Thiên La

Chương 287: Tâm Sự



Lâm Phong chạy tới bên cạnh Huân Vũ, hai mắt liên tục đánh giá nữ tử đối diện, vẻ ngoài vẫn xinh đẹp động lòng nhưng khí tức lúc ẩn lúc hiện làm cho hắn không thể nắm bắt.

- Hình như khí tức trên người Huân Vũ hoàn toàn không thua kém Hàn Băng.

- Nha đầu này vừa đột phá vương giả, khí tức vẫn chưa ổn định.

- Quá lợi hại, đúng là lão bà của ta.

- Ngươi lo mà cầu phúc đi.

Với thực lực của Lâm Phong bây giờ hoàn toàn không có cơ hội áp chế hai vị lão bà của hắn, lỡ như gia môn bất hòa thì khả năng bị cấm cửa là rất lớn.

Liễu Huân Vũ nhìn thấy Lâm Phong chạy lại bên cạnh sau đó đứng ngơ ngác một chỗ, không biết hắn lại muốn giở trò gì.

- Lâm đạo hữu sao lại ở đây?

- Đệ nghe nói có thượng cổ động phủ xuất thế nên muốn đến xem thử.

- Chuyện này…

Đúng lúc này, thanh niên dẫn đầu đột nhiên xen vào.

- Huân Vũ, có thể giới thiệu vị đạo hữu này cho ta biết một chút không?

- Liễu Kỳ đại ca, hắn là Lâm Phong.

- Lâm Phong?

Ánh mắt Liễu Kỳ thoáng hiện kinh ngạc, một tên đan sư sao lại chạy đến chỗ này.

- Tại hạ Liễu Kỳ, nghe danh Lâm đạo hữu đã lâu.

- Liễu đại ca không cần khách khí.

Liễu Huân Vũ nghe Lâm Phong gọi một tiếng đại ca, vẻ mặt có chút không được tự nhiên, nàng trừng mắt nhìn hắn.

- Đạo hữu gọi lung tung cái gì vậy.

- Không sao.

Liễu Kỳ mỉm cười nhìn Lâm Phong.

- Vậy sau này chúng ta cứ xem như huynh đệ một nhà là được.

- Đa tạ Liễu đại ca.

Lâm Phong nhìn thanh niên đối diện, càng nhìn càng vừa ý, có một vị đại ca như thế này cũng không tệ.

Hai bên trò chuyện một lúc, Liễu Kỳ dẫn theo tộc nhân rời đi chỉ để lại một mình Huân Vũ.

- Huân Vũ tỷ tỷ, đệ nghe nói phong cảnh trên Vô Phong Sơn rất đẹp, tỷ có muốn đến đó xem thử không?

- Cũng được.

Lâm Phong vừa dẫn theo Huân Vũ rời khỏi Vạn Bảo Các thì đám người Liễu gia liền xuất hiện phía sau, nhìn một nam một nữ liếc mắt đưa tình, khóe miệng Liễu Kỳ khẽ nhếch lên.

- Xem ra mọi chuyện rất tốt.

Liễu Đằng đứng bên cạnh nhịn không được hỏi.

- Đại ca, gia chủ thật sự chấp nhận Lâm Phong sao?

- Tất nhiên.

- Đệ cảm thấy hắn không xứng với Huân Vũ.

- Câm miệng.

Liễu Kỳ lạnh lùng nhìn tên tiểu đệ bên cạnh, ánh mắt âm trầm.

- Hôn sự giữa Lâm Phong và Huân Vũ đã định, không ai có thể thay đổi.

Liễu Kỳ là thiếu chủ của Liễu gia nên đã sớm biết được nội tình bên trong, đừng nói là Huân Vũ cho dù Lâm Phong nhìn trúng bất kỳ nữ tử nào của Liễu gia thì phụ thân của hắn cũng sẽ đồng ý.

Bên trong Vô Phong Thành có một đỉnh núi cùng tên, ngọn núi này đứng cô độc giữa thiên địa như từ dưới đất chui lên, kỳ lạ hơn là nơi đây quanh năm không một ngọn gió, cảnh vật tĩnh lặng đến lạ thường.

Lâm Phong đi được một lúc thì cảm giác có gì đó không ổn.

- Không lẽ là bình yên trước giông bão.

- Có chuyện gì sao?

- Không có gì.

Huân Vũ nhìn vẻ mặt bất an của tên nam nhân bên cạnh, khóe miệng khẽ cong lên.

- Chẳng lẽ ta đáng sợ như vậy?

- Có thể đi bên cạnh mỹ nhân như tỷ tỷ là vinh hạnh của tiểu đệ.

- Vậy Lâm đạo hữu đang lo lắng chuyện gì?

- Thiên địa rộng lớn, đệ chỉ lo không thể ở bên cạnh chăm sóc cho tỷ.

Lâm Phong dùng ánh mắt thâm tình nhìn nữ tử đối diện, đại thủ nhẹ nhàng nắm lấy ngọc thủ của nàng, giọng nói kiên định.

- Sau khi chuyện ở đây kết thúc, đệ sẽ đến Trường Hà đón tỷ về Lâm gia.

Liễu Huân Vũ khẽ cúi đầu, đôi gò má ửng đỏ, nhịp tim không ngừng gia tốc, ánh mắt không giấu được hi vọng nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình thường.

- Muốn trở thành đạo lữ của ta thì tu vi không được thua kém ta.

- Chuyện này…

Lão đầu nói Huân Vũ đã bước vào vương giả, với tốc độ tu luyện của Lâm Phong dù có cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu đuổi theo cũng không kịp.

Lâm Phong đảo mắt, trong đầu lóe lên chủ ý.

- Điều kiện này có chút bất công.

- Lâm đạo hữu có ý kiến gì sao?

- Thứ nhất, đệ là đan sư sao có thể so tốc độ tu luyện với chiến sư. Thứ hai, thời gian tu luyện của đệ ít hơn tỷ đến vài năm. Thứ ba, đệ tứ cố vô thân không có chỗ dựa vững chắc như tỷ.

- Lời của đạo hữu đúng là hợp tình hợp lý.

Huân Vũ nhìn vẻ mặt đắc ý của hắn, nàng chợt xoay người rời đi.

- Nếu Lâm đạo hữu đã không đồng ý vậy thì Huân Vũ đành phải tìm đối tượng khác.

- Huân Vũ tỷ, đợi đã.

Lâm Phong lập tức đuổi theo, vẻ mặt mỉm cười lấy lòng.

- Tỷ yên tâm, đệ nhất định sẽ nỗ lực tu luyện, lần sau gặp lại sẽ không để tỷ thất vọng.

- Đi thôi.

Bên dưới thất sắc phong linh, một đôi nam nữ lặng lẽ bước đi, cảnh vật xung quanh lặng im ngắm nhìn đóa hoa tình dần hé nở.

Trên đường trở về, Lâm Phong biết được nguyên nhân Huân Vũ đến Vô Phong Thành cũng giống như hắn, nhưng nàng chỉ đi theo phía sau để học hỏi kinh nghiệm chiến đấu.

Đêm xuống, Hoang Nguyên tĩnh lặng như một bức họa, trong bóng đen vô tận, từng tia sáng lóe lên, thanh âm va chạm của binh khí vang vọng khắp sơn lâm.

Bên trên đỉnh núi, một đám hắc y nhân lặng lẽ quan chiến.

- Ngũ đại Thánh Cung thật sự chạy đến.

- Kịch hay chỉ vừa bắt đầu.

Hai bên giao chiến thêm một lúc, hắc y nhân dần chiếm thượng phong, đệ tử Thánh Cung lần lượt rút lui.

Vừa chạy được vài dặm, một tên đệ tử Thánh Cung lấy ra pháp chỉ kích hoạt, huyết quang xuyên qua màn đêm bay thẳng lên thiên không.

Bên trong một căn phòng sang trọng, Liễu Mông nhàn nhã thưởng trà cùng với hai lão đầu, bên cạnh còn có một nữ tử.

- Huân Vũ, nghe Kỳ nhi nói hôm nay ngươi đi cùng Lâm Phong.

- Vâng.

- Tên tiểu tử đó đúng là không biết an phận.

Lần trước Liễu gia đến Cửu Huyền Thánh Cung đúng lúc Lâm Phong tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường, lần này cái tên đó lại chạy đến tìm đám Ma Giáo, đan sư dạo này quá manh động.

Liễu Mông nhíu mày, xem ra lão phải tìm cách đẩy nhanh mối nhân duyên này, trước khi tiểu tử kia tự hủy phải tìm ra được vị trí của tổ địa.

Lão đầu ngồi bên cạnh nhìn vẻ mặt lo lắng của Liễu Mông chợt mỉm cười.

- Tộc trưởng đang lo lắng cho tên tiểu tử đó?

- Có thể không lo được sao.

- Nếu vậy có thể để Huân Vũ cùng hắn tập kích Ma Giáo.

- Lời này có đạo lý.

Liễu Mông nghe lão đầu bên cạnh nói, ánh mắt ẩn hiện linh quang, để Huân Vũ ở bên cạnh Lâm Phong không chỉ có thể bảo vệ hắn mà còn có thể bồi đắp tình cảm, đúng là nhất cữ lưỡng tiện.

Nghĩ là làm, Liễu Mông lấy ra một tờ pháp chỉ đưa cho Huân Vũ.

- Thứ này là Vạn Lý Hành Không, gặp phải nguy hiểm lập tức sử dụng.

- Đa tạ gia chủ.

Liễu Huân Vũ nhận lấy pháp chỉ, sau khi nghe trưởng bối căn dặn một lúc rồi rời đi, đêm nay nàng sẽ không ở cùng với tộc nhân Liễu gia mà lập tức xuất phát đến chỗ Lâm Phong.

Hôm sau, bên trong Hoang Nguyên tĩnh lặng, linh quang rực sáng, một đoàn người hư không xuất hiện trên đỉnh cự sơn.

Phía trước bọn họ là một dãy sơn mạch hùng vĩ, nơi được mệnh danh là nóc nhà của Nam Hoang, Thiên Phong Sơn Mạch.

- Cuối cùng cũng đến.

Lâm Phong liếc nhìn xung quanh, vẻ mặt hiện rõ hưng phấn, lần này hắn sẽ có cơ hội kề vai sát cánh với những nhân vật đình đám nhất Nam Hoang.