Lâm Phong chuẩn bị rời đi thì một giọng nói uy nghiêm từ bên cạnh truyền đến.
- Lão phu có chuyện muốn nói với tiểu tử ngươi, đi theo lão phu.
- Tuân lệnh.
Mã Vạn Long trở về phòng, Lâm Phong đi theo phía sau, ánh mắt không ngừng liếc nhìn xung quanh.
- Đúng là phòng của Thánh Chủ có khác.
Bên trong căn phòng vừa rộng lớn vừa sang trọng, bảo vật nằm khắp nơi, trên bàn có một cái tiểu đỉnh tỏa ra bạch vụ.
Thứ này gọi là hương đỉnh chuyên dùng để đốt các loại hương dược quý hiếm có khả năng tịnh hồn, dưỡng thần, Lâm Phong tranh thủ hít vài hơi, cảm giác cơ thể như được thanh tẩy, linh lực tinh thuần.
Mã Vạn Long nhìn tên tiểu tử trước mặt cứ đứng im một chỗ, lão đành phải mở lời.
- Lần này tiểu tử ngươi lập được không ít công lao cho Thánh Cung, theo lý phải được trọng thưởng.
- Bảo vệ Thánh Cung, tiêu diệt Ma Giáo chính là trách nhiệm của đệ tử.
- Không cần nhiều lời, tiểu tử ngươi muốn gì cứ nói thẳng.
Lâm Phong ngoài mặt do dự nhưng trong lòng mừng như nở hoa, hắn chỉ chờ có câu này của lão thôi.
- Đệ tử từ lâu đã ngưỡng mộ chấp sự Pháp Cung Lãnh Hàn Băng, xin Thánh Chủ thành toàn.
- Tiểu tử ngươi muốn lão phu giúp ngươi cầu thân?
- Thánh Chủ anh minh.
- Chuyện này không khó.
Giao tình giữa Mã Vạn Long và lão tổ Lãnh gia khá tốt, chỉ cần lão nói vài câu là giải quyết được vấn đề.
- Tiểu tử ngươi còn yêu cầu gì không?
Lâm Phong không ngờ mọi chuyện lại được giải quyết đơn giản như vậy, hạnh phúc đến quá bất ngờ nhất thời không kịp động não.
Mã Vạn Long lấy ra một cái kim bài ném cho Lâm Phong.
- Khi nào nghĩ ra thì mang theo kim bài đến gặp lão phu.
- Đệ tử tuân lệnh.
Lâm Phong vừa bước đến cửa phòng thì giọng nói của lão Thánh Chủ từ phía sau truyền đến.
- Nếu nghĩ không ra thì cứ giữ lại kim bài, xem như lão phu nợ tiểu tử ngươi một ân tình.
Vài ngày sau, nhờ có sự trở giúp của tứ đại Thánh Cung mà tình hình Ngự Thú Thánh Cung dần trở nên ổn định.
Tứ đại Thánh Chủ đã tuyên bố sẽ cùng xây dựng lại Ngự Thú Thánh Cung, sau khi quyết định được đưa ra, người của tứ đại Thánh Cung sẽ lập tức khởi hành.
Ngoài tứ đại Thánh Cung còn có các đại tộc lên tiếng muốn trợ giúp, chỉ trong một thời gian ngắn đã có vô số cường giả hướng về Ngự Thú Thánh Thành.
- Không biết có thể khôi phục Ngự Thú Thánh Cung không?
- Tiểu tử ngươi còn non và xanh lắm.
- Ý lão là sao?
- Chỉ là một đám thừa nước đục thả câu.
Theo suy đoán của lão đầu, tứ đại Thánh Cung trên danh nghĩa là khôi phục nhưng thực tế là muốn chiếm đoạt Ngự Thú Thánh Cung.
Lâm Phong lắc đầu, lần này hắn lại có suy nghĩ khác.
- Ta nghe nói trước khi Ngự Thú Thánh Chủ rời đi đã quét sạch thánh khố, còn cá đâu mà câu.
- Dưới sông đâu chỉ có cá.
- Chẳng lẽ Ngự Thú Thánh Cung còn bảo vật?
- Đúng là còn không ít thứ tốt.
Hai mắt Lâm Phong sáng rực, vẻ mặt hưng phấn.
- Ta nghe nói ở bên trong địa bàn Ngự Thú Thánh Cung có rất nhiều nơi thú vị, lão có muốn đi xem thử không?
- Không cần đi, mấy món bảo vật đó không thích hợp với tiểu tử ngươi.
- Không dùng được thì bán.
- Những thứ đó cũng không bán được.
Tuy bên trong Ngự Thú Thánh Cung đã trống rỗng nhưng thành trì, linh mạch, nhân lực, bí cảnh vẫn còn đó, đối với các thế lực thì những thứ này chính là bảo vật.
Lâm Phong thở dài, những thứ này đúng là không lấy được cũng không bán được, nếu như những lời của lão đầu linh nghiệm thì một trong năm đại thế lực của Nam Hoang không sớm thì muộn cũng sẽ biến mất.
- Đến giờ ta vẫn không thể hiểu được, vì sao Ngự Thú Thánh Cung lại chọn cách hợp tác với Ma Giáo.
Nếu Ngự Thú Thánh Cung không phạm sai lầm thì đã không rơi vào thảm cảnh như ngày hôm nay, cho dù bọn họ có đánh bại tứ đại Thánh Cung thì cũng bị Ma giáo thâu tóm, đường nào cũng chết.
- Nếu lão phu là Ma Giáo sẽ không thâu tóm Ngự Thú Thánh Cung, ngược lại lão phu sẽ làm cho Ngự Thú ngày một lớn mạnh.
- Làm như vậy có lợi ích gì?
- Thâu tóm Nam Hoang.
- Cái này ta cũng biết vậy.
Lão đầu dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Lâm Phong.
- Tiểu tử ngươi thì biết được cái gì.
Ma Giáo là đại địch của toàn bộ tu sĩ trên đại lục, một khi bọn họ tấn công Nam Hoang nhất định sẽ bị các thế lực của các hoang vực khác ngăn cản.
Ngự Thú Thánh Cung thì khác, bọn họ vốn là thế lực bản địa của Nam Hoang, một khi đại chiến xảy ra chỉ có thể xem nội loạn, nếu như thế lực bên ngoài nhảy vào sẽ bị thiên hạ nói là thừa nước đục thả câu.
- Lão phu từng nghe nói giữa các Thánh Cung đã ký giao ước sẽ không tham gia vào chuyện nội bộ của hoang vực khác.
- Có chuyện này nữa sao?
Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi thôi, đại sự thiên hạ đâu liên quan gì đến hắn, chuyện quan trọng trước mắt là phải tìm cách nâng cao thực lực.
Hôm trước Lâm Phong đã chạy tới chỗ của Hàn Băng nhờ luyện chế giúp vài cái trận bàn để áp chế hồn binh, không ngờ hắn vừa mở lời thì nàng liền ném cho vài cái trận bàn.
Chuyện là lần trước khi ở bên trong U Minh bảo khố, Lâm Phong từng tặng cho Hàn Băng một cái pháp trượng, bên trong ẩn chứa yêu hồn của một đầu cự điêu.
Sau khi trở về, Hàn Băng đã nhờ trận sư của Lãnh gia luyện chế mấy cái trận bàn phong ấn hồn binh, nàng chỉ dùng một nửa, còn một nửa vẫn giữ lại.
- Đúng là ở hiền gặp lành, làm chuyện tốt nhất định sẽ được báo đáp.
Nhờ có lão đầu chỉ dẫn, Lâm Phong chỉ mất một chút thời gian đã bài xong trận pháp, hắn lấy ra Đồ Long Đao cầm trong tay, linh lực bắt đầu truyền vào.
- RỐNG…
Thanh âm gào thét vang vọng khắp căn phòng, một đầu long hồn dài gần nửa trượng từ bên trong kim đao bay ra.
- Trấn.
Lâm Phong kết ấn, dùng trận pháp trấn áp yêu long, hai bên giằng co một lúc, long hồn đã bị hắn dễ dàng thu phục.
Long hồn quay trở lại kim đao, Lâm Phong thu hồi linh lực, ánh mắt nhìn đại đao trong tay, lúc này hắn có thể cảm nhận được một tia liên kết mỏng manh giữa hắn và Đồ Long Đao.
Đúng lúc này, Đồ Long Đao lóe sáng, một đạo kim quang từ bên trong đại đao nhập vào người Lâm Phong, trong đầu hắn chợt hiện ra hình ảnh một nam tử tay cầm kim đao.
Lâm Phong còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tập trung ghi nhớ.
Nam tử đứng im một lúc rồi bắt đầu chuyển động, Lâm Phong lặng lẽ quan sát từng động tác của đối phương.
Vài canh giờ trôi qua, kim quang biến mất, hư ảnh nam tử cũng không còn, Lâm Phong từ trong mơ màng tỉnh lại, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn.
- Muh ha ha ha ha…
Lần này nhân phẩm của hắn lại bạo phát, không ngờ bên trong Đồ Long Đao còn ẩn chứa cả truyền thừa.
Hư ảnh nam tử Lâm Phong vừa nhìn thấy chính là chủ nhân đời thứ nhất của hoàng kim đại đao, trước khi độ kiếp phi thăng đã mang toàn bộ tuyệt học cả đời lưu lại bên trong kim đao.
Trong số đó có một bộ đao pháp gọi là Đồ Long Tứ Thức gồm có Long Uy, Long Thể, Long Đằng, Long Sát.
Long Uy, danh xứng kỳ thực, một khi kích hoạt lập tức tăng ba phần chiến lực cho bản thân đồng thời giảm ba phần chiến lực của đối thủ.
Long Thể, dùng long hồn cường hóa cơ thể, luyện đến đại thành có thể đạt đến trình độ như long tộc, đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm.
Long Đằng là một loại bộ pháp gia tăng tốc độ của tu sĩ, linh giả luyện đến đại thành có thể phi hành trong một thời gian ngắn.
Cuối cùng là Long Sát, chiêu thức mạnh nhất cũng là sát chiêu duy nhất trong Đồ Long Tứ Thức, nhất đao có thể đồ long.