Thiên La

Chương 286: Vô Phong Thành



Lâm Phong đi tới trước nơi ở của Hàn Băng, hắn còn chưa kịp làm gì thì nàng đã xuất hiện.

- Có chuyện gì sao?

- Đệ có chuyện quan trọng muốn nói với sư tỷ.

- Vào đi.

Hàn Băng nói xong thì xoay người trở vào, Lâm Phong đứng bên ngoài ngẩn người, hạnh phúc đến quá bất ngờ làm hắn không kịp phản ứng.

- Chẳng lẽ nhân phẩm của lão tử lại bạo phát.

- Tiểu tử ngươi còn chờ gì nữa, vào nhanh.

- Tới liền.

Lâm Phong đạp Vân Tung Mị Ảnh lướt vào, nơi ở của Hàn Băng như một căn phòng nhỏ, bên trong chẳng khác gì khuê phòng của nàng, mà đã là phòng thì sẽ có giường ngủ.

Ánh mắt Lâm Phong lướt qua một vòng cuối cùng dừng lại trên giường của Hàn Băng, bao nhiêu hưng phấn như gió thoảng mây bay.

- Sao ngươi lại ở đây?

- Bản thánh nữ ở đâu còn phải xin phép ngươi sao?

Lúc này Linh Mộng nửa ngồi nửa nằm trên giường của Hàn Băng, ngọc thể khoác lên một tấm lụa mỏng không đủ che đi xuân quang, nhìn bộ dáng của yêu nữ chắc là đêm nay sẽ qua đêm ở đây.

- Một người cô đơn, hai người hạnh phúc, ba người vui vẻ, tiểu tử ngươi có muốn thử không?

- Lão đi mà thử.

Giường của yêu nữ chẳng khác gì tuyệt địa, chỉ có đường lên mà không có đường xuống.

Linh Mộng nhìn vẻ mặt buồn bực của Lâm Phong, khóe môi khẽ cong lên.

- Có gì thì nói mau, đừng làm phiền bản thánh nữ nghỉ ngơi.

- Ta nghi ngờ chuyện lần này là âm mưu của Ma Giáo.

Lâm Phong mang toàn bộ những suy nghĩ của hắn và lão đầu nói ra, tin đồn lần này có thể là do Ma Giáo cố ý tung ra để dẫn dụ ngũ đại Thánh Cung.

Linh Mộng ngồi nghe từ đầu đến cuối, vẻ mặt không chút biến sắc, cứ như đã đoán trước mọi chuyện.

- Hết rồi?

- Đúng vậy.

- Ngươi nghĩ ngũ đại Thánh Cung đơn giản như vậy sao?

Trước khi Cửu Huyền xuất phát đã có một đội nhân mã đi trước dò đường, đợi khi mọi người đến Ngự Thú Thánh Cung sẽ biết được tin tức đó là thật hay giả.

Nếu đúng là âm mưu của Ma Giáo thì bọn sẽ để Thánh Cung thuận lợi thăm dò, ngược lại tin đồn là thật thì lúc Ma Giáo và Thánh Cung gặp nhau nhất định sẽ có một trận chiến.

Lâm Phong không ngờ Thánh Cung đã sớm có chuẩn bị, một tên đệ tử như hắn có thể nghĩ ra được thì đám lão đầu kia sao có thể không đề phòng.

- Nếu đã như vậy, cáo từ.

- Đợi đã.

Linh Mộng nhìn hắn rời đi chợt ngăn lại.

- Nể tình ngươi vì Thánh Cung tiêu hao không ít tâm tư, bản thánh nữ quyết định thưởng cho ngươi.

- Vì Thánh Cung cống hiến sức lực là trách nhiệm của đệ tử, không biết Thánh Nữ muốn thưởng thứ gì?

- Ngươi nhìn xem chiếc giường này thế nào?

Lâm Phong lén nhìn chiếc giường trước mặt, không ngờ thứ này vậy mà được làm từ hàn ngọc, bán đi ít nhất cũng được vài chục vạn trung phẩm linh thạch.

- Rất tốt.

- Ngươi có muốn nằm thử không?

Linh Mộng dùng ánh mắt vũ mị nhìn tên nam nhân đối diện, ngọc thủ khẽ kéo hồng y để lộ đôi chân ngọc dài miên man trắng không tỳ vết.

- À hú…

Lâm Phong cảm giác có thứ gì đó bên trong cơ thể sắp bùng nổ, hắn lập tức xoay người chạy ra bên ngoài.

Lãnh Hàn Băng lạnh lùng nhìn nữ tử trên giường.

- Ngươi làm vậy là có ý gì?

- Sao vậy, có phải muội ghen rồi không?

- Chẳng phải ngươi không thích nam nhân sao?

- Ta chưa từng xem hắn là nam nhân.

Linh Mộng khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn ý.

- Ta chỉ xem hắn như một món đồ chơi.

- Ta không quan tâm ngươi muốn làm gì, đừng quên những lời ngươi đã hứa với ta.

- Ngươi yên tâm, món đồ chơi tốt như vậy không dễ gì tìm được, ta sẽ giữ cẩn thận.

Ngọc thủ Linh Mộng khẽ vỗ vào giường ngọc.

- Không còn sớm nữa, chúng ta nghỉ ngơi thôi.

Hàn Băng bước tới bên cạnh giường ngọc, từng lớp y phục thoát xuống để lộ ngọc thể tuyệt vời, tiên thiên mỹ cảnh thế này đáng tiếc chỉ có một người được chiêm ngưỡng.

Vô Phong Thành là một trong bát đại thành trì của Ngự Thú Thánh Cung, đây cũng là thành trì cách Thiên Phong Sơn Mạch gần nhất.

Trời vừa sáng, Vô Phong Thành Chủ đã dẫn toàn bộ cao tầng ra đứng bên ngoài thành, đám tu sĩ ngửi được mùi bất ổn liền kéo đến hóng chuyện.

- Không biết có chuyện gì xảy ra?

- Kiểu này chắc là có đại nhân vật sắp xuất hiện.

- Nghe nói bình minh ở Vô Phong Thành cũng rất đẹp.

Trong lúc đám tu sĩ đang bàn tán thì ở phía xa có một đám người bước tới, dẫn đầu là một đám lão giả, trên y phục có ký hiệu của Âm Dương Thánh Cung.

Phùng Quang vừa nhìn thấy liền dẫn người ra tiếp đón.

- Các vị đạo hữu, mời vào trong.

- Làm phiền Phùng đạo hữu.

Phùng Quang để một vị tôn giả dẫn đường còn bản thân tiếp tục ở lại bên ngoài thành.

Đám tu sĩ vừa rồi còn bàn luận sôi nổi bây giờ đã hoàn toàn câm lặng, bộ dáng nghiêm chỉnh chào đón đoàn người vừa xuất hiện.

Tuy bọn chúng không nhìn ra tu vi của đối phương nhưng dựa vào thái độ của thành chủ có thể đoán được đám người này không thể đắc tội.

Nửa giờ trôi qua lại có thêm một đoàn người xuất hiện, lần này đến lượt Vô Cực Thánh Cung.

- Sao ta đột nhiên có cảm giác không ổn.

- Quần long hội tụ, chẳng lẽ thiên hạ sắp đại loạn.

- Loạn thế xuất anh hùng, thời của lão tử tới rồi.

- Ngươi cứ đứng đây mà chờ thời.

Một đám tu sĩ vội rời đi, nhiều cường giả xuất hiện như vậy nhất định là có đại sự sắp xảy ra, tôm tép như bọn chúng tốt nhất nên tránh xa để bảo mạng.

Nửa ngày trôi qua, tứ đại Thánh Cung đều xuất hiện bên trong Vô Phong Thành, tin tức này nhanh chóng truyền đi làm cho cả tòa thành chấn động.

Sau đó lại xuất hiện một tin đồn, vùng phụ cận Thiên Phong Sơn Mạch phát hiện một cái động phủ, có khả năng là nơi tu luyện của một vị thượng cổ đại năng.

- Xem ra đám người ở đây chưa biết gì về tin tức của Ma Giáo.

Lâm Phong vừa tìm được chỗ nghỉ ngơi liền chạy đến Vạn Bảo Các, trên đường đi nghe ngóng được không ít tin tức.

Vì để che giấu hành động lần này, ngũ đại Thánh Cung đã tung tin thượng cổ động phủ xuất hiện ở bên trong Thiên Phong Sơn Mạch, chỉ qua một đêm, tin tức đã truyền đi khắp Vô Phong Thành.

Sau khi lượn vài vòng bên trong Vạn Bảo các, Lâm Phong đã tìm được tất cả vật phẩm dùng để phong ấn long hồn, giờ chỉ cần tìm người giúp hắn tế luyện là được.

Trong đầu Lâm Phong lập tức nghĩ đến Hàn Băng, tuy lão bà tương lai của hắn chỉ là một vị pháp sư nhưng sau lưng nàng là cả một thế lực, muốn luyện chế một cái trận pháp chắc chắn không phải chuyện khó.

Ngoài một số vật phẩm dùng để phong ấn long hồn, Lâm Phong còn mua thêm một lượng lớn yêu đan để sử dụng.

Ngự Thú Thánh Cung chính là nơi buôn bán yêu thú lớn nhất Nam Hoang, số lượng nhiều vô kể, giá cả thấp hơn những nơi khác đến vài phần.

Trong lúc Lâm Phong đang thanh toán thì một đám người từ bên ngoài bước vào, dẫn đầu là một thiếu niên tiêu soái, phía sau còn có mười mấy tên thanh niên, thiếu nữ khí chất bất phàm, vừa nhìn đã biết không phải dạng vừa.

- Lão bản, ta muốn mua mười đầu địa cấp yêu cầm.

- Làm phiền khách quan đợi một chút, tiểu nhân sẽ lập tức đi mời quản lý.

Lâm Phong nghe có người chơi trội liền quay qua nhìn, ánh mắt hắn dừng lại trên người một nữ tử, vẻ mặt mừng rỡ, không ngờ lại có thể gặp nàng ở đây.

- Huân Vũ tỷ tỷ.

Liễu Huân Vũ đứng bên cạnh nam tử đi đầu, từ khi bước vào Vạn Bảo Các, ánh mắt của nàng đã dừng trên người Lâm Phong nhưng chỉ dựa vào bóng lưng thì không dám chắc đó có phải là nam tử nàng ngày đêm mong nhớ hay không.