Thiên La

Chương 345: Hỗn Chiến



Tam Nhãn Cự Hùng dẫn đầu một đám thiên thú xông thẳng vào chiến trường, ánh mắt cự hùng đảo qua một vòng cuối cùng dừng lại chỗ Ngũ Hành Bang.

Lãnh Phi Dao nhỏ giọng nói.

- Tên to xác đó làm sao lại chạy đến đây rồi?

Linh Mộng liếc nhìn tên nam nhân bên cạnh.

- Còn không phải chuyện tốt của tên nào đó làm.

Lâm Phong im lặng, hắn chỉ lấy vài trăm gốc linh dược, mấy chục viên yêu đan, có cần phải đuổi tận giết tuyệt như vậy không.

Ba vị phó bang chủ đang giao chiến với Xuyên Sơn Cự Mãng đột nhiên dừng lại, ánh mắt nhìn về phía Tam Nhãn Cự Hùng.

Bạch bào lão đầu nhíu mày.

- Còn đánh tiếp không?

- Lão chặn đám cự hùng, đợi bọn ta giải quyết Xuyên Sơn Cự Mãng sẽ tới giúp.

- Sao lão không đi chặn bọn chúng?

- Chặn kiểu gì?

Lục bào lão đầu nhìn đám yêu thú kéo đến, ít nhất cũng có mười mấy đầu thiên thú, dù là tôn giả cũng không dám chặn đầu.

Lam bào lão đầu xen vào.

- Vậy thì rút lui.

- Vậy đi.

Sau khi ba vị phó bang chủ thương lượng xong liền ra lệnh rút lui, lục bào lão đầu đi trước mở đường, trường kiếm chém về một hướng, kiếm khí kéo dài mấy trăm trượng mở ra một con đường giữa hàng vạn yêu thú.

Bạch bào lão đầu tế ra pháp chỉ, kim quang rực sáng, một cái cự võng xuất hiện phía trên đám tu sĩ ngăn chặn yêu cầm công kích.

Lam bào lão đầu ném ra một viên thú châu, một đầu thổ sắc cự ngưu to lớn xuất hiện, uy áp thiên thú bạo phát.

- NGUUUU…

- Đi.

Thổ sắc cự ngưu mang theo đám tu sĩ xông thẳng ra bên ngoài chiến trường, thế như chẻ tre, không gì ngăn cản.

Lâm Phong nhìn Tam Nhãn Cự Hùng bị một đám yêu thú ngáng đường, trong lòng thở phào, chỉ cần rời khỏi chiến trường thì cự hùng có đuổi theo cũng không bắt được hắn.

- HỐNG…

Đúng lúc này, một bầy yêu hầu xuất hiện chặn đường thổ sắc cự ngưu, dẫn đầu là năm đầu thiên cấp yêu hầu, toàn thân lục sắc, khí thế bá đạo, phía sau còn có hơn vạn hầu tử hầu tôn.

Lục bào lão đầu lăng không phi hành, trường kiếm chém về phía yêu hầu.

- Nghiệt súc, mau tránh đường.

- HỐNG…

Yêu hầu phóng thẳng về phía lão đầu, cự thủ hóa thành quyền tấn công.

- ẦM…

Hai bên vừa va chạm, kiếm khí vỡ nát, yêu hầu bị đẩy lui về phía sau, thân thể không chút thương tích.

- HỐNG…

Bầy yêu hầu cùng lúc xông tới bao vây cự ngưu, một trận hỗn chiến lại bắt đầu diễn ra.

Đám người Lâm Phong cũng tham chiến, Linh Mộng, Hàn Băng và Huân Vũ cùng với Ngũ Hành Bang đối chiến yêu hầu, Phong Thanh Thanh phụ trách bảo vệ cho hai tên còn lại.

Lâm Phong nhìn Tam Nhãn Cự Hùng sắp chạy tới, vẻ mặt lo lắng.

- Lão đầu, cho mượn Diệt Thần Tiễn dùng một chút được không?

- Không được.

Lão đầu lập tức từ chối, giọng nói kiên định, Diệt Thần Tiễn tuyệt đối không thể để lộ nếu không hậu quả khôn cùng, không đến lúc thập tử nhất sinh thì không thể dùng.

- Yên tâm, mệnh của tiểu tử ngươi vẫn chưa tận.

- Sao ta lại thấy không ổn.

Lâm Phong liếc nhìn xung quanh, hai bên vẫn đang hỗn chiến, bất phân thắng bại, vấn đề là thổ sắc cự ngưu không thể rời khỏi chiến trường, sớm muộn cũng bị Tam Nhãn Cự Hùng đuổi kịp.

Đúng lúc này, một đầu bạch viên không biết từ đâu chạy tới, Lâm Phong vừa nhìn thấy liền kích hoạt pháp chỉ, kim quang rực sáng, một cái hoàng kim cự chung phủ kín cự ngưu.

Bạch viên đột nhiên đổi hướng chạy về phía lục sắc yêu hầu, hai bên lao vào đại chiến trước sự kinh ngạc của Lâm Phong.

- Mâu thuẫn sắc tộc sao?

Lâm Phong chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra chợt nghe được giọng nói hùng hồn từ phía trước truyền đến.

- Các vị đạo hữu, lão phu đến rồi đây.

Một lão đầu cưỡi lam sắc cự điêu xông thẳng vào chiến trường, tay lão nắm một cái trận bàn, thân mặt sắc phục Ngũ Hành Bang.

Lão lấy ra một cái thổ sắc đại kỳ cắm xuống, đại địa chấn động, đám yêu thú xung quanh cự ngưu dần chìm xuống.

- Là sa trận.

- Đi.

Lam bào lão đầu nhìn đám yêu thú hoảng loạn lập tức ra lệnh cho cự ngưu chạy đi, yêu hầu đuổi theo phía sau nhưng tốc độ bị trận pháp hạn chế, càng đuổi càng xa.

- HỐNG…

Lục sắc yêu hầu thét lớn một tiếng, cơ thể như một ngọn tiểu sơn phóng thẳng về phía đám người Lâm Phong.

Bạch bào lão đầu giơ lên pháp trượng, linh quang rực sáng, một cái hoàng kim cự thủ vỗ thẳng xuống đầu yêu hầu.

- ẦM…

Lục sắc yêu hầu rơi vào sa trận liền bị đại địa nuốt chửng, tuy không thể giết chết yêu hầu nhưng có thể giam cầm được một lúc.

Nhờ có sa trận trợ giúp, thổ sắc cự ngưu dần thoát khỏi chiến trường sau đó chạy vào bên trong sơn mạch rộng lớn.

Lão đầu cưỡi lam sắc cự điêu chỉ về phía trước.

- Các ngươi chỉ cần vượt qua sơn mạch phía trước sẽ an toàn.

- Còn lão thì sao?

- Ta ở lại chơi với đám yêu thú một lúc.

Lam bào lão đầu mỉm cười tán thưởng.

- Lý lão đầu, mấy cái trận pháp của lão càng lúc càng lợi hại.

- Chỉ là một chút tiểu thuật.

- Vậy bọn ta đi trước, cáo từ.

Lý lão đầu nhìn thổ sắc cự ngưu rời đi, lão lấy ra mấy cái trận bàn ném xuống sơn mạch, vô số đại thụ mọc lên, chớp mắt đã che kín một vùng.

Đám yêu thú vừa tiến vào sơn mạch liền bị đại thụ quấn lấy, bọn chúng điên cuồng gào thét, lục sắc yêu hầu vừa đi vừa nhổ đại thụ đến khi rời khỏi sơn mạch thì đã mất dấu đám người Lâm Phong.

Loạn Vực Chi Địa tọa lạc giữa Nam Hoang và Tây Hoang, trải rộng khắp mấy vạn dặm Hoang Nguyên, có trên dưới trăm cái thành trì lớn nhỏ, mỗi thành trì thường do một bang phái tọa trấn.

Ngũ Hành Bang là một trong những thế lực đứng đầu Loạn Vực Chi Địa, độc chiếm mười mấy tòa thành trì, thanh thế vô cùng to lớn.

Trên đường đi, Lâm Phong đã nghe được không ít tin tức về các bang hội, địa vị của Ngũ Hành Bang bên trong Loạn Vực Chi Địa không khác gì Thánh Cung.

Sau khi rời khỏi chiến trường, đám người Lâm Phong nhờ có sự giúp đỡ của Ngũ Hành Bang mà một đường thuận lợi, lúc này bọn họ đã tiến vào Loạn Vực Chi Địa, phía trước mười mấy dặm chính là thành trì đầu tiên.

- Cuối cùng cũng tìm được một chỗ nghỉ ngơi.

Lãnh Phi Dao mỉm cười vui vẻ, những ngày tháng lang thang bên trong Hoang Nguyên làm cho nàng không cách nào yên giấc, lúc nào cũng phải đề phòng đám yêu thú.

Vẻ mặt Lâm Phong không được lạc quan như tiểu sư tỷ, thành trì bên trong Loạn Vực Chi Địa không an toàn như ở Nam Hoang.

Tuy mỗi thành trì đều có thế lực tọa trấn nhưng vẫn thường xảy ra nội loạn, muốn tồn tại ở nơi này chỉ có thể dựa vào thực lực.

- Thành trì phía trước là của Huyết Ưng Bang.

Hôm trước, tất cả thành viên của Ngũ Hành Bang đã rời đi chỉ để lại một lão đầu dẫn đường cho đám người Lâm Phong.

Tổng bộ Ngũ Hành Bang nằm ở phía bắc Loạn Vực Chi Địa cách nơi này hơn chục vạn dặm, muốn đến được nơi đó phải mất nửa tháng thời gian.

Lâm Phong lại không có nhiều thời gian, hắn phải tranh thủ đến Tây Hoang để thi đấu nên không thể thay đổi lộ trình.

Sau khi thương lượng, Ngũ Hành Bang quyết định cử một vị phó bang chủ đi theo hộ tống, người được chọn là Lý lão đầu.

Lý lão đầu tên đầy đủ là Lý Nguyên Sinh, một trong số phó bang chủ Ngũ Hành Bang, tu vi tôn giả, chức nghiệp trận sư, tính tình cổ quái, nóng lạnh thất thường.

Trong trận chiến mấy ngày trước, Lý Nguyên Sinh chính là người dùng trận pháp ngăn cản đám yêu thú để mọi người rời đi.