Thiên La

Chương 344: Bỏ Trốn



Lâm Phong vừa thở phào chợt cảm giác được một luồng hàn ý lạnh thấu xương truyền đến, hắn cúi đầu nhìn xuống thì thấy một thanh trường kiếm đang chỉ thẳng vào ngực, chủ nhân trường kiếm chính là yêu nữ.

Ánh mắt Linh Mộng lạnh lùng nhìn tên nam nhân đối diện.

- Ngươi có chuyện gì muốn nói với ta không?

- Chuyện gì là chuyện gì?

- Nếu ngươi đã không muốn nói thì không cần phải nói.

- Đợi đã.

Lâm Phong nhìn Linh Mộng chuẩn bị động thủ lập tức hét lên, hắn biết không giấu được yêu nữ liền đem mọi chuyện khai hết.

Linh Mộng càng nghe Lâm Phong nói, sát khí trong ánh mắt càng dày đặc, tên ngốc này vì mấy gốc linh dược mà hại nàng suýt chút nữa bị đám thiên thú quần công.

- Muốn chết.

- Dừng tay.

Hàn Băng vội bước lên ngăn cản, ánh mắt lạnh lùng nhìn nữ tử đối diện

- Chuyện quan trọng trước mắt là phải rời khỏi nơi đây.

- Đúng đó.

Lâm Phong gật đầu đồng ý.

- Ta làm như vậy là vì muốn tốt cho mọi người.

- Cũng vì chuyện tốt của ngươi mà bọn ta bị cả đám thiên thú đuổi giết.

- Ngươi đừng quên mục đích thật sự của chuyến đi lần này.

Linh Mộng nhíu mày.

- Ngươi có ý gì?

- Ta chỉ là bất đắc dĩ nên mới làm như vậy.

Trên đường đi, lúc nào Lâm Phong cũng nghĩ tới bệnh tình của Thánh Mẫu, khi nhìn thấy hang động của Tam Nhãn Cự Hùng hắn đã không để ý đến nguy hiểm mà xông vào, hi vọng tìm được thánh dược.

Linh Mộng cười lạnh.

- Sau đó thì sao, có tìm được thánh dược không?

- Trời phụ người có lòng.

Lâm Phong vừa dứt lời thì trước ngực liền truyền đến cảm giác tê dại, tiếp đó là cả người hắn lăng không bay đi.

- BỊCH…

- Ui…

Linh Mộng thu lại ngọc cước, tên ngốc này lại muốn lừa nàng, thánh dược làm sao có thể ở bên trong hang động của thiên thú.

Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh tò mò hỏi.

- Linh Mộng tỷ tỷ, làm sao tỷ biết bên trong hang động của cự hùng không có thánh dược?

- Nếu muội có một gốc thánh dược thì có chạy đi tranh giành một gốc thiên dược không?

- Cũng đúng, không biết bên trong hang động của bọn chúng có thứ gì?

- Đợi trở về ta sẽ cho muội biết.

Linh Mộng nhìn tên nam nhân vẫn đang nằm gần đó, khóe môi khẽ cong lên.

- Rồi xong.

Lâm Phong vừa nhìn liền nhận ra ý đồ của Linh Mộng, nhất định yêu nữ muốn chia chiến lợi phẩm với hắn.

Linh Mộng chỉ về một phía của chiến trường.

- Ngũ Hành Bang ở bên kia, mau đi thôi.

Thiên Ảnh Ma Điêu mang theo đám người Lâm Phong vỗ cánh bay đi, vừa tiến vào chiến trường, Ảnh Điêu liền bị một đám yêu thú vây đánh.

Lúc này, mười mấy vị cường giả Ngũ Hành Bang đang bao vây hai đầu thiên cấp yêu xà, ba vị phó bang chủ liên tục công kích, số còn lại yểm hộ xung quanh ngăn chặn đám yêu thú tập kích.

- Nghiệt súc, đỡ một kiếm của lão phu.

Lục bào lão đầu hét lớn một tiếng, khí tức tôn giả bạo phát, trường kiếm chém về phía yêu xà, kiếm khí kéo dài mấy trăm trượng phá không bay đi.

- HỐNG…

Yêu xà chợt động, xà vĩ quét về phía kiếm khí, hai bên vừa va chạm, kiếm khí lập tức vỡ nát, đầu thiên xà còn lại há miệng phun ra một đám lục thủy về phía đối thủ.

Bạch bào lão đầu tế ra pháp chỉ, linh quang rực sáng, một cái kim thuẩn xuất hiện ngăn lại công kích của cự xà.

- XÈ… XÈ…

Lục thủy vừa chạm vào kim thuẫn liền bốc lên từng đám lục vụ, kim quang rực rỡ mờ dần, lục bào lão đầu chuẩn bị công kích thì một tên đường chủ chạy tới.

- Phó bang chủ, Thánh Nữ đến.

Lục bào lão đầu đảo mắt nhìn xung quanh cuối cùng dừng lại một chỗ bên trong chiến trường, nơi đó có một đám người đang giao chiến, hỏa quang ẩn hiện.

Ánh mắt lão nhìn về phía lam bào lão đầu.

- Hai đầu nghiệt súc này giao cho bọn ta, ngươi mau đi bảo vệ nha đầu đó.

- Tại sao ngươi không đi?

Lam bào lão đầu trừng mắt, lão thà giao chiến với thiên thú còn hơn ở bên cạnh Linh Mộng.

Bạch bào lão đầu thở dài.

- Ở đây giao cho hai ngươi, lão phu đi đón nha đầu đó.

- Tốt.

- Không thành vấn đề.

Thiên Ảnh Ma Điêu vừa bay được một đoạn thì bị hơn ngàn đầu yêu cầm chặn đánh, trong đó có ba đầu đạt đến thiên cấp sơ giai.

Hai bên bắt đầu lao vào hỗn chiến, tuy yêu cầm chiếm ưu thế về số lượng nhưng đám người Lâm Phong lại hơn về chất lượng, đánh nhau được một lúc vẫn chưa phân được thắng bại.

Linh Mộng độc chiến hai đầu thiên cầm, Hàn Băng và Huân Vũ áp chế một đầu, số còn lại do Phong Thanh Thanh và Lâm Phong giải quyết.

Đúng lúc này, vài trăm đầu yêu cầm bay đến chặn đường đám người Lâm Phong.

- HỐNG…

Thiên Ảnh Ma Điêu hét lớn một tiếng, đám yêu cầm đối diện trở nên hoảng loạn, Lâm Phong kích hoạt pháp chỉ, hư ảnh đại đao chém về phía trước mở ra một lối đi.

- Là tổ thú, đáng tiếc vẫn chưa trưởng thành.

Bạch bào lão đầu vừa bay tới thì nhìn thấy cảnh tượng Ảnh Điêu gào thét, trong cùng cấp có thể áp chế hơn trăm đầu đầu yêu thú chỉ có thể là tổ thú.

Đại thủ kết ấn, phía trên bạch bào lão đầu lơ lửng hai tờ pháp chỉ, kim quang rực sáng, hai đầu kim điêu từ bên trong linh quang vỗ cánh bay ra.

Lâm Phong vừa thoát khỏi đám yêu cầm thì nhìn thấy một gốc đại thụ lướt qua.

- Cái gì vậy?

Lúc đầu hắn còn tưởng là bị hoa mắt, khi cúi đầu nhìn xuống thì thấy một đám lục sắc yêu hầu tập kích, bọn chúng liên tục ném dị vật về phía đám người Lâm Phong.

Thiên Ảnh Ma Điêu lập tức đổi hướng né tránh, đầu thiên cấp yêu cầm phía sau thừa cơ tăng tốc đâm thẳng về phía Ảnh Điêu.

Phong Thanh Thanh lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, lam sắc linh võng xuất hiện ngăn cản thiên cấp yêu cầm.

Đúng lúc này, kim điêu bay tới đâm thẳng vào thiên cầm, hai bên vừa va chạm, thiên cấp yêu cầm liền bị đánh bay đi.

Bạch bào lão đầu xuất hiện bên cạnh đám người Lâm Phong.

- Đi theo lão phu.

- Đa tạ tiền bối.

Bạch bào lão đầu đi trước mở đường, đám người Lâm Phong cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu theo sau, mấy đầu thiên cấp yêu cầm bị kim điêu ngăn lại, chỉ có thể gào thét phẫn nộ.

Lâm Phong nhìn đám yêu cầm bị bỏ lại phía sau, giọng nói mang theo vài phần sùng bái.

- Lão đầu nhà người ta có khác.

- Tên tiểu tử đó sao có thể so với lão phu.

- Người ta chỉ dùng hai tờ pháp chỉ đã ngăn được mấy ngàn đầu yêu cầm, lão thì sao?

- Chút tài mọn.

Nếu là mấy chục vạn năm về trước, tùy tiện chọn một tên đệ tử của lão đầu cũng có thể quét sạch đám yêu thú ở đây.

Nhờ có bạch bào lão đầu dẫn đường mà đám người Lâm Phong có thể thuận lợi đến được vị trí của Ngũ Hành Bang.

Lúc này hai vị phó bang chủ còn lại vẫn đang vây đánh yêu xà, xung quanh là mười mấy vị đường chủ phụ trách ngăn cản vô số yêu thú chạy đến tiếp viện.

- Xuyên Sơn Cự Mãng.

Lâm Phong vừa nhìn liền nhận ra lai lịch của yêu xà, hai thanh niên này bên trong yêu tộc cũng thuộc loại có máu mặt.

Mỗi đầu cự mãng dài hơn trăm trượng, toàn thân thổ sắc, vảy kín như giáp, cứng như khoáng thạch, có thể xuyên qua đại địa, đâm thủng cự sơn, bình thường bọn chúng chỉ hoạt động sâu bên dưới lòng đất, không có chuyện gì sẽ không xuất hiện.

Xung quanh còn có cả vạn đầu yêu thú điên cuồng công kích, đột nhiên Lâm Phong có cảm giác như dê vào miệng cọp.

- HỐNG…

Tiếng gầm thét từ phía xa truyền đến, Lâm Phong vừa xoay người nhìn lại, vẻ mặt liền biến sắc.