mắt dừng lại chỗ ngực đối phương, ở đó có một cái huy hiệu đầu trâu.

Lâm Phong lấy ra một cái huy hiệu ngũ sắc đeo lên ngực, vì để tránh phiền phức hắn đã xin Lý lão đầu một cái.

Ánh mắt Lâm Phong lạnh lùng nhìn thanh niên đối diện.

- Nghe nói ngươi có ý định với thê tử của lão tử?

- Không… không có.

Lục y thanh niên lập tức lắc đầu, sau khi bị Linh Mộng đánh một trận hắn đúng là có ý định mời trưởng bối ra mặt nhưng khi nhìn thấy huy hiệu trên người Lâm Phong liền từ bỏ.

- Huynh đệ, chuyện này chỉ là hiểu lầm.

- Chúng ta thân vậy sao?

- Đại ca… là tiểu đệ sai lầm, xin đại ca bỏ qua qua cho tiểu đệ lần này.

- Ta cũng không muốn làm lớn chuyện, chỉ cần ngươi chịu hành lễ tạ lỗi, chuyện này xem như xong.

Lục y thành niên lập tức gật đầu, hắn chật vật chạy tới chỗ Hàn Băng cúi người.

- Vừa rồi là tại hạ không đúng, xin tiên tử tha lỗi.

Lãnh Hàn Băng lạnh lùng đứng im, hoàn toàn không để ý đến lục y thanh niên, với bản tính của nàng dù Linh Mộng không ra tay thì kết cuộc của mấy tên này cũng không khá hơn bây giờ bao nhiêu.