Thực Hồn là thượng cổ kỳ độc, một khi tu sĩ trúng độc thì linh hồn sẽ bị độc tính ăn mòn, loại độc này trị càng sớm càng tốt, nếu để linh hồn bị tổn thương thì cho dù có chữa khỏi cũng trở nên ngu ngốc.
Loại thứ hai là Thi Độc, một trong những trấn tông chi thuật của Thi Tông, chuyên dùng để luyện hóa cơ thể tu sĩ thành thi binh.
- Người ra tay thật độc ác.
Chỉ cần một trong hai loại độc dược cũng đủ làm cho người khác sống không bằng chết, nhất định tên này có thâm thù đại hận với Thánh Mẫu đại nhân.
- Không chỉ trúng độc, nữ nhân này còn bị trọng thương.
- Còn bị thương nữa sao?
Lâm Phong lén nhìn Linh Mộng bên cạnh, chẳng lẽ là do yêu nữ gây họa sau đó để sư phụ gánh họa, bây giờ cảm thấy ân hận nên mới ngồi đây khóc.
Nghĩ đến đây, Lâm Phong khẽ thở dài.
- Hài… gia môn bất hạnh.
Linh Mộng nhìn Lâm Phong cúi đầu, miệng nàng mở ra nhưng không nói được lời nào, hi vọng vừa lóe lên lại bị dập tắt, cuộc đời thật tàn nhẫn với nàng.
Lãnh Hàn Băng bước tới bên cạnh lưu manh nhỏ giọng nói.
- Không giải được độc cũng không phải lỗi của ngươi, không cần tự trách.
- Sư tỷ yên tâm, loại độc này tuy khó nhưng không phải không có cách giải.
- Ngươi biết cách giải?
- Còn phải xem vận khí của Thánh Mẫu đại nhân.
Đường Nghiêm lướt tới bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt kinh ngạc nhìn tiểu tử đối diện.
- Tiểu tử ngươi thật sự biết cách giải độc?
- Giải độc không khó nhưng nguyên liệu lại không dễ tìm.
Thánh Chủ Mã Vạn Long đứng bên cạnh mở lời, giọng nói uy nghiêm.
- Linh dược bên trong Cửu Huyền Thánh Khố tùy ý ngươi lựa chọn.
Linh Mộng ngẩn người một lúc cuối cùng cũng phản ứng lại, ngọc thủ nắm chặt tay Lâm Phong.
- Ngươi thật sự cứu được sư phụ?
- Ngươi không tin ta?
- Không, ta tin ngươi nhất định sẽ có cách.
Lâm Phong lấy ra hai tờ thư tịch sau đó ghi một đống linh dược và phương pháp luyện chế vào bên trong rồi đưa cho Đường Nghiêm.
- Làm phiền đại trưởng lão giúp đệ tử chuẩn bị linh dược.
- Chuyện này cứ giao cho lão phu.
- Làm phiền các vị tiền bối ra bên ngoài chờ, đệ tử sẽ bắt đầu giải độc.
Đường Nghiêm thu hai tờ thư tịch vào giới chỉ, ánh mắt sáng rực nhìn Lâm Phong.
- Có cần lão phu hỗ trợ không?
- Đa tạ ý tốt của trưởng lão, một mình đệ tử là đủ.
Mấy lão đầu Đan Cung muốn ở lại nhìn xem Lâm Phong giải độc nhưng khi nhìn thấy ánh mắt giết người của Mã Vạn Long, cả đám chỉ có thể cúi đầu rời đi.
Trong phòng lúc này chỉ còn lại Lâm Phong, Hàn Băng, Linh Mộng và Cửu Huyền Thánh Mẫu, hắn lấy ra mấy mảnh Hộ Thần Giáp đặt lên người Thánh Mẫu sau đó kích hoạt, thiên văn rực sáng.
Thực Hồn giống như một loại ký sinh trùng, chuyên dùng linh hồn của tu sĩ làm thức ăn, chỉ cần dùng thiên văn bảo vệ linh hồn của Thánh Mẫu, thực hồn không tìm được thức ăn thì trong vòng vài ngày sẽ đói chết.
- Lão đầu, Hộ Thần Giáp có thể kháng độc sao?
- Ngay cả một chút độc dược cũng không thể đối phó thì sao xứng danh thần khí.
- Lão đừng quên bộ giáp này vẫn chưa hoàn chỉnh đó.
- Đối phó Thực Hồn chỉ cần một cái thiên văn là đủ.
Lâm Phong nghe giọng điệu tự tin của lão đầu, xem ra Thực Hồn đã được giải quyết, bây giờ đến vấn đề tiếp theo, Thi Độc.
Lâm Phong lấy hết tất cả mảnh Hộ Thần Giáp còn lại đặt xung quanh Cửu Huyền Thánh Mẫu rồi kích hoạt, địa văn rực sáng, Hộ Thần Giáp bắt đầu thôn phệ hắc khí trên người Thánh Mẫu tỏa ra.
Hắc khí này có hai loại, một là Thi Độc, loại thứ hai nằm sâu bên trong cơ thể, cũng là nguyên nhân dẫn đến Thánh Mẫu trọng thương.
- Thứ này hình như là ma khí.
- Nó đó.
- Chẳng lẽ Thánh Mẫu bị Ma Giáo ám toán?
Thánh Ma đại chiến vừa kết thúc, Cửu Huyền Thánh Mẫu trọng thương trúng độc, trong người lại có ma khí, chỉ cần đầu óc không có vấn đề đều có thể đoán ra được nguyên nhân.
Ánh mắt Lâm Phong nhìn Linh Mộng bên cạnh, xem ra lần này hắn đã trách nhầm yêu nữ.
- Ngươi yên tâm, độc tính đã được ta khống chế, sinh mệnh của Thánh Mẫu đã không còn nguy hiểm.
- Đa tạ.
Linh Mộng nhìn khí sắc của sư phụ so với lúc trước đã tốt hơn vài phần, gương mặt tái nhợt nở nụ cười xinh đẹp.
- Khi nào sư phụ của ta có thể tỉnh lại?
- Chậm nhất là ba ngày.
Theo lão đầu tính toán, trong điều kiện không có thức ăn thì Thực Hồn chỉ có thể tồn tại tối đa ba ngày, sau khi Thực Hồn biến mất, Thánh Mẫu sẽ tự động tỉnh lại.
Lâm Phong đợi thêm vài canh giờ để Hộ Thần Giáp hấp thu toàn bộ hắc khí sau đó thu lại, chỉ để lại một mảnh thiên văn trên người Thánh Mẫu.
Địa văn chỉ có tác dụng với ma khí, đối với Thi Độc hoàn toàn vô dụng, Lâm Phong đã nhờ đại trưởng lão chuẩn bị linh dược, tạm thời có thể áp chế Thi Độc trong người Thánh Mẫu.
- Độc trên người của sư phụ đã được giải trừ rồi sao?
- Vẫn chưa.
Độc tính đã ngấm sâu vào xương tủy, muốn giải độc chỉ có một cách là dùng hỏa nguyên chi khí thiêu đốt Thi Độc.
Linh Mộng vừa nghe Lâm Phong nói liền lấy từ trong giới chỉ ra một khối hỏa thạch.
- Có phải là thứ này không?
- Hỏa Nguyên Thạch.
Lâm Phong nhìn thấy bảo vật, hai mắt sáng rực nhưng sau đó lại lắc đầu.
- Hỏa Nguyên Thạch đúng là ẩn chứa hỏa nguyên chi khí nhưng không thể dùng được.
- Là vì thể chất của sư phụ ta đúng không?
- Không sai.
Cửu Huyền Thánh Mẫu sở hữu quang linh thể, hoàn toàn không có khả năng luyện hóa Hỏa Nguyên Thạch.
Ánh mắt Linh Mộng ẩn hiện lo lắng, bên trong thiên địa chỉ có ba thứ ẩn chứa hỏa nguyên chi khí, trong số đó Hỏa Nguyên Thạch là thứ dễ tìm nhất, hai thứ còn lại lần lượt là thánh dược hỏa hệ và thiên địa linh hỏa.
Nam Hoang rộng lớn nhưng Linh Mộng chưa từng nghe nói xuất hiện thánh dược hỏa hệ, còn về thiên địa linh hỏa là thứ chỉ tồn tại bên trong thư tịch.
Lâm Phong đã sớm biết Thi Độc khó giải nên ngay lúc đầu hắn đã nói có giải được hay không còn phải xem vào vận khí của Thánh Mẫu.
Bên ngoài căn phòng, một đám lão đầu đứng ngồi không yên, đã vài canh giờ trôi qua nhưng bên trong phòng vẫn yên tĩnh đến lạ thường.
Đường Nghiêm nhíu mày.
- Chắc là không có vấn đề gì đó chứ?
- Cẩn thận cái miệng thúi của lão.
Lưu Vũ Đồng trừng mắt nhìn lão đầu bên cạnh, tên này lại dám nghi ngờ đệ tử của bà, chẳng phải đang nghi ngờ bà sao.
Đường Nghiêm cũng biết bản thân lỡ lời liền ngậm miệng, lão không sợ Lưu Vũ Đồng nhưng kế bên còn có Thánh Chủ Mã Vạn Long, vẻ mặt âm trầm đáng sợ.
Đúng lúc này, cửa phòng hé mở, Lâm Phong và Lãnh Hàn Băng từ bên trong bước ra, hắn vừa rời phòng liền tiện tay đóng cửa.
Đường Nghiêm vội chạy tới hỏi thăm.
- Thánh Mẫu sao rồi?
- Độc tính tạm thời đã được áp chế, sinh mệnh không còn nguy hiểm.
Lưu Vũ Đồng bước tới vỗ vai Lâm Phong, vẻ mặt vô cùng hài lòng.
- Đúng là đệ tử của lão nương.
Đường Nghiêm vẫn có chút không tin, loại độc dược lợi hại như vậy sao có thể dễ dàng bị áp chế, nhất định phải kiểm tra.
Lâm Phong nhìn đám lão đầu muốn vào phòng liền ngăn lại.
- Các vị trưởng lão, dược liệu tiểu bối cần đã chuẩn bị xong chưa?
- Xong hết rồi.
Đường Nghiêm lấy ra một cái túi trữ vật cầm trên tay.
- Tất cả đều ở trong này.
Lâm Phong nhận lấy túi trữ vật rồi đưa cho Hàn Băng.
- Làm phiền sư tỷ giúp Thánh Mẫu giải độc.
- Ừm.
Lãnh Hàn Băng cầm lấy túi trữ vật sau đó xoay người bước vào phòng, đám lão đầu vừa định đuổi theo thì bị một đạo linh lực hùng mạnh đẩy lui.
Ánh mắt âm trầm của Thánh Chủ Mã Vạn Long nhìn về phía đám lão đầu.
- Các người muốn đi đâu?
- Bọn ta đi giúp Thánh Mẫu giải độc.
- Nơi này không còn chuyện của đám lão đầu các ngươi, đi chỗ khác chơi.
- Lão đợi đó.
Lâm Phong nhìn các vị trưởng lão Đan Cung lần lượt rời đi, khóe miệng khẽ nhếch lên, tất cả đều nằm trong tính toán của lão đầu.
- Vẫn là tiền bối cao minh.
Trước khi bắt đầu giải độc, lão đầu đã đoán được sẽ dùng đến Hộ Thần Giáp nên cố ý thay đổi phương pháp điều chế thuốc giải.
Vốn dĩ chỉ cần dùng đan dược để áp chế Thi Độc nhưng lão lại chia làm hai phần, một phần để uống, một phần để tắm, như vậy thì đám lão đầu bên ngoài không thể tiếp cận Thánh Mẫu, chuyện hắn sử dụng Hộ Thần Giáp cũng sẽ không bị bại lộ.