Đêm qua, ngũ đại Thánh Cung đã xác nhận tin tức Ma Giáo ở bên trong Đoạn Vân Cốc là hoàn toàn chính xác, trưởng lão Thánh Cung ngay lập tức tập hợp toàn bộ thánh đồ chuẩn bị tập kích.
Khoảng cách từ Vô Phong Thành đến Thiên Phong Sơn Mạch hơn mấy trăm dặm, muốn đến nơi ít nhất phải mất nửa ngày.
Vì để rút ngắn thời gian, Ngự Thú Thánh Cung đã cho xây dựng một cái truyền tống trận tạm thời, có thể truyền tống cùng lúc vài ngàn tu sĩ từ Vô Phong Thành đến vùng phụ cận Thiên Phong Sơn Mạch.
Khi Lâm Phong nhìn thấy tòa truyền tống trận, không nhịn được mà cảm thán.
- Quá lợi hại.
Chín cây cột đá đứng sừng sững giữa thiên địa, nhìn bề ngoài thì đơn giản nhưng lại không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Chỉ riêng linh thạch đổ vào đã lên đến ngàn vạn trung phẩm, thời gian hoàn thành chưa tới một ngày, bên trong Nam Hoang rộng lớn e là chỉ có Ngự Thú Thánh Cung làm được.
Khi ngũ đại Thánh Cung đến bên ngoài Thiên Phong, tinh tú vẫn lấp lánh, nhật nguyệt chưa đổi ngôi, đây chính là thời gian tập kích vô cùng lý tưởng.
Một vị trưởng lão Ngự Thú Thánh Cung cưỡi yêu cầm bay lên.
- Các vị đạo hữu, lần này để lão phu dẫn đường cho các vị.
Lão đầu vừa dứt lời liền cưỡi yêu cầm bay đi, hơn ngàn tu sĩ lập tức thả ra yêu cầm đuổi theo, vì tránh để Ma Giáo chú ý nên lần này Thánh Cung quyết định không dùng Hành Không Pháp Chỉ mà chỉ dùng yêu cầm.
Lâm Phong cưỡi yêu cầm bay sau cùng, lần này hắn không cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu mà chỉ cưỡi một đầu địa cấp yêu cầm bình thường, không có gì nổi bật.
Đoàn người vừa phi hành được một lúc thì giọng nói châm biếm của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử ngươi sao không cưỡi Ảnh Điêu cho lẹ.
- Lâu lâu đổi gió không được sao?
- Gió chiều nào theo chiều đó hử?
- Lão không hiểu…
Trong số tu sĩ tập kích Ma Giáo, tu vi của Lâm Phong thuộc loại gà nhất, người ta chỉ cưỡi yêu cầm phổ thông, ngay cả yêu cầm của trưởng lão cũng chỉ là thiên cấp phổ thông, sao hắn dám mang địa cấp tổ huyết Thiên Ảnh Ma Điêu ra lòe thiên hạ, làm người phải biết an phận.
- Lão hiểu hông?
- Hết rồi?
Vẻ mặt lão đầu hiện rõ khinh bỉ, tu vi của Lâm Phong đúng là gà nhất xóm nhưng chuyện hắn lo không chỉ là bị người khác đố kỵ mà còn lo đám Ma Giáo để ý đến Thiên Ảnh Ma Điêu.
Một tên lục cấp linh giả cùng với một đầu địa thú sở hữu tổ huyết chẳng khác gì dê béo lạc giữa chiến trường, không bị thịt mới là lạ.
Lâm Phong không ngờ lão đầu lại có thể nhìn ra được tâm tư kín đáo của hắn nhưng vẻ mặt vẫn không chút thay đổi.
- Không biết đã đi tới đâu rồi.
Đoạn Vân Cốc nằm sâu bên trong Thiên Phong Sơn Mạch, theo địa đồ thì nơi Ma Giáo cư ngụ lại chính là nơi giao nhau giữa lãnh địa của thiên thú và địa thú.
Lâm Phong nhìn địa đồ trên tay, từ chỗ hắn đến Đoạn Vân Cốc chỉ có địa thú, huyền thú và hoàng thú cư ngụ, đám tạp nham này chắc chắn không dám manh động.
- Đây chính là ngọn cự sơn vừa bay qua, còn năm ngọn cự sơn nữa sẽ đến nơi.
- Lão phu cảm giác có chút không ổn.
- Lần này lão không hù được ta đâu.
Phía sau của Lâm Phong không có ai nhưng phía trước là cả một thế lực, vài chục vị tôn giả, vài trăm vị vương giả cùng với một đám thiên tài yêu nghiệt, muốn san bằng Thiên Phong Sơn Mạch cũng có vài phần cơ hội.
Lão đầu im lặng quan sát địa đồ một lúc, càng nhìn càng thấy không ổn.
- Địa thế phía trước thích hợp để bố trận, tiểu tử ngươi cẩn thận.
Lâm Phong vừa nghe lão đầu nói liền lấy ra một cái ma trận ném xuống, những chuyện liên quan đến sinh mạng thì lão đầu không bao giờ lừa hắn.
Lãnh Hàn Băng ngồi bên cạnh nhìn vẻ mặt lo lắng của lưu manh, nhỏ giọng hỏi.
- Có chuyện gì sao?
- Phía trước có thể xuất hiện trận pháp, mọi người cẩn thận.
Lão đầu ngồi gần đó nhíu mày.
- Tiểu tử, đừng có ăn nói lung tung.
Đi chung với Lâm Phong ngoại trừ Hàn Băng, Huân Vũ và Phong Thanh Thanh thì còn có một lão đầu cấp bậc tôn giả, nhiệm vụ của lão là bảo vệ đám thiên tài này.
Hàn Băng cầm pháp trượng trên tay, Huân Vũ lấy ra trường kiếm, ngay cả Phong Thanh Thanh cũng chuẩn bị chiến đấu.
Lão đầu thở dài, đám tiểu bối này tuy là thiên tài nhưng kinh nghiệm chiến đấu quá ít, cần phải được khai sáng.
- Người dẫn đầu là Lý Hạo Nhiên, đại trưởng lão Ngự Thú Trận Cung, trình độ trận pháp gần như vô đối ở Nam Hoang.
- Hi vọng là như vậy.
Lâm Phong vừa dứt lời thì đám người dẫn đầu đột nhiên đổi hướng, vô số thất sắc quang trụ từ dưới đất mọc lên, đợi khi đám tu sĩ kịp phản ứng thì đã muộn.
Hàng vạn quang trụ như một cái lồng chim bao trùm cả một ngọn cự sơn nhưng khoảng cách giữa hai cái quang trụ lại thừa chỗ cho vài người đi qua.
- Phệ Linh Đại Trận.
Một lão đầu vừa nhìn đã nhận ra được lai lịch của trận pháp, vài lão đầu bên cạnh chuẩn bị phá trận liền bị ngăn lại.
- Dừng lại.
- Triệu đạo hữu có chuyện gì sao?
- Trận này không thể công kích.
Uy lực mạnh nhất của Phệ Linh Đại Trận nằm ở khả năng thôn phệ, một khi bị công kích, trận pháp sẽ tự động thôn phệ linh lực sau đó dùng linh lực thôn phệ được để gia tăng sức mạnh, loại trận pháp này càng công kích sẽ càng khó phá.
- Hình như cái Phệ Linh Đại Trận này còn lợi hại hơn cái ta gặp lần trước.
Lâm Phong từng bị một cái Phệ Linh Cấm Trận vây khốn bên trong Thượng Cổ Chiến Trường, không nhờ lão đầu giúp đỡ thì xác định rồi.
- Chỉ là một cái tiểu trận, lão phu nhắm mắt cũng phá được.
Lâm Phong liếc nhìn xung quanh, lúc này hắn mới phát hiện khoảng cách giữa hai cái thất sắc quang trụ rất lớn, tu sĩ có thể dễ dàng đi qua.
- Là tên ngốc nào bày ra cái trận này vậy?
- Tiểu tử ngươi nói không sai, đầu óc của tên bày ra cái trận pháp đúng là có chút vấn đề.
Phệ Linh Đại Trận vốn là nửa cái quang cầu vây kín con mồi bên trong, tên này lại chia đại trận làm hai phần, một ẩn một hiện, phần hiện là thất sắc quang trụ, phần ẩn nằm ở giữa quang trụ.
- Có thể tên trận sư đó nghĩ sẽ có tên ngốc nào đó đi qua khoảng trống giữa hai cái quang trụ.
- Trời hôm nay xanh nhỉ.
Cách đó không xa, Triệu trưởng lão cũng đang giảng giải về Phệ Linh Đại Trận, lời nói gần như tương tự với lão đầu.
- Bên trong hàng vạn quang trụ có một cái thiên trụ không có khả năng thôn phệ, chỉ cần đánh vỡ thiên trụ thì đại trận sẽ bị phá.
- Chuyện này giao cho lão phu.
Lão đầu vừa dứt lời liền lấy ra một cái pháp chỉ nhưng còn chưa kịp kích hoạt thì nhìn thấy một đám người từ xa bay đến.
- Bọn chúng đến rồi.
Vài ngàn hắc y nhân cưỡi yêu cầm bay đến đối diện ngũ đại Thánh Cung, Quỷ Ảnh nhìn đám người bên trong thất sắc linh lung (lồng giam bảy màu), khóe miệng nhếch lên.
- Các vị đạo hữu, đã lâu không gặp.
Một lão đầu mỉm cười đáp lễ.
- Quỷ Ảnh, vài năm không gặp xem ra ngươi cũng không thay đổi.
- Trần huynh sao lại nói như vậy?
- Mỗi lần giao đấu ngươi đều dùng âm mưu quỷ kế, vẫn vô sỉ như xưa.
- Trần huynh quá khen.
Một vị trưởng lão Thánh Cung tiếp lời.
- Chỉ là một cái tiểu trận cùng với một đám dư nghiệt, ngươi nghĩ có thể ngăn được bọn ta sao?
- Các vị đạo hữu đừng nóng vội, quà tặng của tại hạ dành cho các vị còn rất nhiều.