Thiên La

Chương 297: Trúng Độc



Vài ngày sau, tin tức Thánh Cung và Ma Giáo đại chiến nhanh chóng truyền khắp Nam Hoang, trở thành đề tài bàn tán của hàng vạn tu sĩ.

Tuy không thể tận diệt Ma Giáo nhưng đã làm cho bọn chúng tổn thất nặng nề, thủ lĩnh Nam Hoang Ma Giáo cùng với mười tám vị tôn giả vẫn lạc, hai đầu tổ thú tử trận, vương giả trở xuống vẫn lạc hơn hai trăm tên.

Bên cạnh đó, tin tức Ngự Thú Thánh Cung cấu kết với Ma Giáo cũng được xác thực, hành động tập kích lần này của Thánh Cung thật ra là một cái bẫy mà Ma Giáo đặt ra.

- Lần này Ma Giáo thảm bại, Nam Hoang lại có thêm một khoảng thời gian yên bình.

- Chúng ta không cần phải lo bị đám yêu thú tấn công.

- Vậy thì chưa chắc.

Một thanh niên khẽ lắc đầu.

- Ta nghe nói Ngự Thú Thánh Cung bây giờ đã trở thành một đống hỗn loạn.

- Chuyện này liên quan gì đến bọn ta?

- Các ngươi đừng quên nơi đây là địa bàn của ai.

Thánh Cung vô chủ nhất định sẽ loạn, một khi Thánh Cung xảy ra đại loạn thì những thành trì xung quanh chắc chắn sẽ loạn theo, thời thế hỗn loạn thì lấy đâu ra yên bình.

Bên trong một khách điếm, Lâm Phong vừa ăn vừa uống vừa nghe quần chúng bàn luận.

- Xem ra Thánh Cung không có mang hết mọi chuyện công bố ra bên ngoài.

- Bọn chúng làm vậy là muốn trấn an đám tu sĩ.

Sau khi trận đại chiến kết thúc, không chỉ Ma Giáo mà Thánh Cung cũng tổn thất nặng nề, chín vị tôn giả vẫn lạc, vương giả trở xuống tử trận gần trăm tên, còn tốt là không có đầu hộ cung thánh thú nào đăng xuất.

Nếu không có cường giả của các hoang vực khác kịp thời đến hỗ trợ e là tổn thất của Thánh Cung sẽ còn thê thảm hơn.

Về chuyện cường giả của các hoang vực khác tham chiến, Lâm Phong cũng chỉ vừa biết được từ chỗ Hàn Băng, sau khi bọn họ trao đổi thượng cổ đan thuật với Cửu Huyền Thánh Cung thì phần lớn nhân lực vẫn tiếp tục ở lại Nam Hoang.

Vì để đánh lừa Ma Giáo, Cửu Huyền Thánh Cung đã phái người giả dạng thành cường giả của các hoang vực khác lúc bọn họ trở về, thám tử Ma Giáo chỉ dám theo dõi từ xa nên rất khó phân biệt được thật giả.

Còn nguyên nhân vì sao phải giữ cường giả của các hoang vực khác ở lại đó là vì tứ đại Thánh Cung đã sớm nghi ngờ Ngự Thú Thánh Cung cấu kết Ma Giáo.

Mỗi lần thú triều nổ ra, đám thiên thú đều ra vào phong linh một cách nhịp nhàng, dù Ma Giáo có hùng mạnh thì cũng không thể cùng lúc điều khiển yêu thú tấn công vài trăm cái thành trì, không loại trừ khả năng đã có người trợ giúp.

Sau một thời gian âm thầm điều tra, cả tứ đại Thánh Cung đều phát hiện ra một vài mối quan hệ mờ ám giữa Ngự Thú Thánh Cung và Ma Giáo, sau khi thương lượng, tứ đại Thánh Chủ đã đưa ra quyết định tập kích Ngự Thú Thánh Thành, nếu để thú triều cứ tiếp tục nổ ra e là Nam Hoang không thể cầm cự được lâu.

Một khi Ngự Thú Thánh Cung bị tập kích, khả năng Ma Giáo chi viện là rất cao, cho nên tứ đại Thánh Cung đã mời cường giả của các hoang vực khác ở lại hỗ trợ, chỉ là bọn họ không ngờ Ma Giáo lại chủ động xuất kích, vậy là tứ đại Thánh Cung quyết định mượn nước đẩy thuyền.

Dù Thánh Cung đã đẩy lui Ma Giáo nhưng tình hình trước mắt cũng không mấy khả quan, Ngự Thú Thánh Cung lúc này chỉ là một nơi hữu danh vô thực, khi Ngự Thú Thánh Chủ bỏ nhà theo Ma Giáo đã mang phần lớn tài nguyên rời đi, lúc tứ cung chạy đến thì thánh khố đã trống rỗng.

Ngũ đại Thánh Cung tương lai sẽ trở thành tứ đại Thánh Cung, Nam Hoang đã yếu lại càng suy yếu, gần một nửa số tôn giả của tứ đại Thánh Cung tham chiến bị thương, cần phải tịnh dưỡng một thời gian, một khi bạo động xảy ra, Thánh Cung chưa chắc đã có đủ nhân lực để áp chế.

- Giấy sao có thể gói được lửa, sớm muộn gì cũng bị lộ thôi.

- Ít nhất phải đợi đến khi đám tôn giả kia hoàn toàn khôi phục.

- Hi vọng là từ bây giờ cho tới lúc đó không có chuyện gì xảy ra.

Lâm Phong vừa dứt lời thì có một tên đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung từ bên ngoài chạy vào, bộ dáng hốt hoảng.

- Lâm sư huynh, trưởng lão muốn gặp huynh.

- Có chuyện gì?

- Đệ không rõ, vừa rồi trưởng lão đã tập hợp toàn bộ đệ tử Thánh Cung để đi tìm sư huynh.

- Đi.

Tuy không biết là chuyện gì nhưng Lâm Phong đoán nhất định là chuyện quan trọng nếu không sẽ không tạo ra động tĩnh lớn như vậy.

Vô Phong Thành, phủ thành chủ, vài canh giờ trước, bên trong một căn phòng sang trọng có một đám người tụ tập, vẻ mặt ngưng trọng.

Trên giường có một nữ nhân nằm im, hai mắt nhắm chặt, làn da khô héo, cơ thể không ngừng tỏa ra hắc khí.

Linh Mộng đứng cạnh giường, đôi mắt xinh đẹp đỏ ửng, bộ dáng tiều tụy như cây khô trước gió, cảm giác có thể gục ngã bất cứ lúc nào.

Bên cạnh nàng là Thánh Chủ Mã Vạn Long, sắc mặt âm trầm đáng sợ, ánh mắt hung hăng nhìn đám lão đầu phía sau.

- Đã tìm ra cách chữa trị chưa?

Đám lão đầu im lặng, không ai dám lên tiếng, lúc sau Đường Nghiêm bước lên.

- Thánh Mẫu trúng phải kịch độc, cơ thể lại bị trọng thương, linh lực tán loạn, độc tính đã xâm nhập vào xương tủy, chỉ sợ thời gian còn lại không nhiều.

- Không thể nào, các ngươi nói dối.

Linh Mộng hét lớn, cơ thể run rẩy, sư phụ nàng là tôn giả đỉnh cấp, sao có thể dễ dàng vẫn lạc như vậy.

Đường Nghiêm cúi đầu, lần này lão thật sự hết cách, dù là thánh nhân có đến cũng chưa chắc cứu được ca này.

- Ta không tin… sư phụ sẽ không bỏ ta…

Linh Mộng như người mất hồn, trong lòng nàng sư phụ chẳng khác gì mẫu thân, là người đã mang nàng từ đáy vực trở về, là nơi duy nhất để nàng nương tựa, bây giờ nàng chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn người yêu thương nàng nhất ra đi.

Ánh mắt Linh Mộng chợt nhìn về phía Cửu Huyền Thánh Chủ, khí tức vương giả bạo phát, trường kiếm rời vỏ đâm về phía đối phương.

- Dừng tay.

Lãnh Hàn Băng đứng phía sau lập tức xông tới ôm chặt lấy Linh Mộng.

- Linh Mộng, mau bỏ kiếm xuống.

- Thả ta ra, ta phải giết lão…

Đường Nghiêm lướt tới bên cạnh, đại thủ vỗ vào người Linh Mộng phong ấn linh lực của nàng.

Linh Mộng cảm giác linh lực bên trong cơ thể dần biến mất, ánh mắt oán hận nhìn đám lão đầu xung quanh.

- Tại sao các ngươi phải giúp lão ta, tại sao lại giúp lão…

Linh Mộng bật khóc, nếu như không phải vì bảo vệ Mã Vạn Long thì sư phụ của nàng đã không bị trọng thương, không trúng phải kịch độc của Ma Giáo, cũng không rơi vào tình cảnh cửu tử nhất sinh.

Hàn Băng nhìn bộ dáng đau khổ của Linh Mộng nhưng không biết phải làm sao, nàng không giỏi nói lời an ủi càng không biết giải độc.

- Giải độc sao?

Đột nhiên trong đầu Hàn Băng xuất hiện hình ảnh của một tên lưu, làm sao nàng lại quên mất hắn, lúc trước nàng bị trúng độc chính là hắn đã cứu nàng.

- Linh Mộng, ta chợt nhớ ra một người có thể sẽ cứu được Thánh Mẫu.

- Là ai?

- Lâm Phong.

Đám lão đầu nghe Hàn Băng nói liền tỉnh ngộ, Đường Nghiêm lập tức lao ra khỏi phòng sau đó triệu tập đệ tử đi tìm Lâm Phong.

Vài giờ trôi qua, Lâm Phong được đưa tới Phủ Thành Chủ, Đường Nghiêm vừa nhìn thấy hắn liền xách cổ mang đi.

- Đại trưởng lão, chuyện gì cũng có thể từ từ giải quyết.

- Nhân mệnh quan thiên, không có thời gian đâu.

Cửa phòng mở ra, Đường Nghiêm mang theo Lâm Phong tiến vào.

- Tiểu tử, mau nhìn xem có cứu được không?

Ánh mắt Lâm Phong liếc nhìn xung quanh, nơi này toàn là đại lão, còn có cả Thánh Chủ đại nhân.

- Đệ tử Lâm Phong tham kiến Thánh Chủ, tham kiến các vị trưởng lão.

Hàn Băng vội bước tới bên cạnh Lâm Phong, dẫn hắn đến cạnh giường.

- Đây là Cửu Huyền Thánh Mẫu.

- Thánh Mẫu, không phải sư phụ của yêu nữ sao?

Lúc này Lâm Phong mới để ý Linh Mộng đang ngồi bên cạnh giường, đầu tóc rối bời, vẻ mặt tái nhợt, hai mắt đỏ ửng, lệ châu tuôn rơi, bộ dáng đúng là vừa thảm hại vừa đáng thương.

Nhưng điều làm cho Lâm Phong kinh ngạc là ánh mắt của Linh Mộng nhìn hắn, không còn khinh bỉ, chế nhạo, mỉa mai mà là ánh mắt của một kẻ lạc bước tìm thấy lối ra.

Đột nhiên giọng nói của lão đầu truyền đến làm Lâm Phong bừng tỉnh.

- Ca này khó.

Lâm Phong nhìn nữ nhân nằm trên giường, vẻ mặt kinh ngạc, lần trước ở Thánh Cung đại hội hắn từng diện kiến qua Cửu Huyền Thánh Mẫu, có thể nói là kinh diễm tuyệt luân, sánh ngang nhật nguyệt, bây giờ chẳng khác gì một lão bà hết thời.

- Để lão tử biết tên khốn nào luyện chế ra loại độc dược này nhất định sẽ đánh cho hắn một trận.

- Tiểu tử ngươi chán sống rồi sao?

- Lời này là có ý gì?

- Cái tên luyện chế ra loại độc dược này đã đăng xuất cách đây mấy chục vạn năm rồi.

Độc mà Cửu Huyền Thánh Mẫu trúng phải không chỉ có một loại mà có đến hai loại, một loại gọi là Thực Hồn, cái còn lại là Thi Độc.